Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 13

Chương 13: Đánh Mã điếu.

.

Hồi đó, những truyện dân gian trong Bình thoại không giống nhau, sau thời Mãn Thanh chuyện cầm roi quất người rõ ràng đã ít đi nhiều rồi, chỉ còn xuất hiện ở một số đoàn ngựa thồ vùng Tây Bắc Tây Nam. Dùng roi làm vũ khí đòi hỏi phải huấn luyện rất nhiều, chẳng bằng cầm một khẩu súng tự chế còn có ích hơn. Trương Khải Sơn vốn trong lòng có chuyện, cộng thêm chưa quá quen thuộc với roi, bởi vậy, một nhát roi quất tới, Trương Khải Sơn tuy né được, nhưng trong vòng một tấc vẫn bị sượt qua.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 13”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 12

Chương 12: Nguyệt mãn Tương giang.

T/N: Cả lò tiếng xấu vang xa mà sao miêu tả cụ Hai như em Lâm muội muội tái thế thế này :v Rảnh háng ngắm cảnh thương xuân bi thu, thiếu điều đem hoa đi chôn chắc em quỳ luônggg :v 

.

Nhị Nguyệt Hồng bước đi trong rạp hát, rạp hát ở bên này là do khách đãi cát ở Tây Bắc quyên tiền xây nên, rồi đem tặng cho anh. Cũng không biết là tháng nào năm nào, xem được một vở tuồng anh diễn, liền âm thầm cứ thế tặng nguyên cả một sân khấu tuồng. Đáng tiếc lại chẳng hiểu quy củ, sân khấu lại hướng về phía Tây. Sân khấu hướng về phía Tây còn gọi là đài Bạch Hổ, trước khi “trảm đài” không thể diễn kịch. Thế mà đây lại là quà người ta tặng, văn khế mới được gửi đến cách đây ba ngày, hôm nay nếu không khai diễn thì cũng là điềm xui xẻo.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 12”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 11

Chương 11: Nhất nguyệt hoa khai Nhị nguyệt hồng.

T/N: Tháng giêng hoa nở, tháng hai hoa đỏ (vì màu máu :v), tháng hai hoa đỏ hóa con côi (vì cả nhà bị giết sạch rồi :v ).

Bao nhiêu suy đoán bấy lâu nay của các chế, nào mai đỏ quân tử, nào đỗ quyên hải đường hình ảnh quen thuộc trong tuồng kịch, hóa thành mây bay hết. Nào đâu sự thực cả lò nhà cụ Hai cũng rặt một phường cùng hung cực ác cả thôi, chẳng qua là phường giang hồ có tri thức, có phẩm vị :v Thời buổi này tội phạm có văn hóa thực đáng sợ :v 

.

Người Trương gia hiển nhiên có kinh nghiệm trong việc này, một cậu lính dùng lưỡi lê cạy yết hầu thi thể ra, Tề Thiết Chủy tiến lên quan sát, liền nhìn thấy trong cổ họng cái xác quả thực có ghim đầy kim lông trâu, mũi kim quay ngược vào trong họng, nếu trong cổ họng có bất kỳ thứ gì chui ra thì sẽ bị kẹt ngay trong đống kim lông trâu này.

Hắn chỉnh lại kính mắt, để thân binh mang kìm nhổ đinh tới, nhổ cây kim ở ngay ngoài cùng, sau đó giơ đèn khí ga lên quan sát kỹ càng.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 11”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 10

Chương 10: Hắc mao tất quan.

.

Cùng lúc đó, Trương Khải Sơn cũng đang suy ngẫm ngọn nguồn vụ việc này, tâm trạng của ông ta lại càng thêm phức tạp, bởi theo trực giác của mình, năm nay quân Nhật bao vây tứ bề, tình hình nguy ngập, thế mà giờ lại xảy ra chuyện này, như vậy đằng sau chuyện này nhất định không hề đơn giản.

Trong lúc Tề Thiết Chủy vẫn đang nghỉ ngơi, quan tài và những cái xác trong xe lửa đã được chuyển hết ra ngoài, toàn bộ các cỗ quan tài thì được chuyển vào nhà kho Trương gia, những cái xác thì chuyển vào trong viện quân y. Những công việc này đều do Trương sĩ quan thu xếp lo liệu, Tề Thiết Chủy chỉ ngủ có nửa giờ mà mọi việc đều đã đâu vào đấy cả, Trương Khải Sơn cũng yên tâm hơn.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 10”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 9

Chương 9: Long cốt tùy táng.

.

Khi Tề Thiết Chủy tỉnh lại, không biết là lúc nào, hắn nhận ra mình đang ngủ trong phòng cho khách của Bộ tư lệnh, đầu giường có đặt một chén nước. Ngoài ra không có vật gì khác, trong phòng ngoài một số đồ dùng cần thiết thì không có thứ gì để bày bố trang trí cả.

Còn nhớ hồi trước từng đọc qua bản sao một cuốn sách của Đàm Thái đi Tây học, trong đó có nói, phòng ngủ của vua Phổ chỉ có một chiếc giường sắt và một chậu sắt để rửa mặt chải đầu, để giữ vững truyền thống cầm quân với ý chí sắt đá, không biết phòng ngủ của Phật gia có giống thế không nữa. Nếu thực như vậy, vậy thì sự chuyên tâm thường ngày của Phật gia dễ giải thích rồi.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 9”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 8

Chương 8: Tịch dương quỷ quan.

.

Lúc này, Tề Thiết Chủy toàn thân lạnh toát, cảm giác thời gian như ngừng lại. Nhìn thấy cánh tay cậu bé nọ từ từ thọc vào trong cái lỗ trên Tiêu tử quan, chẳng mấy chốc, đã thò hẳn cả cánh tay vào, rượu trắng trên người bốc hơi rất nhanh do nhiệt độ cơ thể, bốc lên thành hơi nước.

Khắp xung quanh không chút tiếng động, Tề Thiết Chủy ngay cả thở mạnh cũng không dám, mồ hôi tay thấm ướt đẫm cả sợi thừng treo thanh la.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 8”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 7

Chương 7: Song chỉ thám động.

.

Tề Thiết Chủy thấy Trương Khải Sơn nói xong liền bỏ ra ngoài trạm xe, lúc ấy mới thầm bừng tỉnh. Gõ thanh la là để làm ngựa giật mình, người nhà họ Trương mỗi khi thò hai ngón tay vào cái lỗ trên quan tài, nếu trong quan tài có dị biến, thường đi cùng với thi độc, độc xâm toàn thân, cho nên, trước khi thi triển tuyệt kĩ, họ thường đặt một cái kéo tỳ bà ở trước cái lỗ, kéo tỳ bà nối với cương ngựa, đặt một chiếc thanh la đằng sau tai ngựa bảy phân. Hễ trong quan tài có gì khác thường, lập tức gõ thanh la, ngựa giật mình lồng lên chạy. Ngựa chạy khiến kéo tỳ bà cắt phập ngay lập tức, cắt đứt lìa cánh tay, mới giữ được cái mạng.

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 6

Chương 6: Cầm thanh la.

.

Trương Khải Sơn nhìn Tề Thiết Chủy, đúng như người ta vẫn nói đúng người đúng việc, có những người bề ngoài có vẻ yếu đuối khiếp nhược, nhưng đến khi gặp đúng lĩnh vực họ nắm rõ thì cứ như biến thành một người khác, nhìn mà trong lòng yêu thích. Cười mà không nói, muốn xem xem Tề Thiết Chủy có kiến giải gì.

Viên sĩ quan phụ tá họ Trương lúc này hơi bất an, cứ nhìn Trương Khải Sơn như muốn nói rồi lại thôi, Trương Khải Sơn không hiểu, hỏi: “Cậu căng thẳng cái gì?”

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 6”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 5

Chương 5: Quan tài sắt.

T/N: Còn nhớ, tiếng lóng trộm mộ Bắc phái là “đổ đấu”, thì Nam phái là “đãi cát”; cổ mộ Bắc phái là “đấu” thì Nam phái là “bao cát”, “bịch cát”, “bãi cát” etc; kẻ đi “đãi cát” thì gọi là “khách đãi cát”.

.

Trương Khải Sơn nhìn lại, lập tức dừng bước. Vừa nãy tinh thần hơi buông lỏng, có chút lơ là, Tề Thiết Chủy vừa nhắc nhở một câu, ông ta mới nhận ra vấn đề.

Khác biệt ở ngay mặt ngoài, lớp sắt bọc ngoài toa tàu cuối cùng đã được gia cố thêm nhiều, lớp sắt dày hơn, hàn kín và nhiều hơn. Nhưng Trương Khải Sơn lại lờ mờ cảm thấy một sự khác biệt khác, nhưng nghĩ mãi mà vẫn không rõ được cái cảm giác không ổn này là gì.

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 5”

Posted in Lão Cửu Môn

Lão Cửu Môn – Chương 4

Chương 4: Toa tàu cuối cùng.

.

“Thưa ông.” Viên sĩ quan phụ tá đi trước chỉ vào cánh cửa đi xuống toa tàu cuối cùng, cửa đã bị mạng nhện che kín, gạt hết mạng nhện ra, thấy trên cửa có sơn mấy hàng chữ kỳ quái. “Là chữ Nhật.”

“Xem hiểu không?”

“Nét móc, nét phẩy.” Viên sĩ quan liếc nhìn hàng chữ Nhật trên cửa. “Nét – nét chấm.”

Tiếp tục đọc “Lão Cửu Môn – Chương 4”