Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 129

Chương 129. Vĩ thanh.

Editor: EarlPanda
.
Nghỉ một thời gian được rồi…
 .
.*****
.

 

Những chuyện sau đó, không có gì đáng nói.

Chúng tôi thở hổn hển, nhìn nhau, cảm giác mọi thứ cứ như là một giấc mơ. Bàn Tử mặt trắng bệch giục chúng tôi đi mau, không dám dừng lại dù chỉ một khắc. Cả quãng đường sau đó chúng tôi vẫn luôn đi trong tình trạng hoảng hố, nhất là ở quãng cuối cùng. Tôi chỉ có thể kể lại sơ sơ một chút.

Chúng tôi gần như không dừng lại, đi thẳng một mạch về lối vào đường nước cũ, chọn một hướng đi rồi bắt đầu men theo vách đá, tìm kiếm lối ra khác.

Sáu tiếng đồng hồ sau mới vào được một con đường khác, nhịn đói, ba người cắm đầu cắm cổ mà đi, không nói gì cả, tránh tiêu hao thể lực vô ích. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 128

Chương 128. Ấm nước

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Tôi nhìn về phía anh ta, cảm thấy vật kia trông như cái đầu người, nhưng không có ngũ quan, bên trên dính đầy bùn đen sì, xung quanh lởm chởm những vụn nhỏ gì đó trông như râu ria.

“Cái quỷ gì thế?” Tôi hỏi.

Bàn Tử thảy sang, tôi giơ tay đón lấy, nhận thấy vật kia không lớn lắm. Tôi dùng nước rửa một lượt, chả mấy lớp bùn đen bên ngoài đã được rửa trôi hết, để lộ bề mặt màu xanh lục đầy gỉ sét bên trong. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 127

Chương 127. Cái bẫy

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

“Cái gì đấy?” Tôi hỏi.

“Không biết, ngay ở bên thành hố ý.” Bàn Tử nhìn tôi một cái, bỗng nói với tôi: “Đã là trộm thì không thể về tay không được, khả năng là có đồ tốt, tôi phải xuống xem xem một tí, cậu cứ chờ tôi mấy phút.”

Tôi giận điên lên, nhưng hiện giờ chỉ có một mình, anh ta không chịu nghe tôi, bảo tôi dìu Muộn Du Bình, còn anh ta thì xuống nước tìm kiếm. Hết cách, tôi đành bảo anh ta nhanh nhanh lên chút.

Nhưng cũng chẳng dễ dàng gì, phần lớn các mảnh ngói được chôn bên dưới mảnh sành vỡ, đào bới tìm kiếm trong đống mảnh vỡ không dễ như ở biển. Ở biển cát còn mềm xốp, ở đây mảnh vỡ lại sắc bén, một bên lại là miệng hố, động một cái là các mảnh vỡ lại sụt xuống hố, người đứng cũng không vững được. Lớp ngoài vẫn còn đỡ, đào được một chút, đào bới xuống sâu hơn nữa thì khó vô cùng, thỉnh thoảng lại thấy một vài mảnh vỡ dính cứng ngắc không thể bới ra được, cứ như thể nó mọc dính liền với bên dưới ấy. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 126

Chương 126. Rời đi

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Muộn Du Bình nằm đó, Bàn Tử tiêm cho hắn một mũi an thần, sau đó hắn rơi vào giấc ngủ.

Tôi nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng buồn phiền vô cùng, khó chịu muốn chết.

Nhất định là trong lúc chúng tôi đang ngủ, hắn đã ra khỏi cái hố kia, thế nhưng sao hắn lại biến thành cái dạng này?

Tôi ngước nhìn tảng thiên thạch trên đỉnh đầu, bề mặt vẫn một màu xanh đen xấu xí như vậy, không có bất kỳ thay đổi nào. Vô số hố sâu như vô số con mắt đang nhìn, làm tôi cảm thấy ngộp thở.

Mẹ kiếp, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra? (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 125

Chương 125. Tiếp tục chờ đợi

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Chúng tôi ở đây chẳng làm gì, cứ thế ngồi đợi được khoảng ba ngày. Trong ba ngày này, thứ duy nhất mà tôi chú ý đến chỉ có cái miệng hố nơi hai người kia biến mất, đây là cả một quá trình dài dằng dặc và giày vò đến mức nào, tôi nghĩ chỉ khi ở vào trong hoàn cảnh ấy mới có thể thực sự hiểu nổi.

Trong lúc đó, đã không chỉ một lần tôi muốn chui vào hố kia, nhưng lần nào cũng đều thất bại. Đây là một con đường không phải với sức người bình thường có thể vượt qua nổi, duy đúng một lần tôi trèo lên được mười mét là cao nhất, đến tận lúc ấy mới hiểu được điều này. Hai chân cứ run bần bật như cầy sấy. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 124

Chương 124. Chờ đợi

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Từ xa nhìn bóng người đang ngồi trên vương tọa kia, không rõ ràng cho lắm, liệu đó có phải là thi thể của Tây Vương Mẫu? Chuyện như thế này tôi đã gặp nhiều rồi, cảm giác nơi này tà khí ngút trời, bèn lập tức bảo lấy chân lừa đen ra.

Bàn Tử nói: “Không thể là Tây Vương Mẫu được, chết rồi thì hoặc là chôn, hoặc là cho vào quan tài, làm gì có cái lý lại để ngồi. Tôi thấy có khi là người đá ấy.”

Văn Cẩm bảo: “Tuyệt đối không phải đá, ở đây tượng người không thịnh hành, suốt dọc đường chúng ta đi làm gì thấy bức tượng người nào. Chỗ này bí mật như thế, là thánh địa của Tây Vương Mẫu, bóng người ở đây chắc chắn không phải chuyện nhỏ, phải thật cẩn thận.” (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 123

Chương 123. Thiên thạch

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Người xưa thấy đá từ trên trời giáng xuống trần gian, bèn gọi đó là thiên thạch. Có rất nhiều loại thiên thạch, thường dùng để điêu khắc chạm trổ, loại quý nhất gọi là thiên tâm thạch.

Có lẽ đây chính là một tảng thiên thạch rồi, nếu không thì không thể nào giải thích được hiện tượng mà chúng tôi đang nhìn thấy. Sức người không thể nào khảm được một tảng đá khổng lồ như thế vào ngay giữa trung tâm tầng đá cứng. Nhưng tảng thiên thạch này thực sự quá khổng lồ, phần đá chìm sâu trong tầng đá cứng kia còn to lớn đến mức nào nữa? Quả thực không thể nào tưởng tượng nổi. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 122

Chương 122. Điểm cuối

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Bên dưới làn nước sâu đến thắt lưng, ánh đèn mỏ chiếu rõ đến tận đáy, vốn tôi cứ tưởng dưới chân mình vẫn là đá vụn nhỏ li ti, không ngờ, không biết từ bao giờ mặt đất dưới đáy nước đã thay đổi. Trong lớp đá vụn dưới chân chúng tôi bắt đầu có những phiến đá hình thù kỳ quái, tôi lấy tay mò xuống sờ thử, phát hiện hóa ra đó chính là những mảnh vỡ của các vò gốm mà chúng tôi đào được từ trong con thuyền chìm trong thành ma.

Những mảnh vỡ này bị chôn dưới lớp đá vụn, chỉ lộ ra một phần nhỏ, phải nhìn kỹ mới phân biệt được với đá vụn, chứng tỏ ở đây bắt đầu có dấu vết hoạt động của con người thời cổ rồi. Nhưng nhìn số lượng thì hình như không ít, chúng đều ẩn dưới lớp đá vụn. (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 121

Chương 121. Sắp đến nơi

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Suốt đoạn đường này, lũ giun thân mềm màu thịt liên tục bị chúng tôi quấy nhiếu, bèn tới tấp lẩn xuống đáy nước, chẳng biết đi đâu.

Bàn Tử cúi xuống nước, định vớt mấy con lên xem thử thì bị tôi ngăn lại: “Dưới nước này không biết có những cái gì, nếu quấy nhiễu nhiều nhỡ lại kéo đến phiền phức gì thì sao, cứ mặc kệ nó đi. Với cả, mấy con giun này tôi chưa thây bao giờ, chắc là giống loài đặc biệt nào đó, có lẽ trên cả thế giới cũng chỉ có mỗi nơi này là có chúng sinh sống, cực kỳ quý hiếm, để anh giết chết mấy con thì thật quá đáng tiếc.”

Bàn Tử mắng: “Cậu coi chỗ này chi chít một đống, dưới nước kia không phải hàng vạn thì cũng hàng ngàn con, bắt mấy con đem về thì chết ai? Với cả, chuyến này coi như là công cốc rồi, thế mà cậu cũng chả cho tôi đem mấy thứ về làm kỷ niệm chơi.” (more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 120

Chương 120. Cơ quan

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Đó chính là cơ quan. Bên dưới chiếc bàn đá bày bản đồ sao này đã bố trí sẵn một cái bẫy thăng bằng, tất cả các viên đan dược điểm sao trên bản đồ đều đã được tính toán trọng lượng cực kỳ chính xác và tỉ mỉ, trình tự cầm lên cực kỳ nghiêm ngặt, buộc phải lấy đan dược theo một trình tự cố định mới được, nếu không bàn đá sẽ mất thăng bằng, nghiêng xuống kéo khởi động cơ quan, tạo nên phản ứng dây chuyền, làm ngọc dũng khắp bốn phía tự động tuột ra, huyết thi thi biến.

Nơi đây có thể nói chính là thành địa quan trọng nhất của tộc Vương mẫu. Nếu nơi đây bị xâm nhập, tương đương với việc bí mật cốt lõi nhất của hoàng tộc có nguy cơ bị bại lộ. Bởi vậy, ở đây phải thiết trí một cái bẫy đáng sợ đến thế, hoàn toàn là để đồng quy vu tận. (more…)

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3 849 other followers