Posted in Mùa xuân của vương tử

Mùa xuân của ông hoàng con – Chương 9

Mùa xuân của ông hoàng con

Tác giả: Phi Thiên Dạ Tường

chapter9

09.

Đàm Duệ Khang còn chưa biết tí tẹo gì về chuyện này. Ngày hôm sau cô bé kia đến trả sách, thuận tiện nói cho cậu ta biết mình tên là Trì Tiểu Quân. Đàm Duệ Khang hào phóng nói: “Để mình giúp bạn đưa cho Tiểu Viễn, cậu ấy là em trai mình.”

“A…” Trì Tiểu Quân lưỡng lự đứng ở cửa lớp, đi không được ở lại cũng chẳng xong. Khó khăn lắm mới có cơ hội nói chuyện với Diêu Viễn, sao có thể để người khác trả giúp được chứ?

Cuối cùng vẫn là Trương Chấn giải vây cho cô bé, lớn tiếng hô: “Poko, bà xã mày đến rồi này!”

Một câu nói khiến cả lớp thoáng chốc xôn xao. Diêu Viễn đỏ mặt bước ra, nhận lại sách Tiếng Anh. Trì Tiểu Quân đỏ bừng cả mặt, khẽ nói: “Trả sách cho anh đó.”

“Cho em mượn xem cuốn này nè.” Diêu Viễn đưa cuốn “Ánh trăng lãng quên” của Cơ Mễ cho cô bé. Trì Tiểu Quân nhận sách rồi nhẹ nhàng gật đầu, hai đứa nói chuyện phiếm thêm mấy câu, Tiểu Quân tạm biệt rồi đi về lớp.

“Em Sữa Peko!”

“Úi chà, Em Sữa Peko đấy à?”

Continue reading “Mùa xuân của ông hoàng con – Chương 9”

Posted in Nhóc đáng yêu cùng trường (Hoàn), Đam mỹ

Nhóc đáng yêu cùng trường – P11

Nhóc đáng yêu cùng trường

《亲亲学弟》

BY:Hắc Miêu Dạ Vũ – 黑猫夜舞

Part 11

Edit: Namichan

.

Thấy mấy thằng nhóc choai choai quậy tưng bừng, khách tới ăn ai tránh được thì tránh, mà dù tránh không nổi thì chủ quán cũng chẳng dám gọi điện báo cảnh sát, sợ bị trả thù.

Mồm năm miệng mười nháo nhác gọi món, chỉ ít phút sau sau đồ ăn đã được mang lên, tốc độ này nói không chừng chen được một chân vào Sách kỷ lục Guinness Thế giới chứ chả chơi.

“Đứa nào gọi sủi cảo vậy bây?” Thằng đệ tử ruột Trư Du ngồi ngoài cùng phụ trách chia đồ ăn đang bê hai đĩa sủi cảo bự chảng.

Ôn Hữu Tuấn mặt mày chù ụ giơ tay phải lên: “Tao đấy!”

“Đại ca? Không phải anh ghét ăn sủi cảo nhất à?”

“Lắm mồm tao lại đập cho dẹp lép như con tép giờ!” Ôn Hữu Tuấn đứng lên giành lấy bữa tối của mình. Trư Du đúng là cái thằng chuyên gia hóng hớt, tâm trạng anh mày không tốt ăn sủi cảo tự hành hạ mình không được à? Trợn mắt lườm mấy thằng đệ một cái rõ dài, gã mới hậm hực ngồi xuống thưởng thức bữa tối.

Continue reading “Nhóc đáng yêu cùng trường – P11”

Posted in 3. Tần Lĩnh thần thụ (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 3 chương 34

Chương 34: Giả thiết lớn mật, cẩn thận tìm chứng cứ

Edit: Namichan

Beta: Earl Panda

*****

Cách đây mấy năm, ở vùng Xuyên Nam và Nội Mông cũng đào được thi kiển, nhưng đều là loại lớn như chậu rửa mặt, có chút giống ngọc, lại có chút giống hổ phách, bên trong có bọc xác động vật nhỏ hoặc xác trẻ con khô quắt, hiếm khi có người trưởng thành. Mấy thứ này đều là vật bồi táng khai quật được, chẳng ai biết đã được làm ra bằng cách nào.

Căn cứ theo sách cổ ghi lại, có thể là vào thời Tiên Tần, các phương sĩ (thời xưa dùng để gọi những người cầu tiên học đạo) đã dùng vật này làm nguyên liệu để luyện đan. Họ đem phụ nữ mang thai thiếu tháng ngâm vào nước thuốc cho đến chết, cho vào một các vạc rồi chôn xuống đất tròn mười bảy năm mới đào lên, khi đó thai nhi trong bụng sẽ biến thành thi kiển. Lớp bên ngoài là nhau thai hóa thạch, người ta nhìn thấy có màu hổ phách, kỳ thật đó chính là nước ối bên trong đông lại mà thành. Cũng có người nói, đây là một loại kỹ thuật chống thi thể phân hủy, dùng hỗn hợp thuốc đông y và nhựa cây đặc biệt bao lấy thi thể, giữ cho thi thể không bị mất nước.
Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 3 chương 34”

Posted in 3. Tần Lĩnh thần thụ (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 3 chương 6

Chương 6: Đào bi

Editor: Namichan

Beta: Thanh Du

*****

Tôi ngủ không ngon giấc, gần như là nửa tỉnh nửa mê bò dậy, trong lòng cảm thấy vô cùng bực bội. Vừa định mở miệng mắng người, hắn đã nhanh tay bịt miệng tôi lại, thì thào: “Yên nào! Đi theo tôi.”

Tôi chẳng hiểu mô tê gì cả, thấy vẻ mặt lo lắng của hắn bèn nhanh chóng khoác thêm áo rồi nhỏm dậy, hỏi: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi à?”

Lão Dương khẽ nói: “Theo tôi, tôi dẫn cậu đi xem thứ này.”

Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 3 chương 6”

Posted in 2. Nộ hải tiềm sa (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 36

Chương 36: Thoát vòng vây

Edit: Namichan

Beta: Thanh Du

~oOo~

Tôi ngẫm nghĩ một chút, chợt nhớ ra Giải Liên Hoàn là ai. Kể ra nhà họ Giải và nhà họ Ngô chúng tôi cũng có gốc gác với nhau, hình như là quan hệ bà con thân thích xa lắc xa lơ gì đó, nhưng trải qua nhiều đời, cho đến thế hệ tôi cũng chẳng còn thân thiết gì cho cam. Có điều, dù sao bọn họ cũng là một gia tộc trộm mộ danh giá có lịch sử lâu đời, mà hình như Giải Liên Hoàn với chú Ba là hai cậu ấm khá thân với nhau. Tôi cũng chỉ mới gặp ông ta mấy lần, cơ mà những lúc quở mắng chú Ba, ông nội tôi vẫn thường xuyên nhắc tới chuyện nhà họ Giải, còn nói vì chú Ba mà cả đời này nhà họ Ngô chẳng thể ngẩng cao đầu trước mặt nhà họ Giải, tiếc cho đứa nhỏ Giải Liên Hoàn này, đi theo mày nên mới gặp phải chuyện đau lòng!

Bây giờ nghĩ lại, Giải Liên Hoàn đã chết như thế, chẳng trách ông già nhà tôi không cho tôi theo chú Ba, nguyên nhân hóa ra vì trước kia chú Ba đã từng có vết nhơ như vậy.

Bàn Tử ở phía sau đẩy đẩy, tôi không còn hơi sức đâu mà nghĩ tiếp, bèn cắn răng dịch lên phía trước mấy bước, quả nhiên trên nóc tường gạch xuất hiện một cửa động tối đen như mực. Bàn Tử vui vẻ kêu to, quả thật nói đại nạn đã ập đến cũng chẳng ngoa chút nào, cả người hắn trước sau đều chằng chịt những vết xước rớm máu do bị đá thanh cương cứa vào, giống như vừa mới tắm kiểu Thổ Nhĩ Kỳ vậy (*). Tôi cũng chẳng khá khẩm hơn hắn là bao, chân đã mỏi rã rời, gần như kiệt sức. Có điều bây giờ gấp lắm rồi, Muộn Du Bình lên trước để quan sát, chui vào đá đá hai vách tường của đạo động vài cái, cảm thấy đủ chắc chắn mới lôi tôi theo vào. Bàn Tử thì có chút phiền phức, một mình tôi không lôi được hắn, đành để hắn tự lo. Hắn gào to một tiếng rồi ra sức chui vào, da lưng cũng tróc một mảng lớn mới thoát thân.

Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 36”

Posted in 2. Nộ hải tiềm sa (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 9

Chương 9: Thuyền quỷ

Edit: Namichan
Beta: Thanh Du

~oOo~

Tôi thấy tất cả mọi người đều vội vã ngoảnh đầu sang hướng khác, không một ai dám nhìn về phía con thuyền mục nát. Trong lúc hoang mang chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi không dám tự ý làm bừa, vội vàng quay lưng lại giống như bọn họ. Cô gái kia run rẩy nói với tôi: “Dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được quay đầu lại. Thậm chí nếu có thứ gì đó chạm vào anh, thì cũng phải làm ngơ như không biết.”

Tôi nghe cô nói vậy, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối: “Cô đừng dọa tôi chứ. Ở đây thì có thứ gì chạm vào tôi được?”

Cô ta liếc tôi một cái, nhẹ nhàng nói: “Anh không tin thì thôi, cứ chờ lát nữa sẽ biết ngay. Giờ thì mau mau ngó qua chỗ khác đi!”

Tôi thấy cô ta nói năng kỳ lạ, rồi lại nhìn đến bộ dạng sợ hãi của các thủy thủ khác trên thuyền, thật chẳng giống như đang cố tình hù dọa tôi, bèn nhẹ giọng hỏi: “Dù sao cô cũng phải nói cho tôi biết, thứ đó rốt cuộc là gì?”

Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 9”