Posted in 7. Cung lung thạch ảnh (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 26

Chương 26: Vụ trộm mộ lớn nhất trong lịch sử (2).

Edit: Earl Panda

*****

Hoắc Tú Tú hơi ngạc nhiên: “Anh biết chuyện này à?”

Muộn Du Bình lắc đầu, tựa vào góc tường như bóng dây thường xuân bám bên ngoài cửa sổ, ánh trăng loang lổ rọi xuống mặt hắn, trắng bệch.

“Vậy làm sao anh biết bọn họ không phải vì tiền?” Tú Tú hỏi.

Muộn Du Bình thản nhiên nói: “Lịch sử tất yếu.”

Hoắc Tú Tú liếc nhìn tôi, chắc là do không quen cái kiểu thái độ này của Muộn Du Bình, thực ra tôi định nói là hắn ta mà mở mồm nói chuyện với cô em là đã nể mặt cô em lắm rồi, vừa nãy khi hắn ngồi tựa ở đó, tôi còn tưởng hắn hoàn toàn không buồn lắng nghe.

Nhưng tôi hiểu ý của Muộn Du Bình, khi tiền đã đạt đến một con số nhất định, thì tăng thêm nữa cũng không có ý nghĩa gì, nếu đã là một phi vụ trộm mộ với quy mô lớn nhất trong lịch sử mà động cơ vẫn là vì tiền, thì có thể coi là một bi ai đối với cái nghề này của bọn tôi. Thế giới này có rất nhiều thứ còn giá trị hơn cả tiền. Không phải ngày xưa có câu chuyện hai ông chủ lớn vì tranh đoạt giang san mà nã pháo vào phần mộ tổ tiên của nhau đấy hay sao?

Lịch sử tất yếu, âm mưu lớn nhất thế giới, cuộc chiến lớn nhất, tất cả những gì lớn nhất, phía sau vẫn luôn có vài chữ “tất yếu”. Chỉ là không hiểu sao tự dưng hắn lại cảm thán thế này.

Tôi giải thích sơ qua một chút, Hoắc Tú Tú ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng hiểu đại khái: “Con trai các anh nhạy cảm với những thứ này hơn con gái bọn em, con gái chẳng có cảm giác gì với cái gì mà lịch sử tất yếu đâu.”

Tôi bảo con bé nói tiếp, đừng câu giờ. Cô nàng nhấp một ngụm rượu trắng, rồi tiếp tục nói.

Sở dĩ Kim Vạn Đường tham gia vào “phi vụ làm ăn lớn nhất lịch sử” kia là vì nhãn lực của chính lão, vào thời đại ấy, ở thành Bắc Kinh giới học thuật rất hỗn tạp, lão ta có thể coi là nổi tiếng vì nhãn lực và “bách sự thông” (cái gì cũng biết), từ gói thuốc lá Hatamen cho đến cái yếm trước ngực đàn bà, không gì là lão không am hiểu. Nghe nói cha lão mười sáu tuổi làm trong tiệm cầm đồ, mười bảy tuổi làm cho nhà quyền quý, sau Giải Phóng làm công nhân bồi tranh trong nhà máy, nghèo kiết cho đến tận lúc chết, chẳng để lại cho Lão Kim được chút đồ gì. Thế nhưng, trong cuộc sống thường ngày, thông qua bao nhiêu việc nhỏ nhặt hàng ngày trong cuộc sống, cha lão đã dồn hết tâm sức truyền thụ theo kiểu “mưa dầm thấm đất” lại cho lão biết bao nhiêu loại kỹ xảo thưởng thức và giám định thư họa, ngọc thạch, đồ đồng, đồ sứ, đồ gỗ, đồ thêu. Theo lời của lão ta thì lão đã mất toàn bộ nửa cuộc đời của mình để đạt đến trình độ “thiên nhân hợp nhất” với thú chơi đồ cổ.

Bởi vậy, vào đầu những năm 60 của thế kỷ 20, thời điểm khi lão bị người ta kéo đi dạo chơi ở Lưu Ly Xưởng, lão liền phát hiện, con ngõ hồ đồng nhỏ bé tiêu điều đến mức có thể giăng lưới bắt chim sẻ này lại chính là một bảo bối.

Thế là, chỉ dựa vào một đôi hỏa nhãn kim tinh, lão đã bắt đầu lập nghiệp chỉ với hai đồng tiền. Kim Vạn Đường bắt đầu từ mấy cuốn sách cũ, hai đồng biến thành ba đồng, ba đồng kiếm được năm đồng, trong vòng hai năm, không ai ngờ, lão lại có thể dựa vào từng cuốn sách cũ một mà phất lên trở thành người giàu có gia tài bạc triệu giữa thị trường sưu tầm tiêu điều đến vậy. Tài nghệ của lão trong lĩnh vực cổ tịch cổ thư cũng đạt đến trình độ siêu phàm.

Đương nhiên, khi lão kiếm được tiền rồi, những văn phòng chống nạn đầu cơ tích trữ cũng bắt đầu xuất hiện, cũng may Kim Vạn Đường kế thừa đức tích cẩn thận chặt chẽ của cha mình, kịp thời thu tay lại, gia tài bạc triệu không bị phát hiện ra.

Việc làm ăn không tiếp tục được nữa, nhưng danh tiếng thì vẫn lưu truyền trong dân gian, chẳng mấy mà lan sang tận nước ngoài, người nước ngoài bắt đầu tìm đến lão, cũng bắt đầu có cơ quan lớn, gia tộc lớn, viện nghiên cứu lớn đến mời lão về làm công tác giám định và ước định giá trị đồ cổ, nở mày nở mặt cực kỳ. Phi vụ làm ăn lớn đó đến vào đúng lúc cuộc đời lão đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất.

Dẫn đầu là Hoắc gia. Năm đó, Hoắc gia đã từng hợp tác với lão một thời gian, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều, bèn vui vẻ nhận lời.

Về sau nhớ lại, lão mới kể với Hoắc Tú Tú, lão ta ước đoán số lượng người dính líu đến toàn bộ “phi vụ” đó vào thời điểm ấy có lẽ phải vượt qua con số hai trăm người, cộng thêm cả phải hơn một ngàn người có dính líu đến phi vụ này mà không hề xuống đất nữa, ví dụ như, trong những công việc thu thập tư liệu, mua trang bị chẳng hạn. Vào thời kỳ đó, muốn có một số trang bị tốt tốt của Liên Xô là phải thông qua vô số tầng lớp quan hệ mới được.

Nhưng những điều này, vẫn chưa đủ để làm nên tính đặc thù nổi trội của phi vụ này. Nguyên nhân khiến Kim Vạn Đường nhận định phi vụ này vô cùng đặc biệt, đó là vì những người đứng đầu chuyến làm ăn này đều không hề tầm thường chút nào, đây không phải là một phi vụ đơn lẻ, mà có sự tham gia của rất nhiều người, nghe đồn, cả thảy là chín người.

Nghe đến đây, tôi mới giật thót tim. Mà Hoắc Tú Tú cứ như một nghệ sĩ thuyết thư kỹ thuật điêu luyện, đúng lúc này dừng lại một chút, lộ ra vẻ mặt “Anh cũng nghĩ ra rồi chứ gì”.

Tôi day day mặt, nói: “Không thể nào?”

Tú Tú nói: “Lúc đầu em cũng không tin, nhưng mà, sự thực hiển nhiên là thế.”

Chín người, tôi tự nhiên nghĩ ngay đến Lão Cửu Môn, nhưng mà, Lão Cửu Môn không phải là một tổ chức, đó chỉ là những danh hiệu mà người trên giang hồ gán cho bọn họ mà thôi. Nó rời rạc vô cùng, chứ không phải như kế hoạch marketing của một công ty nào đó, cho nên, khả năng bọn họ cùng thực hiện một phi vụ thấp đến mức gần như là bằng không.

Lấy một ví dụ, Phật Tổ Như Lai, Ngọc Hoàng Đại Đế và Chúa Jesus được xưng là “lãnh tụ” của ba tôn giáo lớn, nhưng mỗi một tôn giáo của bọn họ lại có một phả hệ riêng. Ví dụ Phật Tổ tập hợp Quan Âm Bồ Tát và mười tám vị La Hán đi đánh nhau thì hợp lý, nhưng mà Như Lai, Ngọc Hoàng và Jesus lại cùng kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, thì thật là chuyện hoang đường.

Tuy nhiên, tôi lại có thể nghĩ ra một khả năng duy nhất hợp lý nhất cực đoan nhất, vào thời đại đó, khả năng này tuy khó có thể xảy ra, nhưng chắc chắn vẫn có xác suất xảy ra. Đó là: có một người ngoài nghề với thế lực cực mạnh đã can dự vào chuyện này.

Giống như trong một bộ phim Hồng Kông nào đó, có một vị quân phiệt nghe nói tứ đại danh đán nổi tiếng hát hay, thế là triệu tập đủ cả bốn người tới, kết quả, bốn người nghệ sĩ giọng hát mỗi người lại có điểm đặc sắc khác nhau, hơn nữa, cả bốn lại chỉ chuyên hát vai đán, bốn vai đán đứng trên sân khấu hát cùng lúc loạn cả lên, nghe mà nhức hết cả đầu. Có lẽ cũng có một kẻ ngoài nghề như thế, nghe nói Lão Cửu Môn lợi hại lắm, bèn triệu tập cả đám lại.

Có điều, năm đó, Lão Cửu Môn thất lạc mỗi người một phương, có những người lưu lạc giang hồ, tục ngữ nói, quan to cũng chẳng chèn ép được ăn mày, người ngoài nghề này muốn triệu tập đủ cả chín người tới, chỉ e sẽ có những người không ưng thuận.

Hoắc Tú Tú gật đầu nói: “Em nghe đến đấy cũng rất giật mình, trên giang hồ có lẽ không người nào có cơ hội được biết, Cửu Môn Đề Đốc thành Trường Sa tiếng tăm lẫy lừng vẫn luôn gằm ghè nhau lại có một lần cùng nhau liên thủ vô tiền khoáng hậu như thế. Em cũng đồng ý với phân tích của anh, nhất định là có một thế lực bên ngoài điểm danh bọn họ, bằng không, không thể nào xuất hiện cục diện quái lạ như thế được. Có điều, nghi vấn kia của anh không đứng vững được, bởi vì thế lực bên ngoài kia chắc chắc có một người phát ngôn nằm trong Lão Cửu Môn, người phát ngôn này tiến hành công việc gắp Lạt Ma, chỉ là em không biết, người gắp Lạt Ma đó rốt cục là ai, mà có khả năng khiến cả một đám trùm giang hồ ở địa phương bằng lòng chịu làm Lạt Ma để bị gắp, ngoan ngoãn ngồi hết vào cùng một mâm?”

Tôi nghĩ thầm, bây giờ chắc chắn không có cách nào khảo chứng được nữa rồi, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ 20, trong Lão Cửu Môn quả thực có một người có đủ tư cách này. Đó là lão đại của Cửu Môn: Trương Đại Phật Gia.

Tôi không biết lúc đó Trương Đại Phật Gia còn tại thế hay không, bởi vai vế của ông ta cách mấy người bên dưới đến mấy thế hệ liền, nhưng nếu không phải chính bản thân ông ta, thì cũng có thể là con cháu của ông ta.

Điều làm tôi thấy không ổn là, ông nội tôi chưa một lần nhắc đến chuyện này với tôi, cả trong cuốn sổ tay kia cũng thế, ông không hề ghi chép lại một chút xíu thông tin gì về việc này. Xem ra, chuyện này, ông hoàn toàn không muốn bất cứ ai biết được, thậm chí, ngay cả chính bản thân ông cũng không muốn nhớ lại. Lẽ nào, đây mới chính là trung tâm của toàn bộ câu chuyện?

Có điều, do khác biệt vai vế, Lão Cửu Môn trước và sau Giải Phóng khác biệt rất nhiều. Thế hệ mới thành danh sớm, như ông nội tội, bà nội nhà họ Hoắc, thời đó vẫn còn đang tuổi tráng niên, vì Giải Phóng, tất cả mọi người ai nấy đều có cảnh ngộ khác nhau, để có thể gom những người này lại một chỗ, không biết đã phải tốn bao nhiêu công sức. Năm đó, Hắc Bối Lão Lục đã là một kẻ ăn mày, có vài người tuổi đã cao, khó có thể lặn lội đường xa được nữa, đành để đời thứ hai thay thế. Cho nên, tôi có thể đoán được, đội ngũ này kinh nghiệm từng trải và thể lực quá chênh lệch không đều, ngay từ khi bắt đầu chuyến đi này, sự chênh lệch này đã gieo xuống một mối tai họa ngầm rồi.

Đó là khoảng thời gian giao nhau giữa 1962 và 1963, một đội ngũ khổng lồ lặng lẽ tiến vào vùng núi Tứ Xuyên, Kim Vạn Đường nơm nớp lo sợ rời khỏi Bắc Kinh, cũng tham gia vào đoàn người này. Trong đội có già có trẻ, có đủ loại người có đủ màu da, với Lão Cửu Môn chia bè kết phái, ranh giới rõ ràng.

Advertisements

One thought on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 26

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s