Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 25

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương hai mươi lăm

Cuối cùng cũng tỏ tình

Sáng hôm 30, mẹ Lâm Vi dậy từ sớm, gọi Lâm Hạ vào bếp thu dọn.

Ba Lâm Vi ngồi ghế xem tivi, còn Lâm Kiệt thì đi tới đi lui trong phòng.

Lâm Vi xuống bếp giúp mẹ, đương nhiên Diệp Kính Văn cũng bám gót theo sau. Hai người một rửa rau một thái rau, Diệp Kính Văn còn lễ độ mời mẹ và em Lâm Vi ra ngoài.

“Chúng con làm là được rồi, dì đi đường mệt mỏi, nên nghỉ ngơi mới phải.”

“Lâm Hạ tìm Lâm Kiệt chơi đi, cứ để đấy cho bọn anh.”

Lâm Hạ và mẹ đi ra, trải báo để làm sủi cảo trong phòng khách, để hai cậu con trai cặm cụi trong bếp.

Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 25”

Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 24

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương hai mươi tư

 Cùng nhau đón năm mới

Ba người tới trung học Nhân Xuyên đúng giờ trường vào học, cổng trường đóng kín, không có thẻ học sinh thì không được vào.

Chu Phóng nghĩ ngay ra một cách.

“Trèo tường.” – Gã nói.

Lâm Vi gật đầu đuổi theo, còn Diệp Kính Văn vẫn đeo nụ cười lạnh trên mặt.

Chu Phóng ngồi xuống làm bệ đỡ, Lâm Vi bèn giẫm lên vai gã bật lên tường, sau đấy kéo Chu Phóng lên.

Hai người ngồi trên bờ tường, nhìn nhau cười. Lâm Vi dời mắt, thấy Diệp Kính Văn không lên tiếng mà một mình lầm lũi trèo lên, không khỏi hơi chột dạ.

“Kính Văn, đưa tay cho tôi, tôi kéo cậu lên…” Lâm Vi vươn tay ra, Diệp Kính Văn khịt mũi, phớt lờ anh.

Chu Phóng cười đầy ngụ ý, kéo Lâm Vi nhảy xuống.

Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 24”

Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 23

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương hai mươi ba

Tiến triển từ từ

Lâm Kiệt thấy thật kì lạ rằng anh hai trước giờ vẫn ưa ngủ nướng hôm nay bỗng nhiên dậy sớm dễ sợ, lại còn chăm chỉ nhét đồ vào máy giặt nữa chứ.

Diệp Kính Văn ngáp dài, “có phải đang muốn biết anh em giặt gì không?”

Lâm Kiệt gật đầu.

“Giặt ga giường.” Diệp Kính Văn vặn vẹo cái lưng mỏi, cười bảo Lâm Kiệt, “Tè dầm, tin không?”

Dứt lời, hắn vừa ngáp vừa quay về phòng ngủ.

Lâm Kiệt đực mặt ra, rồi nhìn bóng lưng Diệp Kính Văn mà cười khoái trá.

Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 23”

Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 21

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương thứ hai mươi mốt

 Lâm Vi ghen kìa

Diệp Kính Văn mơ màng mở to hai mắt, thấy Lâm Vi ngồi bên giường, dịu dàng nhìn hắn.

Hắn tưởng ấy là mơ, thế nên càn rỡ vươn tay sờ mó hai má Lâm Vi, rồi lại cảm thấy mềm mại biết mấy, bèn tiện tay nhéo nhéo mấy cái.

“Cậu thích tôi đến thế cơ à?” Lâm Vi chợt lên tiếng.

“Lau nước miếng đi, đừng làm dơ gối.”

Diệp Kính Văn ngồi phắt dậy, “Anh… anh muốn làm gì?”

Đây là ví dụ điển hình cho câu ‘vừa đánh trống vừa la làng’.

Lâm Vi lườm hắn một cái, “Ai làm gì? Định gọi cậu dậy ăn cơm trưa thôi.”

Diệp Kính Văn cười gượng, “Thế thì tốt, vậy mà tui cứ tưởng anh muốn nhân cơ hội sàm sỡ tui cơ đấy.”

Nói dứt lời, hắn làm ngơ vẻ mặt lạnh lùng của ai kia, vuốt qua mái tóc rối bù rồi cứ thế trần truồng xốc chăn chui ra.

Lâm Vi sốc nặng.

“Cậu…cậu…cậu ngủ trần?”

“Pháp luật có cấm ngủ trần đâu.” Diệp Kính Văn hợm hĩnh khoe mình, tồng ngồng lượn quanh phòng ngủ rồi dừng trước mặt Lâm Vi ngó nghiêng, “Hơ? Anh thấy quần áo tôi đâu không?”

Lâm Vi nhìn hắn lạnh băng, “Trong tay cậu ấy.”

“Ừ nhỉ.” Diệp Kính Văn cúi đầu nhìn mớ áo quần trong tay, trộm cười rồi ngoan ngoãn ngồi trên giường mặc vào.

“Tác phong nhanh nhẹn lên chút, cơm nấu xong rồi, chỉ chờ mình cậu thôi đó.” Lâm Vi quay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn hắn. Giữa ban ngày ban mặt dám cởi truồng đi tới đi lui trong phòng người ta, tên này đúng là kiêu ngạo hết thuốc chữa.

Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 21”

Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 20

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương hai mươi 

Tay nắm tay

Thấy cặp mắt sáng ngời chỉ trong phút chốc của tên kia, Lâm Vi không đành nói ra câu “Tôi chỉ nói đùa thôi”, xem ra tự đào hố chôn mình rồi…

Vì thế Lâm Vi lấy di động gọi về nhà.

“Lâm Kiệt à, em giúp anh dọn dẹp phòng một chút, anh đưa bạn về nhà ăn tết.”

“A ha! Anh hai cuối cùng cũng chịu mang bạn gái về nhà!! Chị ba, chị nghe chưa! Anh hai muốn dẫn chị dâu về đấy!”

Đầu dây bên kia vang tiếng hú hét kinh hoàng.

Diệp Kính Văn cười cười, vờ như không nghe thấy.

Lâm Vi cau mày nói: “Em đừng hét nữa, cậu ta là nam.”

“A, bạn trai à.” Giọng nói đượm mùi thất vọng.

“Được rồi, các em chuẩn bị đi, chiều nay anh lên xe, sáng mai là về.”

“Đã rõ! Em hứa sẽ trải giường anh thật mềm, phơi chăn thật ấm! Thôi em xuống bếp xem sao đây, trứng gà của chị ba hình như cháy rồi! Chào ha.”

Thế là cúp điện thoại. Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 20”

Posted in Vi vi đích vi tiếu, Đam mỹ

Vi vi đích vi tiếu – chương 19

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương mười chín

Dẫn sói vô nhà

Về đêm, đường phố sáng đèn.

Giữa đám người lại qua trước cửa KTV, Diệp Kính Văn mặc một cây đen, hoàn toàn hòa mình vào màn tối, nom y chang kị sĩ bóng đêm.

Hôm nay Chu Phóng không lịch sự như lần đầu gặp mặt, gã tùy tiện bận chiếc sơ mi đen, phanh ngực, quần bò rách thành mấy cái lỗ, lộ ra phần da thịt màu mật.

Còn đeo kính râm.

Chắc là mấy ngày nay bị đội săn ảnh theo đuôi đây mà.

Thoạt nhìn có chút chán chường.

“Vào thôi.” Diệp Kính Văn nháy mắt mấy cái, rồi đi thẳng vào KTV.

“Cậu tìm tôi là vì chuyện Lâm Vi chứ gì?” Chu Phóng theo kịp, trưng ra bản mặt cười tươi rói, “Thế mới nói có hoạn nạn mới thấy chân tình, Lâm Vi nhà ta đứng về bên tôi đấy nhé, có điều vì bài post vớ vẩn kia mà hai ngày nay ăn bao nhiêu giấm chua.”

Diệp Kính Văn cười đắng chát, “Anh ấy mắng tôi một trận.”

“Mắng, mắng cậu á?” Chu Phóng kinh ngạc.

“Ờ, vì anh, anh ấy mắng tôi té tát.”

Chu Phóng ho một tiếng, cười nói: “Vậy mới bảo, trong lòng Lâm Vi chỉ có tôi, tôi thấy cậu vẫn nên bỏ cuộc đi thôi.”

Diệp Kính Văn cười cười, nâng chén rượu đưa cho đối phương.

“Nhóc con không được uống bậy.” Chu Phóng cười ẩn ý, “Đủ mười tám tuổi chưa đó?”

“Tôi đâu còn là nhóc con nữa.” Diệp Kính Văn khẽ thở dài, “Tôi là đàn ông.”

“Phì há há há…” Chu Phóng ngang nhiên phun rượu, rồi ghé vào tai Diệp Kính Văn, tinh quái cười nói: “Thằng nhóc ngu ngốc, chú có biết sự khác nhau giữa con trai và đàn ông không?”

Diệp Kính Văn cười dịu dàng, ra vẻ ngượng ngùng, “Đương nhiên biết. Lâm Vi… Lâm Vi anh ấy, là lần đầu tiên của tôi.” Continue reading “Vi vi đích vi tiếu – chương 19”