Posted in 6. Âm sơn cổ lâu, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 38

Chương 38: Hang động kỳ lạ

Edit: Earl Panda

*****

Đến phút cuối cùng, tôi gần như chỉ còn chờ đợi giây phút ngạt thở dần dần ập đến. Dưỡng khí hít vào ngày càng ít, tất cả như kéo dài ra. Nỗi sợ hãi khiến tôi nước mắt nước mũi ròng ròng, không tài nào bình tĩnh nổi, chỉ còn duy nhất một suy nghĩ đọng lại trong đầu: Tôi sắp chết.

Rất nhanh, dưỡng khí đã hao hết, tôi vẫn không ngừng hít ống thở, nhưng chẳng hít được gì. Nín thở một hơi cuối cùng, nín đến cực hạn, trong cơn đau đớn dữ dội, tôi theo bản năng hít thở qua miệng, một cảm giác chua rát sặc vào phổi, tôi co quắp cả mình mẩy. Continue reading “Đạo mộ bút ký – Phần 6 chương 38”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 21

Chương 21. Cố gắng của Bàn Tử

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Suốt bao năm nay, tôi đã không quen có người vì tôi mà phải trả giá cái gì, bởi những người này đến cuối cùng sẽ rời đi với đủ các loại nguyên nhân. Tôi không thích cái kiểu lúc đến thì để lại cả đống tình cảm sau đó thì cứ thế bỏ đi. Tôi thích bạn bè mình người nào người nấy đều trước sau như một, không cần tôi cái gì, tôi cũng không cần họ điều gì. Lý do hành động của mỗi người đều đến từ nội tâm kiên định của bản thân mình. Continue reading “Mười năm sau – Chương 21”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 20

Chương 20. Tiếp tục đánh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Nện đến lần thứ hai thì Vương Minh mới tỉnh lại, cậu ta xoa xoa cái ót, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tôi: “Làm chi đó?”

Tôi đi tới cho ăn một chầu đập, đuổi đánh đến nỗi cậu ta bật dậy chạy khắp doanh địa. “Ngô Tà! Đừng tưởng ông có nhiều người thì tôi sợ!” Tôi lại càng điên tiết, vung chân đạp cậu ta một cái khiến cậu ta loạng choạng. Bàn Từ bèn thò chân vào ngáng cậu ta ngã sấp thành chó gặm bùn luôn. Tôi đi tới tát cho hai phát thật mạnh: “Nói, mày làm gì đấy hả?” Continue reading “Mười năm sau – Chương 20”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 18, 19

Chương 18, 19. Đánh Vương Minh

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Lời còn chưa dứt, một con “khỉ trong miệng” lập tức bổ nhào vào thẳng mặt Bàn Tử. Bàn Tử tự đập đầu mình vào thành giếng đánh bốp một tiếng, đập cả con khỉ đến choáng váng. Sau liền ném luôn con khỉ vào trong hố. Quay đầu nhìn lại, thấy lũ “khỉ trong miệng” khắp bốn phía không ngừng lũ lượt chui vào trong khe hở, bèn giơ súng liền bắn.

Tôi nhìn thấy những người thủ hạ khác, lần lượt trèo lên từ bóng tối phía dưới, thấy chúng tôi họ đều kinh ngạc. Continue reading “Mười năm sau – Chương 18, 19”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 17

Chương 17. Đại bạch kiểm.

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Số lượng lũ “khỉ trong miệng” cho dù có nhiều hơn nữa thì cũng tuyệt đối không thể phát ra tiếng động như thế được. Cả đám người rụt cổ lại, đều tập trung nhìn xuống phía dưới mình, chần chừ vài giây. Lại một chấn động dữ dội nữa. Bụi đất trên đầu đều bị rung đến nỗi rơi hết xuống đất chúng tôi.

Cách tư duy của tôi không giống người khác, cho nên tôi rơi sâu vào nghi hoặc, bởi vì tôi biết độ rộng và độ cao của miệng giếng bên ngoài kia, kiểu chấn động dữ dội như thế này phải là một vật thể khối lượng rất lớn với một gia tốc nhất định đập vào đóng ngói vò rượu phía dưới. Continue reading “Mười năm sau – Chương 17”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 16

Chương 16. Này

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Khảm Kiên thuộc đạn cung thế gia, từ bé đã luyện dùng cung dùng ná, lực cánh tay kinh người. Sợi thun của ná nhà bọn họ có ba loại màu, thun vàng để bắn chim, uy lực bình thường. Thun đỏ, lực tay người thường căn bản kéo không nhúc nhích, bắn một viên đạn sắt ra có thể bắn vỡ đầu lâu người. Mà thun màu đen, cho đến nay tôi chưa bao giờ thấy cậu ta dùng, chắc là có tác dụng đặc biệt nào đấy.

Tôi cầm dao còn Tiểu Hoa cầm côn ở phía trước, chẳng biết từ bao giờ tôi đã trở thành lính đánh giáp lá cà rồi, đúng là thói đời đổi thay. Continue reading “Mười năm sau – Chương 16”

Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương 15

Chương 15. Ai da

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Quy tắc Cửu Môn đầu tiên của tôi: gặp nguy khốn trước nhất phải tìm bạn bè mà nhờ vả. Tìm kiếm sự giúp đỡ thực ra là kỹ năng đầu tiên trên thế giới này, người có kỹ năng này, hầu như làm chuyện gì cũng xong. Mà phát huy kỹ năng này lại trước hết phải có một kỹ năng khác, đó là mặt dày. Gào tướng lên xong, tôi liền nghe thấy tiếng tách tách liên tục vang lên, là tín hiệu của Tiểu Hoa.

Xem ra Tiểu Hoa cẩn thận hơn tôi nhiều, tín hiệu vang đến từ bên trái đường giếng. Tôi một tay xách Vương Minh lên rồi bắt đầu cắm đầu cắm cổ chạy. Continue reading “Mười năm sau – Chương 15”