Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 25

Chương 25: Vụ trộm mộ lớn nhất trong lịch sử (1).

Edit: Earl Panda

*****

Hoắc Tú Tú nói: “Ông già đó tên là Kim Vạn Đường, anh đã nhớ ra cái gì chưa?”

Hình tượng lão răng vàng khắc rất sâu trong trí nhớ của tôi, bởi kẻ đã kéo tôi vào tất cả mọi chuyện này cũng chính là một lão già răng vàng.

Khi Tú Tú vừa nhắc đến điều này, trong lòng tôi giật thót một cái, trên thế giới này không có nhiều chuyện trùng khớp như thế, hiển nhiên ý của cô nàng chính là, lão già răng vàng tên gọi Kim Vạn Đường này chính là kẻ đã từng đến cửa tiệm của tôi tìm bản rập kia. Trong câu chuyện của tôi và của con nhỏ này, cuối cùng đã xuất hiện một giao điểm.

Hóa ra lão chết tiệt đó tên là Kim Vạn Đường, hình như ông chủ tiệm sát vách cũng từng nhắc đến thì phải, tôi thầm cảm thấy có chút khác thường.

Trước giờ tôi không hề để ý đến lão già này, thực ra, lúc mới ban đầu tôi cũng từng nghĩ đến việc điều tra, nhưng những người trong nghề này thường hành tung bất định, mà hồi đó tôi lại không có bất kỳ kinh nghiệm gì cũng như mối quan hệ còn ít, đến khi tôi có kinh nghiệm rồi, mạng lưới quen biết cũng rộng rồi, thì ngay cả bề ngoài của lão ta như thế nào tôi cũng đã quên sạch, chẳng có chi tiết nổi bật nào có thể gợi nhắc cho tôi về lão, cho nên tôi vẫn luôn cho rằng sự xuất hiện của lão là ngẫu nhiên.

Đương nhiên, hồi đó khi lão ta đến tìm ông nội tôi, thì chỉ nói là do được Lão Dương giới thiệu, cũng nói cuốn sách lụa đó là do một người bạn đào lên được. Dựa vào mấy lời thoái thác như thế, cùng bao nhiêu là rắc rối lão đem lại cho tôi, bây giờ mới thấy đúng là không phải ngẫu nhiên, nhưng mà, lạ một điều là, tất cả những chuyện xảy ra sau đó không còn bất cứ liên quan gì đến lão ta nữa, nếu đây vốn là một âm mưu, thì thế này không khỏi quá mức bất thường.

Có điều, tuy tôi không biết sự xuất hiện của lão là ngẫu nhiên hay tất nhiên, là kế hoạch từ trước hay là số phận định sẵn, nhưng tóm lại, đúng vào ngày hôm đó lão đã bước vào cửa hàng của tôi, đó chính là sự thực không gì lay chuyển được.

Tôi gật đầu với con nhỏ, lại hỏi: “Lẽ nào, lão ta biết điều gì?”

Hoắc Tú Tú lắc đầu: “Lão ta trắng, quá sạch sẽ, không biết cái gì hết, nhưng mà lá thư đó đúng là do lão gửi, quan hệ của lão với bà nội em đúng là chỉ công việc mà thôi. Có một lần lão ta động lòng tham, động tay động chân một chút, rồi bị bà nội em phát hiện, từ đó bà không còn hợp tác thêm một lần nào với lão nữa.”

Hồi đó, Hoắc Tú Tú lấy làm lạ vô cùng, chỉ có một thắc mắc thế này: vì sao sau khi đọc thư, Kim Vạn Đường lại có phản ứng như thế. Kim Vạn Đường là một con cáo già, biết thừa thế lực nhà họ Hoắc, cũng không biết Hoắc Tú Tú đến đây vì việc gì, đến tính sổ hay là dò hỏi điều chi đây, cho nên lão ta ngậm chặt miệng.

Nhưng Hoắc Tú Tú rất kiên trì, hầu như ngày nào cũng tìm đến cửa hàng của lão, khiến Kim Vạn Đường thấy phiền muốn chết.

Cuối năm ấy, cũng may mà Kim Vạn Đường gặp chuyện xúi quẩy, trong một chuyến hàng có một miếng Hán Bát Đao[1] cực kỳ quý báu, lại còn làm bằng phỉ thúy, cuối cùng lại bị hải quan tra ra. Vốn chỉ là một vụ án nhỏ, nhưng Hán Bát Đao phỉ thúy sau khi được định giá, phát hiện giá trị quá cao, tức thì vụ án nhỏ biến thành vụ án lớn. Món tiền tích cóp cả một đời làm máu mặt giang hồ của lão đang có nguy cơ bị tịch thu, thậm chí ngay cả cái đầu cũng sắp không giữ nổi nữa.

Đúng lúc ấy, Hoắc Tú Tú bắt lấy ngay cơ hội này, thực hiện một phi vụ giao dịch với lão. Cô nàng có thể dựa vào quan hệ của nhà mình để mở cho lão một con đường sống, có thể giữ lại được cửa hàng của lão. Lúc này Kim Vạn Đường đã bị bắt thóp, chẳng còn cách nào khác.

Sau một hồi do dự rất lâu, cuối cùng, một buổi tối, lão đã thuật lại tất cả mọi chuyện cho Hoắc Tú Tú qua điện thoại.

Hóa ra, phi vụ làm ăn mà lão phải vắt óc suy tính năm xưa không phải là chuyến làm ăn buôn bán thông thường, bây giờ mà nhìn lại, có lẽ có thể coi đó là phi vụ trộm mộ lớn nhất trong lịch sử trộm mộ ở Trung Quốc.

Năm đó, với thủ đoạn của Hoắc gia, dám động đến lợi ích của nhà họ Hoắc, chắc chắn sẽ bị đáp trả cho thân tàn ma dại. Sở dĩ chuyến đó Kim Vạn Đường được bình an vô sự, đó là bởi sau phi vụ này, Hoắc gia, thậm chí là cả mấy phường nhân mã khác nữa, toàn bộ đều đại thương nguyên khí, vốn chẳng còn hơi sức cũng như tâm tư để truy cứu cái gì nữa.

Ký ức mà phi vụ đó đã để lại cho những người này, thực sự vô cùng đáng sợ.

Nghe đến đây, hai mắt Bàn Tử sáng trưng, không khỏi ngồi thẳng hẳn dậy, hỏi: “Chém gió, phi vụ trộm mộ lớn nhất, bằng một chuyến đến bồn địa Tháp Lý Mộc của tụi này không?”

Hoắc Tú Tú lắc đầu: “Đó không phải là chuyến đổ đấu đãi cát trong quan niệm của anh đâu, phi vụ làm ăn này đã vượt quá cả khái niệm trộm mộ thông thường rồi.”

Bàn Tử “Ờ” một tiếng, không nói gì thêm nữa, bởi vì một khi đã là “vượt quá cả khái niệm thông thường”, vậy thì cái gọi là “lớn” không còn nằm ở quy mô nữa.

Tôi hỏi: “Vượt quá cả khái niệm thông thường, lẽ nào ngôi mộ bọn họ trộm không nằm dưới đất, mà bay trên trời?”

Hoắc Tú Tú nói: “Đương nhiên không thể như thế được.”

“Thế thì nói đi, mẹ ôi, rốt cục là có gì khác bình thường chứ, mà khiến phi vụ này đặc biệt ghê gớm đến mức ấy thế?” Bàn Tử hỏi.

Hoắc Tú Tú vừa định mở miệng nói, thì Muộn Du Bình ngồi bên bỗng lên tiếng: “Bởi mục đích bọn họ trộm ngôi mộ ấy không phải là tiền, mà là vì một người còn sống khác.”

 


 

[1] Hán Bát Đao là ngọc thiền thời Tần Hán.

Advertisements

One thought on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 25

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s