Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 33, 34

Chương 33, 34. Âm binh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Cho nên mới nói, ở đây đứng đầy người ắt có nguyên nhân, nếu như tôi cái mà tôi sờ được là một bàn chân bằng đá tôi thì có thể cảm nhận được. Phần chân khắc đá sẽ không chi tiết đến thế, đặc biệt là tượng đá bồi táng, bình thường phần chân của tượng đá đều rất tròn đầy, từ nhiệt độ và xúc giác ở tay còn có cả độ cứng chắc nữa, sờ một cái là biết ngay. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 33, 34”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 32

Chương 32. Ám thị

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Tôi thử đổi vị trí suy nghĩ, nếu như tôi là Muộn Du Bình, biết mười năm sau sẽ có người đến tìm mình, thì sẽ chuẩn bị những gì.

Tôi sẽ để lại gợi ý ở tất cả những nơi có thể tiến vào nơi này. “Bạn hữu đến đón tôi, xin mời đi vào đây, cẩn thận trượt chân.” Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 32”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 31

Chương 31. Chìa khóa

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Ông Tư lẽ nào là một quả lựu đạn thành tinh sao?

Phản ứng đầu tiên của tôi là thế này: năm xưa Phật Tổ giảng kinh, trước ban thờ chôn một trái lựu đạn, ngày ngày đêm đêm đều nghe kinh, thế là thành tinh. Hôm nay chết rồi liền hiện nguyên hình, tôi chỉ cần kéo cái vòng này ra một cái, thế là tôi nổ tung thành món thịt bò Tartare. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 31”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 30

Chương 30. Bí mật

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Tay tôi run rẩy, quay đầu lại nhìn vào trong bóng tối.

Sống mũi ông Tư từng bị chém đứt, cả hai mắt nữa, nhưng không biết là có mù không, hồi còn sống ông ta không có bất cứ dấu hiệu gì của người mù. Đến nay tôi vẫn không hiểu được. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 30”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 29

Chương 29. Vách đá

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nhóm người ông tôi, thậm chí cả nhóm Trần Văn Cẩm, nhất định đã gặp phải chuyện gì đó, sự kiện này khiến cơ thể bọn họ xảy ra biến hóa gì đó.

Việc này rất có khả năng, ví dụ như, họ ăn phải cái gì đó? Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 29”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 26, 27, 28

Chương 26, 27, 28.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

“Cương thi có biết bơi không thế?” Khi chúng tôi lại đeo bình lặn lên lưng, Rắn Trắng có hỏi tôi.

Tôi nhớ lại một hồi, hình như không có bất kỳ sách cổ nào ghi chép về việc cương thi biết bơi này. Có điều, nếu đã chết rồi, chắc không chết đuối được lần nữa.

“Cực nặng cực nặng, người chết cực kỳ nặng.” Bàn Tử nói: “Cái thứ đấy mà rớt xuống nước liền chìm đến đáy luôn, không đùa.” Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 26, 27, 28”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 25

Chương 25. Bánh tông

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Bàn Tử nhìn tôi, “Đang suy nghĩ cái gì đấy? Cậu tưởng Bàn gia này bồi cậu đến đây là thôi à?” Rồi vỗ vỗ tôi: “Cậu dù không tới tôi vẫn tới.” Nói rồi, anh ta tự mình đi vào trong một bên bón tối. Ý bảo tôi mau đuổi theo.

Tôi dở khóc dở cười, bèn bảo Rắn Trắng cũng đi cùng – một mình cậu ta ở chỗ này mà leo lên trên thì quá mạo hiểm, chi bằng cùng tiến cùng lùi đi. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 25”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 22, 23, 24

Chương 22, 23, 24. Đứng lên

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Trong lối đi tràn ngập mùi lưu huỳnh nhè nhẹ. Mùi của thuốc nổ hóa học bây giờ sử dụng đúng là khác hẳn so với mìn tự chế ngày xưa, mùi và uy lực có thể khống chế được nhiều. Tôi kiểm tra lớp cao su chống thấm của đèn pin, đèn pin không bị thấm nước vào trong. Tia sáng chiếu trong nước có màu vàng chanh sáng, một màu sắc rất đặc biệt.

Tôi đeo kính lặn, nhìn đồng hồ đo lượng khí rồi mới lặn xuống. Lối đi phía trước rất thấp bé, khom người đi trong nước tiến về phía trước, chẳng mấy chốc, toàn bộ lối đi xuống đã chìm trong nước. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 22, 23, 24”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 21

Chương 21. Cố gắng của Bàn Tử

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Suốt bao năm nay, tôi đã không quen có người vì tôi mà phải trả giá cái gì, bởi những người này đến cuối cùng sẽ rời đi với đủ các loại nguyên nhân. Tôi không thích cái kiểu lúc đến thì để lại cả đống tình cảm sau đó thì cứ thế bỏ đi. Tôi thích bạn bè mình người nào người nấy đều trước sau như một, không cần tôi cái gì, tôi cũng không cần họ điều gì. Lý do hành động của mỗi người đều đến từ nội tâm kiên định của bản thân mình. Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 21”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 20

Chương 20. Tiếp tục đánh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nện đến lần thứ hai thì Vương Minh mới tỉnh lại, cậu ta xoa xoa cái ót, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi: “Làm chi đó?”

Tôi đi tới cho ăn một chầu đập, đuổi đánh đến nỗi cậu ta bật dậy chạy khắp doanh địa. “Ngô Tà! Đừng tưởng ông có nhiều người thì tôi sợ!” Tôi lại càng điên tiết, vung chân đạp cậu ta một cái khiến cậu ta loạng choạng. Bàn Từ bèn thò chân vào ngáng cậu ta ngã sấp thành chó gặm bùn luôn. Tôi đi tới tát cho hai phát thật mạnh: “Nói, mày làm gì đấy hả?” Tiếp tục đọc “Mười năm sau – Chương 20”