Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 21

Chương 21: Cá ở chỗ tôi.

Edit: Earl Panda

*****

“Cá ở chỗ tôi.”

Đây là dòng chữ tôi từng thấy trên một website tìm người trong khi đang lên mạng tìm kiếm tên đội khảo cổ.

Lúc nãy khi tôi kể cho lão thái bà nghe câu chuyện của mình thì không đề cập đến một câu này, bởi vì những chi tiết nhỏ nhặt này tôi đều lược bỏ hết, bây giờ khi nghe Hoắc Tú Tú ê a đọc ra, giọng điệu còn vừa có vẻ bỡn cợt, vừa có vẻ đắc ý, tôi nghe mà thấy có chút kinh ngạc, bỗng cảm thấy có lẽ con nhỏ này thực sự biết chút gì đó, chứ không thì đã khôn nói một từ then chốt đến vậy. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 21”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 20

Chương 20: Kỳ Lân gánh vác tất cả (2).

Edit: Earl Panda

*****

Bàn Tử oán trách nói: “Tiểu Ca, tôi bảo cậu đi lau cửa sổ, chứ không phải lau cái này, nếu biết cậu cần cù chăm chỉ như thế thì khi nãy tôi giao việc lau sàn cho cậu luôn cho rồi.”

Muộn Du Bình lắc đầu, thử sờ một cái, ngửi một cái, tôi mới phát hiện ra thứ chất lỏng mà hắn ta sờ vào kia có màu xanh biếc. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 20”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 19

Chương 19: Cuộc sống ở chung.

Edit: Earl Panda

*****

Hoắc Tú Tú nói cũng có lý. Nếu không có Hoắc lão thái làm ô dù, những ngày sau đó chắc chắn chúng tôi sẽ sống rất khổ sở cho mà xem.

Tôi còn chưa có thời gian suy nghĩ kỹ xem nên xử lý thế nào với cái mớ bòng bong mà bọn tôi vừa cắm đầu vào, trong cả ba đứa chỉ có mỗi mình tôi là tạm coi như là có gia thế địa vị gớm ghê trên giang hồ, muốn dẹp loạn thì thế nào cũng vẫn phải là tôi ra tay mới được. Trong thế giới quan của tôi, tôi tin vào xã hội Pháp quyền, bọn tôi thực sự chẳng có xu nào, nên chung quy vẫn phải giải quyết bằng cách thỏa hiệp. Nhưng mà khi tôi vừa nghĩ kỹ một chút, thì lại cảm thấy thiếu tự tin vô cùng, bởi vì xưa nay tôi chưa bao giờ phải trải qua những chuyện như thế này, có lẽ mức độ nghiêm trọng của sự việc lần này đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi rồi. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 19”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 18

Chương 18: Kỳ lân gánh vác tất cả (1).

Edit: Earl Panda

*bắn pháo bông* Mừng kẻ nào đó tự nhận mình có “nhà” rồi =)))))))))

*****

Vẻ nghiêm túc trên mặt lão thái thái và động tác quỳ sụp xuống đầy nặng nề và kiên quyết kia, thật đến mức không thể thật hơn.

Bà ta là một lão thái thái có thể hô mưa gọi gió ở thành Bắc Kinh, là Lão Cửu Môn oai phong một cõi trên giang hồ, là bậc trưởng bối tuổi đã xế chiều, là chủ nhân của cả một gia tộc gia tài bạc triệu, bất kể là thân phận nào của bà ta đều có thể dễ dàng đè chết chúng tôi, thế mà, bà ta lại quỳ xuống, quỳ đến mức đương nhiên đến thế, dứt khoát đến thế. Cứ như thể, chỉ có hành động này mới đủ thể hiện sự thành kính của bà ta. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 18”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 17

Chương 17: Dường như cố nhân tới.

Edit: Earl Panda

Sắp đến đoạn “Đưa tôi về nhà” bất hủ rồi =)))))))))

*****

Thấy nét mặt của bà ta, tôi liền biết mình đã đoán đúng rồi. Lặng lẽ thở dài một hơi, thầm nghĩ, bước ngoặt đã tới.

Thực ra, tôi đã nhận ra được điều này từ trước đó rồi, họ Hoắc trong tên Hoắc Linh không hề phổ biến, nhưng lúc đó tôi cứ nghĩ con gái của Hoắc lão thái chắc hẳn phải theo họ bố, cũng tức là, Hoắc lão thái được lên làm nữ chủ nhân gia tộc chẳng qua là vì thế hệ thời đó không có con trai, chủ nhân đời kế tiếp của Hoắc gia chắc hẳn phải là một người đàn ông cơ. Nào ngờ, Hoắc gia lại là một gia tộc mẫu hệ. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 17”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 16

Chương 16: Đội khảo cổ, tòa lầu gác và tấm gương.

Edit: Earl Panda

*****

Trước ánh mắt kinh ngạc của lão thái bà, tôi kể sơ lại một lượt những gì xảy ra với tôi ở Quảng Tây, đồng thời, tôi cũng kể cho bà ta nghe tôi đã lấy được bản vẽ Dạng thức Lôi đó bằng cách nào.

Nghe xong, lão thái bà mới thở dài: “Đây âu cũng là duyên phận, trang vẽ cuối cùng này, tôi tìm kiếm thế nào cũng không ra, thật không ngờ nó lại nằm ở nơi như thế, nếu không phải cậu đã tìm được ra, thì chỉ e là cả đời này tôi cũng không tìm thấy.” Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 16”

Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 15

Chương 15: Miêu tả kỳ quái.

Edit: Earl Panda

*****

“Tôi có trực giác rất nhạy bén đối với rất nhiều thứ dưới đấu, tòa lầu gác mà con bé đã vẽ, tôi vừa nhìn là thấy không ổn rồi, tạo hình thì quái quái gở gở, nhìn là thấy khó chịu vô cùng, rất có tà khí.” Lão thái bà nói, “Tôi cứ tưởng con bé bị hạng mục công tác đó làm cho phát điên rồi, nên hồi đó mới nghiêm túc nói chuyện với con bé một lần. Trong lúc nói chuyện, cứ có cảm giác con bé rất kỳ lạ, trạng thái toàn thân cực kỳ không bình thường. Cảm giác này rất để miêu tả ra được. Con bé rất căng thẳng, cũng không quá tập trung. Biểu hiện của con bé lúc đó, về sau tôi đem ra phân tích cho người khác nghe, có một người bạn đã tổng kết lại thành một miêu tả khiến tôi cảm thấy rất giống: Như thể trong phòng con bé đó còn ẩn giấu một người nào đó khác nữa, mà nó không muốn tôi phát hiện ra.” Lão thái bà nhấp một ngụm trà, nói.

Lối miêu tả này thật là kỳ quái, để hình dung về một trạng thái cổ quái, thường sử dụng những từ như “căng thẳng”, “lo âu”, “mất tập trung” vân vân, nhưng lối miêu tả này lại quá cụ thể. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 15”