Posted in 8. Đại kết cục, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 8 chương 81

Editor: Thanh Du

Beta: Earl Panda

Một trong những chi tiết thần thánh =))) Lần nào nghĩ đến nó cũng cười đau hết cả ruột =)))))) Thì ra ông Bình còn có một mặt moe như vậy =))))))))))

pingxie2_color a

Tuyết vụn giống như những hạt cát nhỏ nhanh chóng lấp kín mọi khoảng trống xung quanh tôi, kể cả mũi lẫn miệng.

Tôi cố gắng đào bới, chợt phát hiện ra tuyết vụn đã phủ lên mặt hố một lớp cực dày, chôn vùi tôi kín mít như lấp một nấm mồ, dù bới mỏi tay cũng không sao tìm nổi một vị trí có thể thoát ra.

Đến khi không nhịn nổi nữa, tôi bắt đầu hít thở, nhưng vừa hít một cái vụn băng đã chui đầy vào mũi. Chìm dưới đống tuyết so với chìm vào trong nước có một điểm khác biệt rất rõ ràng, đó là tuyết không phải một khối đặc, bên trong còn chứa vô số không gian nhỏ tràn đầy không khí. Tôi xoay trái xoay phải, nén tuyết xung quanh lộ ra một khoảng không nhỏ, thở gấp vài hơi. Tuy chưa đến mức hoảng hốt sợ sệt nhưng vẫn cảm thấy lồng ngực tức anh ách, đầu óc choáng váng.

Đúng vào lúc tôi đắm chìm trong tuyệt vọng, bên tai bỗng nghe thấy tiếng động gì đó từ ngoài kia truyền vào. Tiếp theo, đôi tay không ngừng quơ quào loạn xạ bị người nào đó túm lấy, thế rồi toàn thân tôi được kéo ra khỏi hố tuyết. Tôi há mồm thở dốc, sau đó lại thấy Muộn Du Bình túm lấy gáy áo tôi, dốc sức kéo tôi ra khỏi tuyết.

Trước mắt tôi vẫn là một màu hồng phấn mông lung, mờ mờ ảo ảo. Thấy hắn, tôi không dưng nổi giận vô cớ, sẵng giọng: “Anh còn vác xác về đây làm gì?”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, lại nhìn vách núi trên đầu rồi đáp: “Tôi nghe tiếng cậu kêu cứu.”

Đất tuyết truyền âm cực nhạy, hơn nữa tôi còn ở đầu gió, hắn nghe thấy tiếng tôi cũng không lạ. Tôi chỉ nghĩ bụng, quái, lúc ấy tôi đang ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh cơ mà. Tôi đứng lên, nheo mắt nhìn quanh, lập tức hiểu ra hắn nhất định đã nhảy xuống từ độ cao 30m, trong lòng không khỏi cảm động.

Hắn đã quay lại. Tôi bỗng có cảm giác phải chăng hắn đã thông suốt ít nhiều, đây chẳng phải là cơ hội trời cho để tôi thuyết phục hắn sao? Hắn còn quay lại, chứng tỏ hắn còn lưu luyến thế gian này.

Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, hắn đã giành nói trước.

“Cậu mau theo tôi.” Muộn Du Bình nói, “Đây là một cái khe cụt, càng ngày sẽ càng nhiều tuyết sụp xuống. Trước tiên hãy đi tới trung tâm khe núi này đi.” Hắn chỉ xung quanh. Ngay sau đó tôi phát hiện ra khắp bốn phía nơi này đều bị bao phủ bởi những vách núi cao trên 30m, không kiềm được một tiếng chửi thầm.

Tôi nhìn quanh bốn phía nhưng hoàn toàn không thấy bất cứ lối đi nào thông ra bên ngoài, kế đó, tôi thấy Muộn Du Bình tự nắm lấy cổ tay mình.

Mặt hắn vẫn hoàn toàn không biểu lộ chút gì, nhưng một tay hắn lại đang nắm chặt cổ tay bên kia. Tôi vội hỏi: “Làm sao thế? Anh bị thương à?” Hắn thờ ơ đáp: “Không sao, trước khi đến đây tay hơi trật chút thôi, giờ vẫn chưa lành.” Tôi thở dài một hơi, muốn mang ba lô giùm hắn, hắn lại xua tay ngăn cản. Tôi bỗng nhận ra cánh tay hắn uốn thành một độ cong kì lạ, nhìn qua đủ biết nó đã gãy rồi.

Tôi không khỏi nhíu mày: “Tay anh… làm sao thế? Gãy rồi phải không?”

Muộn Du Bình đáp: “Trước khi gặp lại cậu đã gãy rồi, vừa mới bình phục chút ít, ban nãy nhảy xuống lại vung hơi mạnh.”

Tôi ngây ngẩn hồi lâu, rồi không nén nổi một nụ cười.

Mọi chuyện đột ngột phát sinh theo hướng này, quả thực đã vượt quá dự liệu của tôi.

Giờ đây hai chúng tôi đã bị vây khốn, tôi còn có triệu chứng quáng tuyết thời kì đầu. Sắc trời ngày càng xấu, Muộn Du Bình vì cứu tôi mà gãy xương cổ tay, tôi đã không còn nhiều lựa chọn nữa.

Nếu không thể kéo hắn quay về, tôi chỉ còn cách đi tiếp chặng đường này với hắn, đi mãi đi mãi đến khi nào hắn đánh ngất tôi mới thôi. Bằng không, chuyện này quả thực tôi không thể ăn nói nổi.

Xương cổ tay gãy hẳn là đau nhức vô cùng, tôi lục lọi hành trang của mình, muốn tìm thứ gì đó hữu dụng để sơ cứu tạm thời cho Muộn Du Bình. May mà trong hành lý không có món gì bị vỡ, ba lô với đống đồ ăn vẫn còn xài ngon. Có mấy thứ bị văng ra ngoài trong lúc tôi lăn lộn quẫy đạp, giờ đã vùi sâu dưới tuyết, tài thánh cũng không mò được, nhưng mấy món đồ ăn quan trọng nhất vẫn không suy suyển gì. Tôi tìm một sườn dốc phủ tuyết, bẻ hai que băng thay nẹp để cố định cổ tay Muộn Du Bình. Gió ở nơi này không quá dữ dội, nhưng phía trên thi thoảng lại có những quả cầu tuyết bị thổi xuống, nện xuống đầu chúng tôi, đau vô cùng. Lỡ như có quả cầu tuyết bự hơn chút nữa hoặc trong ruột chứa khối băng rơi trúng đầu, rất có thể chúng tôi sẽ bị thương.

Tôi băng bó giùm hắn rồi lựa lời khuyên nhủ: “Tôi cóc cần biết anh muốn làm chuyện gì, anh nhất định phải đi đến đâu. Nhưng với tình trạng sức khỏe của anh bây giờ, không chừng đi được nửa đường đã mất mạng, tôi thấy tốt nhất anh nên quay lại dưỡng thương cho tốt. Không bằng chúng ta về nhà trước.”

Hắn lắc đầu, lặng lẽ nói: “Chỉ là chuyện nhỏ, cậu về đi.”

Tôi kiên trì: “Anh cứu tôi nên mới gãy tay, nếu vì thế mà kế hoạch cuối cùng của anh thất bại thì tôi không đành lòng chút nào, nên tôi nhất định phải đi cùng anh.”

Hắn nói: “Vậy thì tôi chỉ có thể dùng đến biện pháp đã nói tối qua.”

“Được, tùy ý anh thôi, nếu anh thật sự đánh ngất tôi thì tôi cũng không còn gì để nói. Nhưng tôi mong anh hiểu rõ một điều, nếu anh cần có người cùng anh đi đến cuối con đường này, tôi nhất định sẽ không từ chối.” Tôi tiếp lời, “Tôi muốn đi cùng anh, đây là quyết định của riêng tôi, cho nên anh không cần phải lo lắng.”

Bầu không khí lại rơi vào im lặng, Muộn Du Bình nhiều lời đột xuất như vậy khiến tôi có cảm giác hắn cũng thật sự bó tay với tôi rồi. Hai người trầm mặc trong chốc lát rồi lại tiếp tục cất bước. Khi tiến vào giữa khe núi, Muộn Du Bình nói: “Trận bão tuyết đầu mùa sẽ đến trong vòng ba ngày tới, nếu chúng ta không thể đến chỗ suối nước nóng lần trước, cả hai sẽ chết ở chỗ này. Nhưng nếu cậu quay đầu, chẳng bao lâu là cậu sẽ trở về thế giới của mình.”

Muộn Du Bình muốn cho tôi biết, dù tôi có muốn tiếp tục đi cùng hắn thì chuyện cũng không dễ dàng như tôi tưởng. Nhưng tôi đã hạ quyết tâm nên không thèm để ý hắn nói gì nữa, thậm chí không thèm suy xét những điểm hợp lý trong lời hắn nói. Tôi đáp trả: “Tôi sẽ đi, đây là lựa chọn của bản thân tôi.” Tôi sửa soạn lại đống hành lý, định san bớt đồ của hắn sang túi mình nhưng hắn nhất quyết không chịu, giành lấy túi đồ rồi đeo lên vai. Hành trang của hắn không nhiều nhưng trọng lượng cũng khá lớn, đè nặng trĩu lên vai.

Chúng tôi tiếp tục tiến lên tìm đường ra khỏi khe núi tuyết này, cuối cùng phát hiện ra một nơi có thể leo lên hiện đang bị vùi dưới lớp tuyết dày. Tôi rút cái cuốc chim ra, cạo sạch tuyết, tìm điểm đặt chân trên vách đá rồi leo lên từng chút từng chút một, đến tối lại dựa người vào vách núi mà nghỉ ngơi. Mãi đến giữa trưa ngày hôm sau, chúng tôi mới leo lên được vách núi cao 30m.

Cả hai tiếp tục gian nan tiến về phía trước. Tôi lẳng lặng bám theo Muộn Du Bình, cho đến khi hoàng hôn buông xuống, quãng đường đi được còn chưa tới 20 km, nhưng chúng tôi cũng bắt đầu phát hiện ra những vệt tuyết tan xung quanh. Muộn Du Bình căng tai lắng nghe, cẩn thận lần mò, rốt cuộc cũng tìm thấy khe núi đã bị chôn vùi dưới tuyết.

Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ hạ thấp hơn tôi tưởng rất nhiều. Chúng tôi chui vào khe núi, đi tới đúng con suối nước nóng cả hai từng nghỉ ngơi lần trước. Bên bờ suối tôi nhóm lửa sưởi ấm, còn đun một ít nước sôi.

Tôi không có tâm trạng ăn uống nên chẳng thèm động đũa, còn Muộn Du Bình thì hình như căn bản không hề muốn ăn. Nghỉ ngơi ngoài miệng khe núi một thời gian ngắn, chúng tôi tiếp tục tiến sâu hơn. Lúc này tôi đã hiểu rất rõ Muộn Du Bình muốn đi đâu rồi, chắc chắn hắn muốn đến chỗ cánh cửa thanh đồng. Đó là nơi đã đảo lộn hoàn toàn nhân sinh quan của tôi, thật lòng mà nói tôi tuyệt không muốn nhìn thấy nó thêm một lần nào nữa.

Nhưng hiển nhiên đích đến của Muộn Du Bình chính là nơi này. Từ khe núi này một mạch tiến vào trong, chẳng mấy chốc đã đến chỗ kia, không cần phải lượn qua cả tòa Vân Đỉnh Thiên Cung làm gì.

Tôi nhớ lại những con chim mặt người kia, không biết giờ này bọn chúng ra sao rồi. Đêm đó tôi nằm mơ thấy tôi đi cùng Muộn Du Bình đến trước cửa thanh đồng, Muộn Du Bình nói lời tạm biệt rồi cứ thế bước vào, để tôi bơ vơ đứng ngoài. Tôi vừa quay đầu lại đã thấy vô số chim mặt người đang nhìn mình chằm chằm, thế rồi tôi giật mình tỉnh giấc. Thức dậy rồi, lại thấy Muộn Du Bình không ngủ mà đang sắp xếp lại đồ đạc của mình.

Tôi hỏi hắn muốn làm gì, hắn đáp:”Tôi đang xem xét món đồ nào cậu dùng được còn để lại cho cậu. Trên đường trở về, rất có thể cậu sẽ phải dùng đến nó.”

“Vậy còn anh thì sao?” Tôi giật mình hỏi.

“Ở đây rồi, cho dù tôi chỉ là trẻ sơ sinh cũng chẳng sao, tôi đã đến rất gần với mục tiêu của mình.” Hắn thờ ơ đáp,”Cậu không nên đi sâu hơn nữa, bên trong rất nguy hiểm.”

Advertisements

Tác giả:

Đến từ thuynguyetvien.wordpress.com

14 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 8 chương 81

  1. Em nối bước kêu gào với các ss cho nó xôm tụ vậy…

    *lấy hơi*

    YAHHHHHHHHH

    Hai bác trẻ đập hint “đi cùng anh đến cuối con đường” tan nát trái tim fangirl (vừa mới tìm về sau chương trước) của em, quăng hint “nắm lấy tay người” chiếu mù mắt cún (vừa có lại thị lực sau chương trước) của em. Màn cẩu huyết mắng là thương đánh là yêu, hỏi thăm tổ tông mười tám đời là đang kêu cứu của hai người (suýt) làm hỏng cái màn hình dởm vừa mới bảo trì của em. !!!

    *hết hơi*

    *vớt lại tí hơi tàn*

    Vô vàn cảm ơn các ss, dạo này năng suất quá, may mà năng suất chứ không cứ gào được một nửa rồi bị dập hàng tuần là hại phổi lắm ^^

    *hôn hôn*

  2. ;__; em nói là em khóc đây, không gào đâu, hint tát em nát mặt rồi =))

    Đôi khi tưởng mình đang đọc đam mẽo, giật mình nhớ ra đây là tiểu thuyết kinh dị hoàn toàn ‘chong xáng’ :3

    ”Tôi đang xem xét món đồ nào cậu dùng được mà để lại cho cậu. Trên đường trở về, rất có thể cậu sẽ phải dùng đến nó.”

    => Đoạn này thấy giống như “Anh sắp phải đi xa nhưng lòng vẫn chưa yên tâm về em…” TvT Anh có thương vợ thì anh ở lại đi anh ơi… Còn bày cái màn chinh phụ ngâm ra chi vậy TvT

  3. Biết sao năng suất hêm, là nến trước tắt bùng cháy dữ dội đấy ~ *nhìn giời* :v

    Tôi sắp chết vì máu chó trộn đường vừa ngọt lừ vừa tanh vừa lợ đến phát khiếp này rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

  4. Chương trước thì “Cậu đừng đi theo tôi nữa” bây giờ thì “Cậu theo tôi” =((((((
    Đuệch, khóc mất… Tình cảm thế này, anh có thương vợ anh, đừng đi *em vẫn lảm nhảm dù em biết anh chắc chắn sẽ đi*

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s