Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 40

Chương 40: Không gian khép kín

Edit: Earl Panda

Hiện tượng siphon hoạt động theo nguyên lý bình thông nhau thôi, vật lý lớp mấy học rồi ấy nhỉ? Minh không nhớ đã giải thích chưa, thôi cứ ghi chú lại. Não ngày càng cá vàng.

Bản raw của mình phần 6 khá loạn, nhiều khi giữa các đoạn văn không có logic liền mạch, mình không những vừa dịch lại còn kiêm biên tập nữa, khổ không sao kể hết. Cho đến chương này có một đoạn khá kỳ lạ, nên lên trang daomubiji so lại, thì y như rằng đoạn kỳ lạ đó đã được cắt bỏ. Thôi từ nay mình chẳng tin tưởng vào bản raw của mình nữa, lên trang online dịch trực tiếp vậy. Bản raw của mình cũng khá cũ rồi, down từ cách đây 4, 5 năm gì đó. Nếu ai đọc không hiểu chỗ nào, cứ comment ở dưới mình sẽ cố gắng giải thích, chứ bây giờ mình không có hơi sức đâu mà rà soát, kiểm tra và beta lại được nữa.

Từ giờ đến ít nhất là đầu tháng 10 mình bận chạy deadline, từ giờ đến lúc đó post chương sẽ chậm.

*****

Tôi nhìn Muộn Du Bình nãy giờ im lặng, biểu hiện của hắn đã khác lúc trước, có chút cổ quái, tuy vẫn không động đậy cũng không nói năng gì, nhưng hình như hắn không còn chú ý đến chỗ tôi nữa.

Tôi hỏi hắn: “Thế anh nghĩ sao? Anh có ấn tượng gì với nơi này không?”

Muộn Du Bình ngồi tựa trong góc, quay đầu nhìn tôi, từ tốn nói một câu: “Tôi không có ấn tượng gì, nhưng tôi biết, sự việc mới chỉ là bắt đầu.”

Trong bầu không khí kỳ dị vô cùng này, Bàn Tử và Muộn Du Bình kể lại những gì họ đã trải qua, tôi vốn tưởng sẽ được nghe một câu chuyện phức tạp cỡ nào, thật không ngờ, câu chuyện của bọn họ lại cực kỳ đơn giản. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 40”

Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 39

Chương 39: Vấn đề trong hang động

Edit: Earl Panda

*****

Bàn Tử cứ tỏ vẻ bí hiểm, mà Muộn Du Bình ở bên cạnh thì chẳng nói năng gì.

Tôi không biết rốt cuộc Bàn Tử đang giở trò gì nữa, nhưng thái độ của Muộn Du Bình cho tôi biết, hắn cũng không hề phản đối lời nói của Bàn Tử. Nỗi ngờ vực trong tôi đã lên đến đỉnh điểm, tôi quyết định không tính toán với hai tên này nữa, đi xem xem sao đã.

Nghĩ thì nghĩ thế, có lòng nhưng không có sức, tôi được Bàn Tử dìu lấy, toàn thân run rẩy lẩy bẩy, phải bấu chặt lấy cổ anh ta mới không ngã dúi dụi xuống. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 39”

Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 38

Chương 38: Hang động kỳ lạ

Edit: Earl Panda

*****

Đến phút cuối cùng, tôi gần như chỉ còn chờ đợi giây phút ngạt thở dần dần ập đến. Dưỡng khí hít vào ngày càng ít, tất cả như kéo dài ra. Nỗi sợ hãi khiến tôi nước mắt nước mũi ròng ròng, không tài nào bình tĩnh nổi, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đọng lại trong đầu: Tôi sắp chết.

Rất nhanh, dưỡng khí đã hao hết, tôi vẫn không ngừng hít ống thở, nhưng chẳng hít được gì. Nín thở một hơi cuối cùng, nín đến cực hạn, trong cơn đau đớn dữ dội, tôi theo bản năng hít thở qua miệng, một cảm giác chua rát sặc vào phổi, tôi co quắp cả mình mẩy. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 38”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 21

Chương 21. Cố gắng của Bàn Tử

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Suốt bao năm nay, tôi đã không quen có người vì tôi mà phải trả giá cái gì, bởi những người này đến cuối cùng sẽ rời đi với đủ các loại nguyên nhân. Tôi không thích cái kiểu lúc đến thì để lại cả đống tình cảm sau đó thì cứ thế bỏ đi. Tôi thích bạn bè mình người nào người nấy đều trước sau như một, không cần tôi cái gì, tôi cũng không cần họ điều gì. Lý do hành động của mỗi người đều đến từ nội tâm kiên định của bản thân mình. Continue reading “Mười năm sau – Chương 21”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 20

Chương 20. Tiếp tục đánh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nện đến lần thứ hai thì Vương Minh mới tỉnh lại, cậu ta xoa xoa cái ót, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi: “Làm chi đó?”

Tôi đi tới cho ăn một chầu đập, đuổi đánh đến nỗi cậu ta bật dậy chạy khắp doanh địa. “Ngô Tà! Đừng tưởng ông có nhiều người thì tôi sợ!” Tôi lại càng điên tiết, vung chân đạp cậu ta một cái khiến cậu ta loạng choạng. Bàn Từ bèn thò chân vào ngáng cậu ta ngã sấp thành chó gặm bùn luôn. Tôi đi tới tát cho hai phát thật mạnh: “Nói, mày làm gì đấy hả?” Continue reading “Mười năm sau – Chương 20”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 18, 19

Chương 18, 19. Đánh Vương Minh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Lời còn chưa dứt, một con “khỉ trong miệng” lập tức bổ nhào vào thẳng mặt Bàn Tử. Bàn Tử tự đập đầu mình vào thành giếng đánh bốp một tiếng, đập cả con khỉ đến choáng váng. Sau liền ném luôn con khỉ vào trong hố. Quay đầu nhìn lại, thấy lũ “khỉ trong miệng” khắp bốn phía không ngừng lũ lượt chui vào trong khe hở, bèn giơ súng liền bắn.

Tôi nhìn thấy những người thủ hạ khác, lần lượt trèo lên từ bóng tối phía dưới, thấy chúng tôi họ đều kinh ngạc. Continue reading “Mười năm sau – Chương 18, 19”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 17

Chương 17. Đại bạch kiểm.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Số lượng lũ “khỉ trong miệng” cho dù có nhiều hơn nữa thì cũng tuyệt đối không thể phát ra tiếng động như thế được. Cả đám người rụt cổ lại, đều tập trung nhìn xuống phía dưới mình, chần chừ vài giây. Lại một chấn động dữ dội nữa. Bụi đất trên đầu đều bị rung đến nỗi rơi hết xuống đất chúng tôi.

Cách tư duy của tôi không giống người khác, cho nên tôi rơi sâu vào nghi hoặc, bởi vì tôi biết độ rộng và độ cao của miệng giếng bên ngoài kia, kiểu chấn động dữ dội như thế này phải là một vật thể khối lượng rất lớn với một gia tốc nhất định đập vào đóng ngói vò rượu phía dưới. Continue reading “Mười năm sau – Chương 17”