Posted in 7. Cung lung thạch ảnh (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 27

Chương 27: Vụ trộm mộ lớn nhất trong lịch sử (3).

Edit: Earl Panda

*****

Kim Vạn Đường là người làm công tác văn hóa, không có gan cũng chẳng có sức để xuống đất kiếm ăn, vào được trong núi đã chỉ còn lại nửa cái mạng, cũng không thể ép lão tiến bước thêm nữa làm gì, đành phải để lão chờ ở điểm cắm trại trên mặt đất, còn những người khác bắt đầu sục sạo khắp bốn phía, cứ thi thoảng lại mang đồ về, đa phần là sách lụa và thẻ tre, nhờ lão phân biệt và xếp loại. Cho nên, rốt cuộc ngôi mộ cổ kia có lai lịch như thế nào, lão không hề biết rõ, cũng không dám hỏi, chỉ có thể suy đoán ra vài điều từ những món đồ người ta đưa lão xem kia.

Lão có thể xác định được vài điều, thứ nhất, hình như ở vùng đó không chỉ có một ngôi mộ cổ. Bởi những đống sách lụa và thẻ tre mà người ta bắt lão phân loại kia độ nguyên vẹn không được đồng đều, hơn nữa, nội dung trong đó quá phong phú, có thư từ, có sách cổ, có lụa sống, trong số thư từ có rất nhiều danh xưng của người nhận khác nhau, lão cảm thấy nơi này chắc chắn là một quần thể mộ cổ khổng lồ, nhóm người này đang khai quật cả một khu cổ mộ rộng lớn.

Thứ hai, cả đội ngũ này chỉ có duy nhất mình lão chịu trách nhiệm phân loại và giám định, mà toàn bộ những thứ người ta trộm được từ trong mộ rồi đưa cho lão giám định đều là văn thư với sách vở cổ đại, xem ra, mục đích cuối cùng của bọn họ có lẽ là số sách cổ nằm trong quần thể mộ cổ này.

Thứ ba, nhân số trong đội luôn giảm. Trong bãi doanh địa lúc nào cũng có người cãi cọ đánh nhau, nghe lỏm nội dung cuộc ẩu đả thì có lẽ là trong lúc kiếm ăn thường xuyên có người gặp phải chuyện bất trắc, bọn họ đang chỉ trích và đổ trách nhiệm lên đầu nhau.

Công việc khôi phục và phân tích sách cổ rất tốn thời gian, mà lão không thể ngờ rằng, một vụ làm ăn lão cứ tưởng chỉ mất khoảng một, hai tháng là xong, ấy thế mà trên thực tế lại liên tục kéo dài suốt ba năm liền. Trong ba năm này, lão phải liên tục phân tích những món cổ văn khó nhằn này không được ngừng nghỉ, nào là suy đoán triều đại, công dụng, thử phiên dịch ý nghĩa trong đó, tất cả mọi người trong đội dường như phải chịu một áp lực khổng lồ nào đó, bọn họ gần như chẳng buồn trò chuyện gì với nhau nữa, ai nấy đều lẳng lặng dốc hết sức mà làm việc của mình. Lão lo lắng tột độ, đến nỗi răng bắt đầu rụng, cân nặng từ bảy mươi lăm tụt xuống còn ba mươi lăm cân, nếu như ngày hôm đó không đến, chắc là lão đã chết luôn ở cái xó ấy rồi.

Mãi cho đến tận tết Đoan Ngọ năm thứ ba, cuộc sống đầy áp lực và bế tắc này đột nhiên bị phá vỡ, bỗng dưng không còn sách cổ nào được đưa đến chỗ lão nữa, lão ta không phải ngày ngày ngồi chết dí trong lều làm công việc khô khan nhàm chết đến khủng khiếp kia nữa.

Sự giải thoát đột ngột này mới đầu còn khiến lão hụt hẫng, nhưng chỉ hai ngày sau, nỗi lo lắng của lão mới dần dần được thả lỏng, lão có thời gian ra khỏi lều, đi dạo khắp khu cắm trại, lúc này, lão mới phát hiện, hóa ra mình đang ở một nơi tuyệt đẹp đến mức nào.

Bọn họ đang ở một khu đất bằng hiếm hoi giữa vùng núi, nếu ở gần một làng bản nào đó, rất có thể khu đất bằng này đã bị khai khẩn thành đồng ruộng từ lâu rồi. Thế nhưng chỗ này, đâu đâu cũng toàn những tán cổ thụ che kín bầu trời, có lẽ nơi này cách xa khu vực có người ở, hoặc giả, giao thông ở đây bất tiện. Nhìn về phía xa xa, có thể thấy bốn ngọn núi tuyết khổng lồ kéo dài miên man đến bất tận. Mây mù vắt qua ngọn núi, thánh khiết vô cùng, trước rặng núi tuyết vắt ngang một dải những dãy núi trùng điệp xanh ngăn ngắt, thứ màu xanh đó, không phải màu xanh non của búp trà Long Tỉnh đất Giang Nam, cũng không phải màu phỉ thúy lộng lẫy của ngọc lưu ly thành Bắc Kinh, mà là một màu xanh lục thẫm như màu lục mặc, khiến tất cả sắc màu của cả vùng này đâu đầu cũng hừng hực sức sống mạnh mẽ của cỏ cây.

Trong không khí tươi mát của núi rừng, bỗng dưng lão có một cảm giác như được thay da đổi thịt, cứ như là một loại giác ngộ, bao nhiêu u mê của ba năm qua đều bị quét sạch.

Khi sức khỏe lão dần dần hồi phục, lão bắt đầu có gan hứng thú với mọi thứ xung quanh, mọi cảm quan và tư duy cũng bắt đầu hồi phục trở lại bình thường. Lão mới phát hiện ra, khắp xung quanh không có lấy một dấu vết đào bới khai quật nào, cứ như thể quần thể mộ cổ mà lão ta suy đoán chưa từng tồn tại, mà cho dù có tồn tại, cũng không phải ở khu đất bằng này. Nhưng mà, khắp bốn phía toàn là vách núi dựng đứng, với thế núi như bị đao gọt rìu bổ này, xác suất để xuất hiện cả một khu quần thể mộ cổ với quy mô lớn là hết sức nhỏ bé.

Do không có việc gì để làm, và do cả sự hiếu kỳ, một ngày nọ, lão ta len lén bám theo đội ngũ kia vào núi. Sau khi trèo lên một sườn núi, thế núi bên trên tự dưng biến thành vách đá lõa lồ dựng thẳng đứng, cứ như thể cả phần vách núi bị một nhát dao bổ thẳng xuống cắt ngọt xớt, chém sạch những đường cong tự nhiên của núi đá, chỉ còn chừa lại bề mặt đá gập ghềnh gần như thẳng đứng. Có một cái cây mọc lên từ trong một khe đá phía trên, một con thác nhỏ từ trên cao đổ xuống xuôi theo bề mặt vách đá, giội thẳng lên tán cây cổ thụ, bọt nước trắng xóa.

Dạch vách đá như thế này thường hay xuất hiện bên bờ sông, những văn tự khắc đá nổi tiếng ở Trường Giang cũng được khắc trên một mặt vách đá như thế này. Rất có thể ngày xưa nơi này từng có một con sông lớn chảy qua, nên mới tạo ra được vách đá như thế này, bây giờ sông đã đổi dòng, nước đã cạn sạch. Đi lên phía trước nhìn xem thì quả đúng là thế, vách đá này kéo dài ra tít tắp, ít nhất cũng phải đến mười mấy cây số, không nhìn thấy đâu là tận cùng.

Trên những vách đá này, lão nhìn thấy vô số dây thừng và những ròng rọc chở đồ, có đầy người đang vắt vẻo trên đó, trông cứ như là những vách đá sản xuất tổ yến như người ta vẫn hay đồn vậy. Cùng lúc đó, lão còn phát hiện, có nhiều cuộn thừng đang bị người ta tháo dỡ ra, ném xuống, chắc hẳn chúng đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Lão liền hiểu ngay, cái gọi là mộ cổ và những cuốn sách cổ kia, thì ra là đến từ nơi này.

Đất Thục có nhiều người tu đạo, đủ các loại tôn giáo tín ngưỡng phát triển phồn thịnh, đặc biệt là mạn Tứ Xuyên. Tục truyền vùng này lắm người tìm tiên, cảm ứng được lệnh trời, cứ đến một thời điểm nhất định, người ta sẽ trèo lên vách núi này, không mang thức ăn, chỉ mang nước theo, tìm một hang động hoặc một khe đá nứt, chui vào trong đó, rồi cắt đứt dây thừng, tự tuyệt đường lui của chính mình. Trong lần tu luyện cuối cùng này, ai không thành công, thì cứ thế mà chết đói ở trên núi.

Nhiều người dùng phương thức quyết liệt này để bộc lộ quyết tâm mọc cánh phi thăng thành tiên của mình. Đặc biệt là những tiên sơn được dân địa phương lưu truyền, truyền thuyết ở địa phương càng nổi tiếng, thì lại càng có lắm người mang theo sách cổ của đám phương sĩ ngày xưa trèo lên núi, cứ thế hết đời này qua đời khác, những hang động ở đây đã tích lũy được không biết bao nhiêu hài cốt từ bao nhiêu triều đại. Những cuốn sách cổ kia có thể là do đám người này đào móc ra từ trong các hang đá, khe nứt trên núi.

Ngày hôm nay, một số cuộn thừng đã bị cắt bỏ, chứng tỏ bọn họ đã tìm được thứ mà họ mong muốn. Thế nhưng, xem chừng bọn họ lại không có ý định rời đi, bọn họ còn định làm gì nữa?

Lão ta nhìn một số đoạn thừng không những không bị tháo dỡ, trái lại còn được gia cố thêm cho chặt chẽ, cảm thấy ngoại trừ đống sách cổ kia ra thì chuyện này vẫn còn có gì đó phía sau.

Đáng tiếc, đến đây thì Kim Vạn Đường không thể tiếp tục tò mò thêm nữa, với thân thủ của lão ta, lão không thể trèo lên vách núi để xem tận mắt được, mà lão lại chẳng có gan đi hỏi cho tường tận. Những ngày sau đó, cuộc sống của lão thanh than dễ chịu vô cùng, chính vào lúc này, cũng giống như những kẻ bắt kịp với sự thay đổi của thời đại sau thời kỳ Cải cách Mở cửa, lão bắt đầu suy tính cho riêng mình. Bấy giờ lão mới thấy hối hận vô cùng, hối hận vì sao lúc đó lão không giấu đi vài cuốn sách cổ rách nát đó làm của riêng, mặc dù chúng không còn nguyên vẹn, giá trị cũng không cao, nhưng ở đây cũng chỉ có duy nhất mình lão là có đôi mắt giám định được sách cổ, muốn giấu đôi ba phần loại thượng hạng cũng dễ như trở bàn tay.

Lão biết, đắc tội Lão Cửu Môn sẽ chuốc lấy hậu quả nghiêm trọng như thế nào, thế nhưng, cuộc sống thỏa mãn khiến lòng tham của lão như con sâu mọt gặm nhấm vào tận cốt tủy, lão tiếc đến nỗi nẫu hết cả ruột.

Con người là vậy. Chuyện xảy ra rồi mới nghĩ lúc đó đáng ra mình nên làm thế này thế kia, nhưng thực ra, nếu thực sự cho anh quay trở về thời điểm đó, có lẽ anh cũng vẫn không có gan làm như những gì mình đã nói đâu.

Có điều, lần này, ông trời lại cho lão cơ hội lần hai. Tháng sáu của năm thứ ba, có chuyện lớn xảy ra. Đột nhiên có tiếng ồn ào huyên náo, đúng giữa trưa, cả một đống người vọt ra từ trong núi, cuống cuồng vác ra đến mười mấy cái băng-ca, người nằm trên băng-ca máu me be bét, tức thì, cả khu trại nháo nhào cả lên.

Sẩm tối hôm ấy, một cuộn sách lụa to tướng gần như thấm đẫm máu tươi được gửi đến tay Kim Vạn Đường. Ba ngày sau, lần đầu tiên gã được gặp Hoắc lão thái và những người khác trong Cửu Môn, sắc mặt ai nấy đều nghiêm trọng, cả nhóm người gần như dán mắt vào nhìn chằm chằm vào lão, xem lão thực hiện công tác giám định lần cuối cùng.

Một cuộn lụa to, lão chỉ liếc mắt một cái là nhận ra, đó chính là sách lụa Lỗ Hoàng thời Chiến Quốc.

Advertisements

One thought on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 27

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s