Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 16

Chương 16. Người bảo vệ.

.

Theo cách tự thuật thông thường, sau đó chắc chắn sẽ là một cuộc truy đuổi hoặc đánh lộn vô cùng ác liệt, nhưng Tiểu Ca chỉ đang ghi chép lại một sự kiện mà thôi, nên hắn hoàn toàn không miêu tả rõ quá trình như thế nào. Chúng tôi không biết chi tiết, nếu để tôi hư cấu ra, thì dễ chừng lại không phù hợp với sự thực nữa. Nếu đã chọn cách xem xét những ghi chép này một cách lý trí ngay từ đầu, thì đến đây, tôi vẫn phải dùng phương pháp lý trí để tiếp nối.

Dựa vào những ghi chép về sau, tôi đại khái có thể suy đoán được tình huống lúc đó, bởi vì tôi đã quá quen thuộc với cách làm việc của Tiểu Ca rồi. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 16”

Advertisements
Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 15

Chương 15. Bộ tộc bí ẩn trong núi tuyết.

.

Đoạn tự thuật tiếp theo vô cùng kỳ lạ, có thể thấy, cách Tiểu Ca ghi nhớ mọi chuyện không giống như người bình thường chúng ta. Chúng ta có thói quen gặp phải chuyện nào thì ghi nhớ chuyện đó, bất kể thứ tự trước sau, có lẽ chỉ vài ngày sau là chúng ta chưa chắc đã nhớ lại được. Nhưng quá trình tự thuật này của Tiểu Ca lại khiến tôi thấy rõ rằng, hắn ta đã sắp xếp chỉnh lý lại trí nhớ của mình.

Có lẽ là vì hắn biết đến một ngày nào đó, hắn buộc phải nhớ lại tất cả những chuyện này, cho nên mới dùng một phương pháp ghi nhớ đặc biệt như vậy. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 15”

Posted in Đạo mộ bút ký, Đoản văn bên lề

[ĐMBK] Ice bucket challenge

Hôm nay không muốn dịch gì cả, đi ngủ sớm, đăng tạm mấy thứ lẻ tẻ có sẵn lên. Dù sao cái này cũng rất đáng yêu, cực kỳ đáng yêu, siêu cấp đáng yêu, các bạn hãy đọc đi nhé XD

—–

Ice bucket challenge.

Lời tác giả:

Chuyện về xô nước đá. Tôi rất vui vẻ tham gia thử thách dội nước đá này, bởi vì nơi tôi ở rất nóng, quả thực quá nóng, nóng muốn chết luôn. Tôi nghĩ chỉ cần cẩn thận một chút là không có vấn đề gì quá lớn đâu. Jiaoshou(*) còn đặc biệt hỏi thăm tình trạng sức khỏe của tôi nữa chứ, rất cảm ơn. Continue reading “[ĐMBK] Ice bucket challenge”

Posted in Đạo mộ bút ký, Đoản văn bên lề

[ĐMBK] Ngô gia toái toái niệm

Ngô gia toái toái niệm.

.

“Hay là cậu đi đi, chẳng mấy khi, ông cụ trong nhà cũng nhớ chúng ta lắm.” Ngô Nhất Cùng nhìn Ngô Tam Tỉnh có chút khẩn cầu, “Chuyện không vui đã qua lâu rồi mà.”

“Anh cả, đừng nói nữa, mấy lão già chẳng chịu chết đó nếu không chịu nhả miếng đất nhà ta ra, ông đây quyết không thèm đếm xỉa đến bọn chúng một ngày nào.” Ngô Tam Tỉnh uống một ngụm trà. Ngô Nhất Cùng vẻ mặt khó xử nhìn Ngô Nhị Bạch, Ngô Nhị Bạch bèn tặc lưỡi một tiếng: “Lão Tam, hay là thế này, chúng ta giao dịch đi?” Continue reading “[ĐMBK] Ngô gia toái toái niệm”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 14

Chương 14. Bí mật cực hạn.

.

Hiện nay, cuốn sổ tay cũng bức vẽ kia đang ở ngay trước mặt tôi. Đây là những thứ mà Lão Lạt Ma đã sai người đem đến cho tôi.

Đương nhiên tôi không hiểu được những chữ viết này, nhưng tôi có thể nhận ra đó là tiếng Đức. Hiển nhiên, thi thể mà Tiểu Ca phát hiện ra năm xưa chính là thi thể của một người Đức.

Tuy tôi không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ viết kia, nhưng khi nhìn thấy bức vẽ, tôi cũng hiểu ra nội dung cuốn sổ này đang nói về cái gì. Trong cuốn sổ có rất nhiều hình vẽ phác họa, phía trước hình vẽ đã được chú thích bằng câu tiếng Tạng “cực hạn của thế giới” kia khoảng vài trang giấy, tôi nhìn thấy cánh cửa thanh đồng khổng lồ. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 14”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2009, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2009 – Chương 30

Chương 30. Bí mật.

Chú Ba hơi biến sắc. Chú Hai liền day day huyệt thái dương, nói: “Vì sao Tào Nhị Đao Tử lại thèm muốn cái chức tộc trưởng vớ vẩn chẳng có tí hữu dụng nào này? Vì sao ốc trong quan tài qua trăm năm vẫn không chết? Còn nữa, tại sao một ông lão hơn trăm tuổi lại có thể dễ dàng nhớ lại một câu chuyện từ hơn sáu mươi năm trước? Còn rất nhiều điểm chú hẵng còn chưa nghĩ ra đâu.”

Tôi nghe giọng điệu chú Hai có biến, hơi buồn bực, chỉ thấy chú liếc mắt lườm chú Ba: “Có vài người ấy, lúc nào cũng tưởng đầu óc mình lanh lợi hơn thiên hạ, nào ngờ đâu, cái bào thai thứ hai vẫn là thông minh hơn cái bào thai thứ ba một chút, anh mày nói thậm phải chứ, lão Tam?” Continue reading “Hạ Tuế Thiên 2009 – Chương 30”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 13

Chương 13. Ghi chép về “chung cực” của thế giới.

.

Ngựa ngóng núi, chạy đến chết. Hà mã ngóng Himalayas, chạy đến chết.

Những người chết cóng đã đông cứng trên vách đá phía trước, có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Mặc dù chỉ cách bọn họ chừng mấy chục mét, trong trong tình cảnh lúc này, muốn thực sự đặt chân đến nơi đó, cũng phải là chuyện của bốn, năm tiếng đồng hồ sau.

Khi Muộn Du Bình quay đầu lại nhìn, mới nhận ra kỳ thực nơi này vốn không hề có đường. Cách mà họ đi lại, chính là bám trên vách đá mà đi. Nơi này núi non trùng điệp, lắm khe nhiều rãnh, muốn tiến về phía trước không phải là không có chỗ đặt chân, chỉ là nguy hiểm vạn phần. Hắn nhớ lúc trước khi lên đường, Đức Nhân đại Lạt Ma từng nói, một ngọn núi lớn vừa nhìn là biết trèo lên sẽ ngã chết thực ra lại không hề nguy hiểm. Mối nguy hiểm thực sự lại nằm ở những ngọn núi thoạt trông có vẻ như có cơ hội để vượt qua. Loại núi ấy mới là thứ nuốt chửng vô số sinh mạng. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 13”