Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 24

Chương 24. Chi tiết kinh người.

.

Chẳng mấy chốc mà tôi ngủ thiếp đi, có lẽ là do leo núi quá mệt, hoặc có lẽ là bởi việc suy tính những chuyện này đã tiêu hao quá nhiều sức lực của tôi. Năm giờ sáng, chuông báo thức trên đồng hồ đeo tay đánh thức tôi dậy.

Tôi cố gắng ngồi dậy, bên ngoài trời vẫn tối đen, tôi hít đất mấy cái liền cho tỉnh táo, rồi vươn vai, đi ra ngoài.

Trong sân im ắng như tờ, cả ngôi chùa tĩnh lặng như một khu vực chết vậy. Tôi ngậm điếu thuốc, đeo bao tay, đi về phía đổ bóng của ngôi chùa. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 24”

Advertisements
Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 23

Chương 23. Thiên la địa võng ở Tây Tạng.

.

Việc đầu tiên tôi làm, đó là tự cô lập mình lại. Bởi vì sau khi hồi tưởng lại toàn bộ quá trình đến Medog, tôi phát hiện trong chuyện này có sự đóng góp rất lớn của một vài người bên cạnh tôi.

Tôi là người không có chính kiến, trong cuộc sống nhàn nhã ở cửa hàng nho nhỏ năm xưa, những lúc không làm ăn buôn bán gì tôi chưa từng nghĩ đến chuyện chủ động làm bất cứ việc gì, một là vì tôi thực không yêu thích gì cái nghề này, hai là vì tính cách của tôi. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 23”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 22

Chương 22. Triệu hồi Bàn Tử.

.

Tôi châm một điếu thuốc, biết có những chuyện không thể tránh khỏi được, đây là lúc đưa ra quyết định.

Trong một quán bar nhỏ dưới chân núi, tôi gọi một cuộc điện thoại quan trọng. Nơi đó nói là quán bar, nhưng thực ra là một gian nhà nhỏ tu sửa thành quán bar, trên tường còn dán nhiều ảnh chụp của các nhóm phượt. Ở đây có bán nhiều thức uống ở ngoài núi thường có, cũng có nến thơm và nhiều món đồ linh tinh mà một quán bar cần có, nhưng giá đắt cắt cổ. Một lon bia vốn có giá vài đồng bạc, mà ở đây bán những ba mươi đồng. Vào mùa này, trong quán bar đốt nhiều đống lửa than, mọi người túm năm tụm ba xung quanh các đống lửa, chất giọng địa phương đến từ đủ các vùng miền trọ trẹ vang lên, tán gẫu chuyện trên trời dưới đất. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 22”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 21

Chương 21. Muộn Du Bình xuất hiện.

.

Tôi không biết mình đã sững người ra ở đó suốt bao lâu, cứ đứng ngẩn ra đó, trân trân nhìn vào bóng lưng này.

Tôi thầm nghĩ, thế này là sao? Chẳng phải hắn đã nói cần mười năm hay sao? Tại sao hắn đã ra ngoài rồi?

Chẳng lẽ hắn vẫn luôn lừa dối tôi? Hay là, đã lại xảy ra biến cố gì? Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 21”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 20

Chương 20. Tà thần của một nền văn minh hoàn toàn khác..

.

Đọc đến đây, tôi đã có thể đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra với Đổng Xán. Bất kể thứ gọi là “bí mật” đó là cái gì, nguyên nhân khiến Đổng Xán cuối cùng đã mất hết ý chí chắc chắn là vì anh ta đã yêu một cô gái.

Đối với người Trương gia, mối liên hệ giữa họ và thứ gọi là “tình yêu” là một điều rất khó lý giải. Như Tiểu Ca, tôi đã chung sống cùng hắn trong suốt một quãng thời gian dài như vậy, mà chưa bao giờ tôi thấy hắn có bất kỳ một biểu hiện nào của dục vọng mà người bình thường vẫn có. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 20”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 19

Chương 19. Diêm Vương kỵ thi.

.

Người Tạng mặc áo lam tự xưng mình là “người Khampas”, nơi bọn họ ở gọi là Khams – một khu vực lũng sông nằm gọn trong núi tuyết.

Muộn Du Bình trao đổi với bọn họ chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, nhưng số lượng tin tức được tiết lộ trong đó nhiều vô cùng, khiến người ta không dám chớp mắt lấy một cái, bởi hỗn loạn cực kỳ. Đối với Muộn Du Bình, thứ trong lời kể của người Khams, hắn gần như có thể nhìn thấy ngay được, cho nên hắn có thể tiếp nhận và đồng thời tiêu hóa được hàng đống tin tức như vậy. Nhưng đối với chúng tôi, toàn bộ tin tức đó chỉ có chữ viết, không có cách nào hiệu quả để lý giải rõ ràng được đó là nơi như thế nào.

Nếu chúng ta bay trên trời, dõi mắt nhìn xuống toàn bộ lũng sông đó, chúng ta sẽ nhận thấy hồ nước trong lòng núi tuyết có màu xanh lam nghiêng về màu đá sapphire, nom như một viên đá quý hình dáng kỳ lạ cẩn lên nền tơ lụa trắng muốt vậy.

Hồ nước đó được gọi là hồ Khams, dịch sang tiếng Hán có nghĩa là “núi tuyết màu lam”. Muộn Du Bình được họ dẫn lên đến tầng cao nhất của miếu Lạt Ma, rồi từ đó đi ra ngoài, bước trên vách vực cao hai dặm, đi mãi cho đến khi nhìn thấy mặt hồ mênh mông khoáng đạt, Muộn Du Bình phải khiếp sợ đến ngây người trước cảnh tượng trước mắt. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 19”

Posted in Tạng Hải Hoa

Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 18

Chương 18. Hương xác.

.

Thứ mùi hôi này lẩn quất bên dưới mùi trầm hương Tây Tạng rất nồng, chức tỏ mùi hôi này kỳ thực cũng tương đối nồng. Nhưng bởi bản thân các tấm chăn chiên cũng có mùi đặc trưng riêng, cộng thêm cả đống lò than cháy đượm hun ở bên cạnh, cho nên ban đầu Muộn Du Bình mới không phân biệt được mùi hôi đó với mùi chăn chiên và mùi hương trầm.

Thứ mùi này chắc chắn được kẹp lẫn cùng với trầm hương, mang vào đây, chắc hẳn nằm ngay trong thứ trông như bếp lò mà người Tạng kia xách vào. Continue reading “Tạng Hải Hoa – Quyển 1 chương 18”