Posted in 7. Cung lung thạch ảnh (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 10

Chương 10: Hồi ức (2).

Edit: Earl Panda

……

*****

Tuy tôi không thể xác định là giống nhau hoàn toàn, nhưng xét về màu sắc và phần điêu khắc phía trên thì quả thực là rất giống. Tôi tin là cho dù không phải cùng một vật thì cũng là cùng một loại.

Có dạo tôi từng hoài nghi, vật kia có phải chính là Quỷ Tỷ đã được nhắc đến trong sách lụa của Lỗ Thương Vương hay không, Muộn Du Bình cầm vật đó đứng trước cửa Thanh Đồng không phải để tạo dáng cho đẹp trai, vật này chắc chắn có tác dụng đặc thù nào đó. Thật không ngờ tôi lại gặp được một vật tương tự ở chỗ này.

Mẹ kiếp, tôi nghĩ bụng, đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc, nghĩ đoạn tôi liếc mắt nhìn Bàn Tử, anh ta cúi đầu, tôi mới rỉ tai anh ta nói: “Mau đi hỏi xem, người bán vật này là ai?”

Bàn Tử gật đầu, Hoắc lão thái bên cạnh bình thản nhấp một ngụm trà, rồi lạnh lùng nói: “Đừng hỏi nữa, nếu chủ bán ở đây đã không muốn để người ta biết danh tính, thì không một ai hỏi ra được đâu.”

“Ai, lão thái thái bà coi thường người khác đấy phải không.” Bàn Tử nói, “Ông Béo đây tuy không lăn lộn trong khách sạn Tân Nguyệt này, nhưng nói thế nào thì cũng coi như là nhân vật có máu mặt ở thành Bắc Kinh này, tôi nói cho bà hay, không phải ông Béo tôi chém gió, mà thực sự là, chỉ dựa vào mối quan hệ của tôi đây thôi, muốn hỏi tin tức về một người thì làm gì có chuyện không hỏi ra được.”

Lão thái thái cũng không thèm quay đầu lại: “Ông chủ ở đây đã hiển quý ở thành Bắc Kinh từ thời triều đình Mãn còn hoàng thượng kia, mấy trăm năm rồi, truyền đến mấy đời, xưa nay chưa từng ra mặt. Nếu anh thực sự nghe ngóng ra được, chỉ sợ ngày mai thiếu gia nhà anh phải ra sông Vĩnh Định mò xác anh mất. Mấy năm nay, giá vớt xác cao ngất ngưởng, tôi thấy nhà anh nên tiết kiệm chút tiền này để lo ứng phó với chuyện khác thì hơn.”

Bàn Tử nổi giận đùng đùng, đã muốn xông ra ngoài ngay để chứng minh cho lão thái bà thấy, tôi liền cản anh ta lại, tôi biết lão thái thái không nói dối, có lẽ cũng không hề khoa trương. Với cả cái tên Bàn Tử này cục súc hung hãn, thế này coi như là đã hoạnh họe với người ta rồi, anh ta ra ngoài lỡ mà không hỏi được thật, chắc chắn sẽ không thèm quay lại đâu, nói không chừng còn bắt nhân viên nhà người ta ra nghiêm hình bức cung ấy chứ, thế thì còn đâu là mặt mũi nữa, không khéo lại thêm rắc rối. Phiên đấu giá sắp bắt đầu rồi, tôi không muốn đêm dài lắm mộng, bèn bảo anh ta: “Cho bà ta chút thể diện.”

Thực ra là cho tôi chút thể diện cơ, anh ta bèn lầm bầm một tiếng, rồi không nói gì nữa. Tôi nhìn khắp hội trường dần dần yên tĩnh lại, trong đầu lại nảy ra một suy nghĩ, tự nhủ, biện pháp đơn giản nhất để có thể gặp được người bán có lẽ chính là mua lại vật này, nhưng mà, tôi có thể mua nổi vật này được sao?

Ở đây chỉ có duy nhất một vật đấu giá, cho nên mục đích của tất cả mọi người ở đây đều đã rõ ràng, hơn nữa, ở đây toàn là tai to mặt lớn, bảo đấu giá thì tôi đấu không nổi, nếu chốt giá rồi mà tôi quỵt tiền, tiền bồi thường ít nhất cũng đủ làm tôi táng gia bại sản. Chưa kể nơi này còn là chợ đen, lỡ ăn quỵt có khi còn phải trả bằng chặt ngón tay, móc con mắt gì gì đó, quá xúi quẩy rồi.

Mà kể cả dù có mua được thật, ở cái nơi chợ đen như thế này, người bán có thể bảo mật hoàn toàn, dù có mua được đồ của ông ta, ông ta cũng không nhất thiết phải lộ mắt, cùng lắm là phái một người đại diện đến ký hợp đồng với tôi. Hơn nữa, tôi đoán có lẽ quy trình và quy định đấu giá ở đây không giống bình thường.

Kế sách hiện tại cũng chỉ có đi đến đâu hay đến đó mà thôi, đầu tiên phải xác định được người bán đã, sau đó sẽ tính toán kỹ lưỡng hơn. Nỗi bất an trong lòng tôi đã biến thành hoảng loạn, tôi cứ có dự cảm rằng ở đây sắp xảy ra chuyện gì đó.

Bên dưới chiêng trống ầm ĩ, không lâu sau đã sắp xếp xong xuôi, tôi nhìn giữa sân khấu bày một tủ kính, trong tủ kính chính là khối ngọc tỷ trong cuốn catalogue, không nhìn rõ lắm, chỉ nghe nữ chủ trì mặc xường xám nói: “Thưa các vị, hiện tại chúng tôi xin bắt đầu bày hàng, các vị xem xét xong xuôi, nếu không ra giá kịp thì không còn cơ hội thứ hai nữa.”

Nói đoạn, một nhân viên khác bước ra từ bên cạnh. Người này chỉ mặc độc chiếc áo ba lỗ, hai bắp tay vạm vỡ như đùi trâu, trong tay cầm một cây gậy tre rất dài. Đầu kia gậy tre có một cái móc, trên nắp tủ kính kia lại có một cái vòng, có lẽ là dùng gậy tre móc vào tủ kính đó, vừa dứt lời, nhân viên kia bèn móc chiếc tủ kính nhấc lên như câu cá, tay cầm cây gậy trúc treo chiếc tủ kính giơ lên cao giữa không trung, như người ta cầm gậy phơi quần áo.

Tay nghề của nhân viên này rất vững, tay cầm gậy trúc giơ chiếc tủ kính cao ngang lầu hai mà không run rẩy tí nào, rồi cứ lần lượt đưa đến trước từng gian ghế lô một.

Không ai với ra đoạt lấy mà cũng không ai với ra nổi, bởi tủ kính vẫn luôn duy trì một khoảng cách đúng ngoài tầm với của cánh tay, cứ thế chỉ nhìn được vài lần, chưa tới nửa phút đã chuyển qua lô ghế tiếp theo. Tôi cũng rướn lên nhìn, khoảng cách rất gần, nhìn thấy rất rõ ràng, tôi liền lập tức phát hiện ra, vật liệu chế tác ra thứ này chắc chắn là loại đá từ vẫn ngọc giống như loại áo ngọc kia vậy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thực sự muốn vươn ra giằng lấy món đồ đó, sau đó kêu cả đám cùng đào tẩu, phải cố gắng lắm mới nén nhịn được suy nghĩ này.

Rất nhanh, vật kia đã được thu xuống phía dưới, bày lại giữa sân khấu. Sau đó, vẫn là nhân viên kia, dùng gậy trúc phân phát cho mỗi người một cái chuông con. Cô gái trẻ bên cái lão thái bà liền nhận lấy, đặt ở bên cạnh lão thái bà, những người ngồi trong các gian ghế lô khác cũng có, mà duy chỉ mình tôi là không có.

Tôi nghĩ, chắc phải tham gia đấu giá thì mới được phát chuông, cũng không để bụng nữa, cứ tưởng phát xong chuông là sẽ bắt đầu phiên đấu giá, nào ngờ, nhân viên kia cuối cùng lại phát cho tôi một thứ.

Đó là một cái đèn lồng nhỏ, chỉ nhỏ cỡ bằng một quả dưa hấu bé, bên trong có một ngọn nến, vải bọc đèn có màu xanh, rất tối, vừa nhìn là biết không phải loại dùng để chiếu sáng.

Nhưng vật kia vừa xuất hiện, cả hội trường liền vang lên vài tiếng xôn xao nho nhỏ, rồi tiếng xôn xao đó dần dần trở nên ồn ào huyên náo, tôi thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình.

Tôi sửng sốt, Bàn Tử ngơ ngác nhận lấy chiếc đèn, đặt xuống bên cạnh tôi. Vừa buông xuống, cả hội trường ầm ầm vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Tôi liếc nhìn Bàn Tử, càng ngơ ngác không hiểu mô tê gì, có một nhân viên ở phía sau tiến lên, cầm lấy đèn, giúp tôi treo đèn lên một cây cột bên cạnh. Lão thái thái bên cạnh nói với vẻ sâu xa: “Còn không mau đáp lại những người hâm mộ của mình đi. Ở khách sạn này, đã lâu lắm rồi không một ai dám đốt ngọn đèn trời này, coi như là anh cũng đã khiến các bậc trưởng bối nhà họ Ngô nở mày nở mặt rồi đấy, về sau trên giang hồ không ai không biết tên anh, không ai không rõ uy danh của tiểu thiếu gia nhà họ Ngô rồi.”

Tôi nhìn bà ta, còn chưa hiểu là ý gì, nhưng mà ba chữ “đốt đèn trời” này hình như tôi đã nghe ở đâu rồi.

Bà ta nhìn tôi cười khẩy, tiếp tục nói: “Có điều, uy phong nhất thời, chỉ e cả nhà họ Ngô anh lần này sẽ bị ngọn đèn táng gia bại sản này thiêu rụi hết sạch thôi.”

Advertisements

2 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 10

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s