Nổi bật
Posted in Mục lục, Tạng Hải Hoa, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa

藏海花

.

69cb9aa8gw1e2oanlwbpkj.jpg

.

Tác giả: Nam Phái Tam Thúc 南派三叔

Dịch: Earl Panda

Tình trạng: Đang tiến hành

(Chữ 藏 ở đây nghĩa là Tây Tạng, nên phải đọc là Tạng, không phải Tàng)

Quyển 1.

Tiếp tục đọc “Đạo mộ bút ký – Tạng Hải Hoa”

Advertisements
Posted in Lão Cửu Môn, Phiên ngoại Trần Bì A Tứ

[LCM] PN Trần Bì A Tứ – Chương 26

Chương 26. Đầu Cửu Trảo Câu.

 

Người của ba bang năm phái nhảy tùm xuống nước bơi về phía dãy bè. Bè cách bờ khoảng hai lăm hai sáu trượng. Bà già mù vẫn không biết chuyện gì đang diễn ra, yên lặng ngồi yên tại chỗ cũ. Thi thể đại ca Nhỏ Thó không ngã xuống mà vẫn đứng sừng sững như cây cột đình, đám người dưới nước lục đục nổi lên mới nhìn thấy rõ cảnh tượng này.

Bọn chúng do dự, dừng bơi. Tiếp tục đọc “[LCM] PN Trần Bì A Tứ – Chương 26”

Posted in Lão Cửu Môn, Phiên ngoại Trần Bì A Tứ

[LCM] PN Trần Bì A Tứ – Chương 25

Chương 25. Ác chiến.

 

Hai mắt Trần Bì trắng dã, có thể lăn ra ngất xỉu bất cứ lúc nào, hắn phải gắng gượng giữ mình tỉnh toán hoàn toàn là dựa vào ý chí và đau đớn.

Hắn đưa tay lên xọc vào vết thương, dùng móng tay rút cây kim bị xiên sâu vào trong da thịt ra, rồi vứt xuống đất. Thấy đống cờ miễn thuế bị ba bang năm phái cướp sạch đặt trên bàn, hắn bèn đem nhét vào túi mình. Đoạn, quay trở lại bên cạnh gã đàn ông bị dao phay chém chết. Tiếp tục đọc “[LCM] PN Trần Bì A Tứ – Chương 25”

Posted in Trùng Khải

Trùng Khải – Chương 9

Chương 9. Quan tài Lôi Công.

.

Trong mộ vừa bí vừa nóng, tôi tháo găng tay cao su, cầm khăn lông lau mặt. Rồi tôi cầm đèn pin quan sát bích họa. Vừa nhìn, tôi liền khoan khoái hẳn ra. Bề mặt bích họa đã được quét một lớp lòng trắng trứng để ngăn oxy hóa, vì vậy có thể nhìn rất rõ.

Xem kỹ, các vết rạn nứt do lâu năm hiện lên rất rõ, chứng tỏ bích họa này phải có niên đại lâu đời hơn ngôi mộ này rất nhiều. Tiếp tục đọc “Trùng Khải – Chương 9”

Posted in Trùng Khải

Trùng Khải – Chương 7

Chương 7. Ngôi mộ trọc.

.

Mãi mà chẳng có manh mối gì, chỉ nghe ngóng được cha của Dương Đại Quảng là một tên trộm mộ tặc, hơn nữa, mộ phần còn không xanh cỏ, bất kể thế nào chúng tôi cũng phải đi xem một chút.

Người trong thôn này đa phần mang họ Hoàng, đi đâu cũng thấy toàn Hoàng đại gia, một ông Hoàng đại gia trước bảo chúng tôi đi tìm một ông Hoàng đại gia khác dẫn đường, chắc là muốn trêu chúng tôi đây mà, ai mà biết là Hoàng đại gia nào cơ chứ. Mò mẫm mãi nửa ngày trời mà chẳng ai chịu dẫn đường cho, chỉ nói cho chúng tôi biết phương hướng đại khái thôi. Tiếp tục đọc “Trùng Khải – Chương 7”

Posted in Trùng Khải

Trùng Khải – Chương 6

Chương 6. Người nghe sấm.

.

Trong quá trình nghe băng cát-sét, tôi đã cóp nhiều đoạn ghi âm vào máy tính để đề phòng trường hợp sợi băng bị giảm từ. Tôi lục lọi đống băng, tìm hộp băng tôi đã đánh dấu sẵn, sau đó tìm tệp tin đã đánh số này trong máy tính, vừa bật đoạn băng tiếng sấm tôi vừa thu vừa bật tệp tin trong máy tính, căn chỉnh từng chút một.

Chẳng mấy chốc, hai đoạn tiếng sấm bắt đầu khớp với nhau, cuối cùng, tiếng sấm tôi vừa ghi âm và tiếng sấm trong máy tính đã gần như trùng khớp với nhau một cách hoàn mỹ. Tiếp tục đọc “Trùng Khải – Chương 6”

Posted in Trùng Khải

Trùng Khải – Chương 5

Chương 5. Dương Đại Quảng.

.

Chúng tôi vận chuyển tất cả mọi thứ trong gian phòng trực ban đó về cửa hàng, bao gồm cả cái xác kia.

Bàn Tử gói cả cái xác lẫn cái ghế vào bao tải, thuê một chiếc xe của công ty vận chuyển, chạy xe lạch xạch suốt đêm cho đến khi về tới Hàng Châu. Tôi dọn hết hàng đống rương hòm trong gian phòng trong ra gian ngoài, nhét cả vào chỗ của Vương Minh. Sau đó mới vác hàng đống đồ nội thất mục nát vừa chở về vào trong nhà. Tiếp tục đọc “Trùng Khải – Chương 5”