Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 11

Chương 11. Căn phòng có bóng đèn.

Lúc này tôi đã không còn lựa chọn nào khác, người đằng sau di động này, đã thành công kéo tôi vào trò chơi này rồi.

Tôi có hơi ngạc nhiên, người bí ẩn này hình như không hề keo kiệt lời nói. Trước đây, tôi gặp những người như chú Ba, Tiểu Ca, họ đều giữ kín như bưng về chuyện này, thế mà cái người này đây, trong lời nói còn có chút gì huyền diệu.

Hắn thật sự là Bảy Ngón ư? Hiện giờ đã không còn quan trọng nữa, đối với tôi mà nói, hắn là ai không quan trọng. Tôi tạm thời dùng cái tên Bảy Ngón để gọi hắn. Những chuyện khác, nhất định là khi tìm được hắn rồi hẵng biết.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 11”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 10

Chương 10. Tiết tấu lộn xộn.

Tôi đi theo hướng cô bé nọ vừa rời đi, khập khiễng mà đi, cũng lường được cô nàng kia sẽ chẳng đi nhanh được. Vừa đọc được tin nhắn kia, không hiểu sao, có một chút cảm giác an ủi của người già rằng cuối cùng cũng được tin chiều.

Quả nhiên, cứ đi được mấy bước, đã nhìn thấy cô bé kia cách khoảng 100 mét về phía trước, đang vịn tường mà đi. Rõ ràng tốc độ đã trở nên chậm hơn. Đèn trong hành lang cách nhau hơi xa, cách mỗi cái đèn đều có một khoảng bóng tối, nhìn thấy cô nàng đi vào rồi lại đi ra khỏi bóng tối, giống như kịch câm vậy.

Tôi có hơi chậm lại. Nếu không phải vì phần eo đau quá, tôi nhất định có thể đuổi theo kịp cô ta.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 10”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 9

Chương 9. Hắn biết.

Tất cả các cơ năng cơ thể tôi đúng khoảnh khắc này thì ngừng lại, tiếp đó, tôi liền biết mình mừng quá sớm rồi.

Nhịp tim của tôi chắc chắn đã vượt qua mức chịu đựng, cho nên khi tôi dừng lại quá đột ngột, liền nghe thấy âm thanh như bị nện một chùy trong lồng ngực. Sau đó, một cơn buồn nôn dâng lên.

Hơi có tuổi rồi, đối với rèn luyện thể chất, khi tôi bắt đầu thì đã qua độ tuổi tốt nhất rồi. Dùng lời của Hắc Hạt Tử thì, nội tạng là không thể nào luyện tập được.

Đúng lúc này, kẻ bị tôi đè chặt kia bắt đầu tỉnh lại, chợt giãy giụa.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 9”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 8

Chương 8. Tôi là Ngô Tà.

Tôi nhìn bóng đen, bóng đen cũng nhìn tôi.

Hắn quả thật không ngờ tôi lại vạch trần được hắn trong khoảng thời gian ngắn đến thế, lập tức không kịp phản ứng lại được.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, bên cạnh tôi là đèn khí đốt, hắn có thể nhìn thấy vẻ mặt tôi, vừa kiên định lại vừa trách cứ.

“Giải Vũ Thần, vẫn còn đó thì thở một cái coi!” Tôi rống lên một tiếng với cái cầu thang.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 8”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 7

Chương 7. Trò nói thật.

Tiểu Hoa im lặng chốc lát, tôi lại gào lên: “Sao không nói gì rồi?”

“Tớ đang đánh giá mức độ mạo hiểm.” Tiểu Hoa đáp.

“Nói chuyện thì có cái gì mạo hiểm?”

“Nếu như là nói thật lòng, đương nhiên là có mạo hiểm.” Tiểu Hoa dừng lại một chút: “Khi nào thì bắt đầu kế hoạch của cậu?”

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 7”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 6

Chương 6. Leo cầu thang.

Cậu ta mặc áo phông vào, vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu. Các động tác và hình thể của Tiểu Hoa từng trải qua huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, nhìn trông cứ mượt mà lên bổng xuống trầm ấy. Cậu ta khép di động lại xong, nói vậy, khiến cậu ta trông có vẻ vô cùng lão luyện vô cùng tự chủ.

Tôi hơi ngứa mắt mấy thằng lúc nào cũng có thể tỏ vẻ đẹp trai. Nghĩ thầm, không phải đã nói thế hệ này chỉ có tôi là thông minh nhất hay sao? Nói xong cũng bắt đầu thấy tụt IQ, quả nhiên là tôi quá ngây thơ rồi, cậu ta chỉ là mượn cớ khoe mình đẹp trai thôi, thế mà tôi cũng tin được.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 6”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 5

Chương 5. Có người kẹt ở trong này.

Tiểu Hoa tiến lên, lấy di động chụp một tấm hình. Tôi đứng dậy nhận lấy xem, phát hiện trên mông tôi quả nhiên cũng bị in dấu vết, những dấu vết này nhìn thoáng qua trông giống màu da thuộc cũ kỹ, giống với màu đệm ghế.

Trên đó là ba chữ, chữ thứ nhất và chữ thứ hai đều là “cứu”, chữ cuối cùng là “tôi”.

Cứu cứu tôi.

Tôi nhướn mày, nhìn Tiểu Hoa.

Cứu mạng, đây là tín hiệu cầu cứu?

Tiểu Hoa cũng rất bất ngờ, cúi đầu ngửi ngửi mông tôi, nhíu mày: “Là máu.”

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 5”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 4

Chương 4. Đàn dương cầm đầy bụi.

Nhìn kích cỡ của bóng đen này, nếu như phần tô đen trên bản thiết kế này đúng là chiếu theo kích cỡ thực tế mà vẽ, vậy thì cái thứ ở dưới lòng đất này, to gấp mười lần tòa nhà này.

Tính toán sơ sơ, diện tích đại khái có lẽ phải lên đến 20 nghìn mét vuông, với quy mô công trình này, đã đủ cho mấy cái kho hàng hoặc mười cái studio phim ảnh cỡ nhỏ rồi.

Đây là cái gì, tôi ngồi vào chiếc ghế trước cây đàn dương cầm, Tiểu Hoa tựa vào thành đàn, nhìn chằm chằm bóng đen khổng lồ trên tấm vải trắng mà ngẩn ra.

Là một hang núi, là một tảng đá lớn, hay là một công trình kiến trúc hình dáng vô cùng kỳ quái dưới lòng đất.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 4”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 3

Chương 3. Bóng đen dưới đáy ngôi nhà.

Thân thế của Bảy Ngón, trước kia rất nhiều người đã từng thử điều tra, tra được rằng, người này vào thập niên 80 từng làm việc trong một đội công trình lớn ở Nội Mông, đến đó thì không tra thêm được gì nữa.

Đại đội công trình Nội Mông này, đến những năm 90 thì toàn bộ mất tích, không biết đã đi đâu, chắc hẳn phần lớn cũng là làm một số hạng mục khai khoáng bí mật của Nhà nước. Về sau cả đội được chuyển về đơn vị khác, cho nên cơ bản là đã đứt đoạn tin tức.

Do liên tục hoạt động ở phương Bắc, những công trình của Bảy Ngón, đa số cũng là ở phương Bắc. Miền Nam chỉ lác đác một số thôi.

Thiết kế công trình ra những bộ phận kỳ quái đến vậy, lại còn thực hiện trong lúc thi công công trình, chỉ một người thì không đủ, tôi nói với Tiểu Hoa: “Bảy Ngón có lẽ nào không phải một người, mà là bảy người?”

Tiểu Hoa nhíu mày: “Vì sao lại nói thế?”

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 3”

Posted in Hạ Tuế Thiên 2015, Đạo mộ bút ký

Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 2

Chương 2. Món đồ to lớn.

Tôi mới nhớ ra, 15 phút trước, Tiểu Hoa xuống đây trước để mở cửa thông khí, tầng hầm dưới lòng đất rất bí, trước khi vào phải bật máy thông gió đã.

Lúc ấy bọn tôi ở bên ngoài chờ mà nói chuyện phiếm, cho nên không thể nào có người thừa dịp bọn tôi không để ý, lén chạy xuống tầng hầm đặt đồ đạc được.

Người làm của Giải gia cũng không có gien đùa dai.

Điều làm tôi kinh ngạc nhất là, kích cỡ món đồ này, to hơn cánh cửa bao nhiêu, làm thế nào mà chuyển xuống đó được.

Chắc chắn không phải là từ cửa rồi.

Tiếp tục đọc “Hạ Tuế Thiên 2015 – Chương 2”