Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 43

Chương 43: Người trong đá

Edit: Earl Panda

*****

Lúc mới nhìn thấy, tôi còn tưởng là bóng của mình phản chiếu lên vách đá. Cử động một cái, lại phát hiện cái bóng không hề động đậy theo tôi.

Ba người chúng tôi lạnh toát như rơi vào hầm băng, nhìn bóng người trong mạch ngọc, run rẩy không đứng vững nổi.

“Đó là cái khỉ gió gì vậy?” Tôi thì thào hỏi. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 43”

Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 42

Chương 42: Đào lên được thứ gì?

Edit: Earl Panda

Mình vẫn chưa được giải thoát arrgggggg =__=

*****

Tôi lấy làm lạ, lập tức mò lại gần, gạt chân Bàn Tử ra để nhìn cho kỹ. Quả nhiên, có một phần tro hương rơi xuống những đường kẽ hở nhỏ xíu trên mặt đá, tạo thành một số đường cong rõ nét. Hơn nữa, những đường nét này rất mượt, không phải kẽ nứt tự nhiên của đá tảng.

Tôi thường xuyên làm bản rập, biết đây cũng là một loại tương tự với bản rập vậy. Phương pháp dùng bột phấn mịn để làm nổi rõ những dấu vết trên mặt đất, cũng giống phương pháp dùng bút chì tô lên giấy để nhìn thấy vết hằn của trang trước thường thấy trong phim gián điệp vậy. Tức là hiển nhiên trước đây từng có người khắc cái gì đó trên bề mặt đá trước bàn thờ này. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 42”

Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 41

Chương 41: Giả thiết

Edit: Earl Panda

Xin chào, mình lại trồi lên đây ( ´ ▽ ` )ノ Nhưng việc mình vẫn chưa xong, deadline vẫn lầy, tình trạng tinh thần không tốt và còn đang giả nợ môn cuối cùng mà trước lười quá chưa đi học (个_个)

Nhưng hết tháng này chắc xong thôi, có lẽ lúc đó sẽ nhiều thời gian rỗi hơn. Chương này trộm dịch trong giờ a hi hi ( ≧Д≦)

*****

Tôi cởi đồ lặn ra để một bên, muốn mau chóng hồi phục lại thể lực. Rồi tôi hỏi Bàn Tử, hai người ở đây lâu như thế, có phán đoán gì chưa?

Anh ta lắc đầu: “Tôi thấy phán đoán đáng tin cậy nhất, đó chính là cả đám tụi mình đều đã chết sạch, linh hồn bèn đi xuyên qua đá núi mà vào trong hang động này.”

Tôi cười khổ. Lời này tôi hiểu rõ ý, cũng không phải thực sự cho rằng chúng tôi đã chết sạch cả, ý anh ta là, các phán đoán khác còn chẳng đáng tin bằng thứ mê tín dị đoan này. Đây là một sự việc không có tiền căn hậu quả. Muốn phán đoán, phải có đầu mối. Nhưng bây giờ không có bất kỳ đầu mối nào, tất cả chỉ có thể là giả thiết. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 41”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 30

Chương 30. Bí mật

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Tay tôi run rẩy, quay đầu lại nhìn vào trong bóng tối.

Sống mũi ông Tư từng bị chém đứt, cả hai mắt nữa, nhưng không biết là có mù không, hồi còn sống ông ta không có bất cứ dấu hiệu gì của người mù. Đến nay tôi vẫn không hiểu được. Continue reading “Mười năm sau – Chương 30”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 29

Chương 29. Vách đá

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nhóm người ông tôi, thậm chí cả nhóm Trần Văn Cẩm, nhất định đã gặp phải chuyện gì đó, sự kiện này khiến cơ thể bọn họ xảy ra biến hóa gì đó.

Việc này rất có khả năng, ví dụ như, họ ăn phải cái gì đó? Continue reading “Mười năm sau – Chương 29”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 26, 27, 28

Chương 26, 27, 28.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

“Cương thi có biết bơi không thế?” Khi chúng tôi lại đeo bình lặn lên lưng, Rắn Trắng có hỏi tôi.

Tôi nhớ lại một hồi, hình như không có bất kỳ sách cổ nào ghi chép về việc cương thi biết bơi này. Có điều, nếu đã chết rồi, chắc không chết đuối được lần nữa.

“Cực nặng cực nặng, người chết cực kỳ nặng.” Bàn Tử nói: “Cái thứ đấy mà rớt xuống nước liền chìm đến đáy luôn, không đùa.” Continue reading “Mười năm sau – Chương 26, 27, 28”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 25

Chương 25. Bánh tông

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Bàn Tử nhìn tôi, “Đang suy nghĩ cái gì đấy? Cậu tưởng Bàn gia này bồi cậu đến đây là thôi à?” Rồi vỗ vỗ tôi: “Cậu dù không tới tôi vẫn tới.” Nói rồi, anh ta tự mình đi vào trong một bên bón tối. Ý bảo tôi mau đuổi theo.

Tôi dở khóc dở cười, bèn bảo Rắn Trắng cũng đi cùng – một mình cậu ta ở chỗ này mà leo lên trên thì quá mạo hiểm, chi bằng cùng tiến cùng lùi đi. Continue reading “Mười năm sau – Chương 25”