Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 113

Chương 113. Ba chọn một

Editor: EarlPanda
.
Trên danh nghĩa là chỉ  20 chương Mê hải mà mỗi chương dài vcđ…
 .
.*****
.

Đúng lúc này, chúng tôi đều nhìn thấy có ánh chớp đỏ lóe lên, ngay lập tức người nọ đã biến mất tiêu, tốc độ cực kỳ nhanh. Chúng tôi đều ngẩn người ra, hình như người kia bị cái gì đó lôi tuột vào trong.

Chúng tôi còn chưa kịp phản ứng, từ miệng giếng bên trên đó chợt vọng xuống một tiếng hét thảm thiết, loáng cái người kia bị quăng xuống dưới, còn chưa kịp ngã phịch xuống đất thì đã bị một con mãng xà to tướng vọt ra khỏi miệng giếng quấn chặt lấy.

Đó là một con mãng xà vừa mới lột da xong, vốn tôi tưởng rằng sẽ nhìn thấy một còn mãng xà to tướng màu vàng nâu, nào ngờ con này lại có màu đỏ tươi như máu. Tôi lập tức hiểu ra, mẹ kiếp, quả nhiên là cùng một loại rắn!

Mọi người bên cạnh đã khai hỏa, trong không gian chật hẹp, tiếng súng nổ ầm ầm điếc cả tai.

(more…)

Mười năm sau – Chương 5

Chương 5. Xe lửa

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Tôi nương theo ánh mắt Tiểu Hoa mà nhìn, chúng tôi đang ở ngay sườn núi, có thể thấy ở đèo núi đối diện thế núi cao ngất. Do trước kia nơi đây là một lâm trường, cây ở chung quanh đã bị đốn hết một lượt, cho nên chỉ còn các cây con tuổi không đủ lớn. Nhưng ngọn núi này lại không lớn, cũng chẳng có gì kì lạ. Nhưng rồi tôi lập tức nhìn thấy ngọn núi mà Tiểu Hoa nói.

Nó nằm ở phía sau ngọn núi trước mặt tôi này, ở nơi rất xa, có một ngọn núi hùng vĩ, ẩn hiện trong mây mù, có thể thấy đỉnh núi trắng tuyết.

Ngọn núi này vừa nhìn đã thấy ở cách chúng tôi rất xa. Tục ngữ nói, ngựa nhìn núi chạy chạy đến chết (vọng sơn bão tử mã -> tưởng gần mà xa), đây vừa nhìn đã thấy xa đến vậy, khoảng cách trên thực tế còn phải lớn hơn nhiều. Hình dáng núi, trông rất giống một cái ấn tỉ, đây là điều đã thu hút sự chú ý của Tiểu Hoa.

“Ngọn núi này với ngọn núi mà chúng mình muốn đến có phải ở cùng một hướng không”

(more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 112

Chương 112. Ký hiệu

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Tôi lắc đầu, đầu óc loạn lên như một mớ bùn nhão: “Cháu không hiểu, cái gì mà lần trước cơ, hắn ta đã từng tới đây rồi à?”

Chú Ba lần sờ ký hiệu, “Đúng thế, trong khu phế tích này chú đã nhìn thấy ký hiệu này không dưới một lần rồi, đâu đâu cũng có, chú chính là đi theo ký hiệu này nên mới đi xuyên qua khu rừng rậm với tốc độ nhanh nhất, đến được chỗ doanh địa kia. Có điều, lúc đó chú còn không dám khẳng định ký hiệu này là do Tiểu Ca để lại, hiện giờ đã chứng thực nét chữ là một, vậy đúng rồi, Tiểu Ca này chắc chắn đã từng tới đây trước đó, hơn nữa, đã cách cây khá lâu rồi.”

“Nhưng mà, thế tức là sao?” Tôi nhất thời không nói được gì, muốn hỏi nhưng lại không biết hỏi thế nào.

(more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 111

Chương 111. Thâm nhập

Editor: EarlPanda
.
….
 .
.*****
.

Thể chất của tôi kém nhất ở đây, vốn là có chết cũng không dám động đậy gì, chú Ba biết rõ điều này, nhưng vẫn bảo tôi xuống dưới, đương nhiên không phải là để tôi rèn luyện tí sức khỏe rồi. Tôi nghĩ chú làm vậy chắc chắn là có lý do của mình. Nhưng mà ngửi mùi khăm khẳm bốc lên dưới giếng, tôi thực sự là chẳng muốn chui xuống tí nào.

Có điều không muốn cũng chẳng được, tất cả mọi người đều đổ dồn vào nhìn tôi. Một phần là tôi cũng tò mò dưới kia có cái gì lắm, một phần nữa là lời nói của gã Kính Râm kia chẳng chừa một khe hở cho tôi từ chối, cuối cùng tôi đành phải để Kính Râm giúp đỡ, luồn theo cái khe chui xuống phía dưới.

(more…)

Mười năm sau – Chương 4

Chương 4. Vương Minh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

“Chuyện gì xảy ra?” Miêu Học Đông buồn bực đáp, không biết nên trả lời thế nào. Cậu ta là thanh niên người địa phương, đương nhiên là không biết đám người chúng tôi ở đây làm gì. “Làm gì có chuyện gì xảy ra?”

“Vậy các cậu khóa cửa để làm gì? Trong này chẳng có cái gì đáng tiền cả.” Bàn Tử nói.

“Haiz, ông chủ, điểm chú ý này của ông kỳ quái quá. Chả lẽ ở đây không có dã thú hay sao?” Miêu Học Đông đi vào trong bụi cỏ, đi thẳng đến chính giữa khoảnh sân.

(more…)

Mười năm sau – Chương 3

Chương 3. Lâm trường

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Tiểu Hoa nói với tôi, thứ này là tìm thấy ở một vùng quê cũ. Từ sau lần thua thiệt đó, tôi có thói quen hễ cứ có việc gì là trước cứ phải về quê nhặt nhạnh. Từ những thứ nhặt nhạnh thu thập được có thể nhìn ra rất nhiều ẩn ý trong đó, ví như tình hình kinh tế trước kia của nơi này như thế nào, hay có truyền thuyết gì hay không. Những mảnh vụn nhỏ bé này có đôi khi tập hợp lại lại cho ra rất nhiều thông tin.

“Người này tên là Miêu Học Đông, cha là công nhân làm việc ở lâm trường. Đầu mũi tên này là từ một cây gỗ mục đào lên, khi cha anh ta cưa cây gỗ thì phát hiện ra. Anh ta nói, loại đầu mũi tên này rất thường gặp trong các cây gỗ lâu năm ở trên lâm trường bọn họ, cũng đều mục rữa hết cả.”

“Lâm trường?” Bàn Tử quay đầu hỏi đại tỷ: “Bà chị à, ở chỗ bọn mình còn có lâm trường cơ à?”

“Ở Đông Bắc sao lại không có lâm trường?” Đại tỷ cũng chẳng hề ngẩng đầu lên.

(more…)

Mười năm sau – Chương 2

Chương 2.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

Đi ăn gà rán thôi mà cái cửa tiệm nó cũng bật bài “See you again” cho được. Ác thiệt :v 

—–

Đoạn đường ra khỏi Hàng Châu đã quá quen thuộc, chẳng mấy chốc tôi liền mơ màng ngủ. Cảm giác mệt mỏi của tôi bây giờ đã không còn giống năm xưa, trào dâng như nước triều, chỉ muốn quỵ xuống không đứng lên nữa, mà giống một căn bệnh mãn tính hơn. Anh nhớ hắn ta ở nơi này, rồi lại không muốn nhớ đến hắn nữa, như thể hắn ta chẳng quan trọng đến thế.

Toàn bộ sự việc, tôi vẫn đang làm phép loại trừ. Từ một kẻ không ngừng phức tạp hóa mọi việc ngày nào, đến bây giờ, tôi chỉ chuyên tâm vào mục đích chính của mình. Tôi đã không biết bao lần tự hỏi bản thân, rốt cuộc mày muốn gì, mày muốn câu trả lời, hay muốn những người bên cạnh mày bình an.

(more…)

Mười năm sau – Chương 1

Chương 1.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nhiệt độ đã ấm lên.

Tôi đã cai thuốc được một thời gian, nhưng lúc này không kìm được mà châm một điếu. Mặt trời đang lên cao, sương sớm và oi bức làm tôi cảm thấy có chút nóng ruột, khói thuốc có thể khiến tôi bình tĩnh lại.

“Có khi anh ta đã đi từ lâu rồi.” Bàn Tử ở bên cũng rít một hơi thuốc: “Cậu biết tính tình anh ta mà, chúng mình hẵng còn lương thiện chân chất lắm, toàn bị lão nhân gia người ta lừa.”

“Vậy thì coi như là anh ta đắc tội tôi triệt để rồi.” Tôi suy nghĩ một chút, không phải là không có khả năng này. Thế nhưng tôi cũng không biết nếu “khả năng” này trở thành thực thì tôi nên tức giận, hay là mừng cho hắn đây nữa.

Bia mộ Phan Tử dần dần hiện ra rõ ràng trong nắng sớm, chữ khắc mới nãy có hơi u ám, từng nét bút nét vạch rất quen thuộc với tôi. Đó là do tôi tự tay viết, chữ mẫu trên đó cũng đã bong tróc hết ra rồi.

(more…)

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 110

Chương 110. Hiệu lệnh tập kết

Editor: EarlPanda
.
Đệt phát hiện ra Mê hải quy sào cũng thuộc phần 5, biết ghi số chương thế nào? Thôi ghi tiếp tục chương 110 vậy….
 .
.*****
.

Tôi nghe mà toàn thân lạnh ngắt: chắc chắn không sai. Đây chính là tiếng kèn hiệu vang lên trước khi cửa Thanh Đồng mở ra.

Trải nghiệm quỷ quái lúc đó chỉ có tôi với Bàn Tử là tận mắt chứng kiến, hôm nay nhớ lại mà cứ như hiển hiện ra ngay trước mắt, nghe mấy liền liền nhớ lại hết, quả thực chính là nó chứ không còn nghi ngờ gì nữa.

Hai cuộn băng ghi hình lúc trước đã quái gở lắm rồi, tôi vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần, thần kinh của tôi đã đủ để chịu đựng được. Hơi bình tĩnh lại một chút, tôi mới thoát khỏi cơn run rẩy, không khỏi âm thầm thở dài.

(more…)

Đạo mộ bút ký – Mười năm sau

Tác giả: Nam Phái Tam Thúc

Chuyển ngữ: Mạt Trà

Đôi lời tâm tình trước tiên:

Như đã nói từ trước, ngày 12/1 năm nay là ngày kỷ niệm 4 năm bài post ĐMBK đầu tiên, tuy nhiên mấy hôm nay mình lại có chút việc bận, thôi thì post lại hàng cũ ha ha =))

ĐMBK bắt đầu được viết từ mùa hè năm 2006, cho đến tận cuối năm 2011 mới hoàn thành 8 phần truyện 9 cuốn sách. Đúng cuối năm 2011 đó, ngay sau khi bộ truyện được hoàn thành thì TĐN ẵm luôn về chung cư. (Mới hôm Tết Tây nọ Bánh Ú Đại Nhân còn share lại status cũ từ 29/12/2011 “Mình muốn đọc Đạo mộ bút kí TAT~” Nguyên nhân ra đời cái hố bự nhất chung cư chính là đây =))))). Quá trình Nam Phái Tam Thúc hoàn thành ĐMBK chính là cả một quá trình chật vật chốc chốc lại đào hố, chốc chốc lại lấp hố, chốc lại đào hố, chốc lại lấp hố thì quá trình chuyển ngữ ĐMBK của chung cư TĐN cũng tương tự như vậy, đây chắc là duyên =)) Chúng ta mới đi được có 4 năm, hẵng còn 6 năm nữa, vẫn còn cả một quãng đường dài để đào đào lấp lấp, nhỉ?

Trong suốt 4 năm vừa qua, quãng thời gian không dài, nhưng đã xảy ra rất nhiều biến cố. Cho đến ngày hôm nay, mình hy vọng tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ thì cứ để nó ngủ yên trong quá khứ, cho qua hết đi, hiện giờ mình chỉ mong muốn được yên ổn làm một mỹ nam tử trầm lặng d(=^・ω・^=)b Mong rằng các bạn cũng vậy, rất có ích cho sức khỏe đấy.

Để kỷ niệm 4 năm, mình đăng lên Đại kết cục 10 năm sau, cũng coi như làm bùa cầu may, kết thúc những cái cũ, mở đầu những hy vọng mới, bé mèo đi lạc Muộn Du Bình đã về nhà, con đường của Ngô Tà kết thúc ở đây, những ai còn lại thì vẫn phải bước tiếp thôi. (hình như cái này cầu may không được tốt lắm, but whatever ┐( ̄ヮ ̄)┌)

Hồi tháng 8, khi mình theo dõi từng chương một của phần Mười năm sau này, trong lòng mình khá là lo lắng. Mình mong muốn một cái kết hợp lý theo đúng những gì nó phải như thế, chứ không phải một cái kết miễn cưỡng dựa theo ý muốn chủ quan của bất cứ ai. Thú thực là mình vốn không có quá nhiều niềm tin vào tác giả. Nhưng cho đến khi đọc đến những dòng cuối cùng của cuốn sách, mình mới nhận ra, Từ Lỗi cho dù có thay đổi đến mức nào, trưởng thành hơn, bitchy hơn, đáng ghét hơn, nhưng sự cố chấp từ những ngày đầu tiên đặt bút viết cho đến tận giây phút cuối cùng vẫn còn nguyên vẹn ở đó.

Mình nhớ trong cuốn Thập Quang Niên của họa sĩ Hoàng Quang Kiếm, anh ấy có khuyên một câu mà mình xin phép đổi lại chút cho hợp hoàn cảnh: “Tự do sáng tác, đừng quên ‘sơ tâm'”. “Sơ tâm” ở đây mình không dịch được, nó là những suy nghĩ, ước nguyện, những cố chấp từ thuở ban đầu khi ta bắt tay vào một việc gì đó. Mình nghĩ Nam Phái Tam Thúc đã làm được điều đó.

Và cả Ngô Tà cũng vậy.

Cái gọi là “ngây thơ” của Ngô Tà thực sự là một biểu tượng rất đắt trong truyện. Thực sự rất đắt.

Sau mười năm, bất kể Ngô Tà có thay đổi như thế nào, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, xảo quyệt hơn, tàn nhẫn hơn, nhưng có thực sự cậu ta không còn “ngây thơ” như thuở ban đầu nữa? Không, trong suốt phần Mười năm này, mình đang nhìn thấy một Ngô Tà của mười năm trước, vẫn là một cậu trai cố chấp đuổi theo bước chân của ai kia không chút nghi ngờ, vẫn là một câu trai cố chấp không chịu nhìn thẳng vào sự thật. Khi động đến điểm mấu chốt, cậu ta rất giỏi tự mình lừa mình. Cho đến tận giây phút cuối cùng, trốn vào trong giấc mộng đẹp đẽ nhất.

Ngày xưa, đuổi theo Muộn Du Bình tức là đuổi theo sự thật. Hiện giờ, cho cậu ta lựa chọn, cậu ta không mảy may đắn đo, chọn Muộn Du Bình. Cố chấp của cậu ta là Muộn Du Bình.

Đưa Muộn Du Bình về nhà. Rồi cùng nhau nghỉ hưu.

Cho nên, đấy là cái “ngây thơ” mười năm không đổi của cậu ta.

.

(more…)

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 3 738 other followers