Posted in 7. Cung lung thạch ảnh (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 9

Chương 9: Hồi ức (1).

Edit: Earl Panda

……

*****

Tôi liền giật lấy cuốn catalogue, nhìn kỹ một chút, mới phát hiện hóa ra bên trong lớp bao bì đẹp đẽ kia lại chỉ có mỗi hai trang giấy. Trang thứ nhất là lời chào mừng, trang thứ hai có dán một tấm ảnh chụp, tấm ảnh rất lớn, chụp hình một khối ấn tỷ với phần đế hình lập phương, được chạm trổ điêu khắc rất phức tạp, có màu xanh rất thẫm, không bóng lên được chút phản quang nào. Trông có vẻ quen mắt.

Bên dưới lác đác vài con số viết tay, là các kích cỡ của vật trong tấm hình, bên dưới cùng còn có một hàng chữ nhỏ: ngọc tỷ Quỷ Nữu Long Ngư, xuất xứ từ Bách Nham Bình, huyện Cổ Văn, tỉnh Hồ Nam.

Điêu khắc chạm trổ trên ngọc tỷ cực kỳ phức tạp, chỉ tính riêng phần điêu khắc tượng đã có đến mấy cái, tôi thấy có mấy hình tượng ác quỷ là nổi nhất, các bộ phận còn lại thấy có vảy, không rõ là cá hay là rồng. Nhìn qua ảnh nên chỉ thấy một đống loằng ngoằng chả phân rõ đâu vào đâu nổi.

Tôi lạnh cả người, xem kích thước thì vật này có vẻ nhỏ, không giống các loại ấn triện người bình thường hay dùng, xem phong cách tạo hình phần “nữu”(*) thì có lẽ thuộc về thời Chiến Quốc, chỉ có thời kỳ đó mới hay có ấn triện sở hữu cá nhân. Trước đây tôi cũng từng gặp loại hàng này ba lần trên thị trường, nhưng đều là thú nữu, loại quỷ nữu tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tư ấn thời Chiến Quốc tuy rất hiếm, nhưng cũng chưa đến mức cực phẩm, chỉ trong khoảng một trăm ngàn là đủ mua loại ấn nhỏ cỡ từ một đến hai centimet rồi. Nhưng khối triện vuông này kích cỡ khoảng bốn centimet, rất có thể là quan ấn, đặc biệt tôi rất chú ý đến cái tên của nó: Long Ngư ngọc tỷ.

Tên này nhất định là do người bán đặt ra, trong đó có nhắc đến chữ “Long”, vô cùng mấu chốt. Bởi vì bất cứ loại ấn triện nào mà có rồng ở đó, vậy nhất định chỉ có hai loại: một là ấn triện của vương công quý tộc, hai là ấn triện của bậc đế vương chính tắc. Những thứ như thế trong lịch sử chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho dù có là ngọc tỷ của nước nhỏ, với thói đời bây giờ, thì cũng là bảo vật vô giá.

Ở nước tôi, tất cả các món đồ cổ khai quật được đều thuộc hàng di vật văn hóa, không được phép mua bán, nhưng lại có thể sưu tầm, hơn nữa, nếu nhà sưu tầm gây tổn hại đến vật phẩm sưu tầm còn có thể phải chịu tội hình sự. Nói cách khác, ở Trung Quốc, những món đồ cổ tính từ thời Thanh trở về trước đều chẳng khác gì bom hẹn giờ, người khác không biết thì thôi, nhưng nếu để người khác biết được thì toi đời.

Vật này chắc chắn là do trộm mộ mà ra rồi, nếu đã vậy, đừng nói là đấu giá, thứ này ngay từ đầu đã chính là tang vật, bây giờ còn được đem ra bán đấu giá nửa công khai ở đây, như vậy tất cả mọi người ở đây đều là tội phạm. Vật này có giá trị càng lớn, cả đám ở đây tội lại càng nặng, tôi có thể lấy một ví dụ hơi cường điệu một chút: nếu như bây giờ thời gian lùi lại khoảng hai mươi năm trước, trong trường hợp này tôi mà cầm một khẩu AK47 nã hết toàn bộ hai tầng lầu, có khi tôi còn được tôn là anh hùng vì dân trừ hại ấy chứ.

Những việc tôi từng làm trước đây kể ra cũng quá giới hạn, nhưng lần này lại là ở Bắc Kinh, ngay dưới chân thiên tử, người bình thường làm chút chuyện xấu gì cũng phải giấu giấu giếm giếm, huống hồ là cả một chuyện tày đình như thế mà lại làm rùm beng đến vậy, ông chủ của khách sạn này thường ăn gan hùm mật gấu có phải không? Nghĩ một chút, tôi mới đột nhiên nhớ đến bối cảnh của Hoắc lão thái, nghĩ thầm cái đệt mợ nó, liệu có phải, bà ta đã báo cảnh sát từ lâu rồi không, đợi tí nữa bom nổ, tôi có muốn chạy cũng không chạy nổi. Vậy là bà ta danh chính ngôn thuận không cần phải nói gì với tôi rồi.

Nhưng nghĩ lại, cũng không đúng lắm, lúc đó bà ta không cho tôi ngồi vị trí này, hình như bởi vì người ngồi vào vị trí này sẽ có đãi ngộ đặc biệt gì đó.

Nói chung, xem ra, vật này chính là vật phẩm đấu giá duy nhất của ngày hôm nay, như vậy tất cả những người ở đây đã sớm có chuẩn bị rồi mới đến, nhất định phải mua bằng được mới chịu. Nghĩ đến đó, tôi lại liếc nhìn thằng cha sơ-mi hồng phấn cách đó không xa, hắn ta đang ngồi trên một chiếc sô-pha kiểu Âu, không còn nghịch di động nữa mà đang nằm tựa trên sô-pha điệu bộ kiêu căng phách lối, hai tay khoanh trước ngực, buồn chán nhìn lên trần nhà.

Tôi khép cuốn catalogue lại rồi đưa cho Muộn Du Bình, hắn ta vô cùng nghiêm túc thành thực diễn tròn vai đàn em của đại ca giang hồ, chắc là trước đó đã được Bàn Tử dạy bổ túc cho một khóa rồi, chẳng qua là có thêm tôi với Bàn Tử trợ diễn nên trông cả lũ chẳng ra đâu vào đâu cả. Hắn ta không thèm liếc nhìn cuốn catalogue lấy một lần, chỉ đặt sang bên cạnh.

Bàn Tử sắc mặt tái mét, nói nhỏ bên tai tôi: “Nhận ra chưa, xem ra tụi mình đến đúng chỗ rồi.”

Khối ngọc tỷ này tuy đáng gờm, nhưng không phải loại tôi yêu thích, cho nên tôi không hào hứng như Bàn Tử, bèn khẽ thì thào nói lại: “Ông anh đừng có làm tôi mất tập trung nữa đi, tôi cứ có cảm giác sắp tiêu con mẹ nó rồi, anh trợ lực cho tôi tí đi, lát nữa ngộ nhỡ không xong thì tụi mình nghĩ cách rút.”

Bàn Tử sửng sốt nói: “Nhà cậu vẫn còn tâm tư mà suy nghĩ cái này à? Cậu không nhận ra vật này là cái gì à?” Nói đoạn chộp lấy cuốn catalogue, mở banh nó ra cho tôi xem, “Cậu nhìn cho kỹ đi, vật này, tụi mình từng nhìn thấy ở đâu rồi?”

“Từng nhìn thấy rồi?” Tuy tôi cũng thấy hơi quen quen, nhưng tại thái độ kỳ quái của lão thái thái, trong khoảnh khắc tôi không đào sâu suy nghĩ được cái gì. Bàn Tử nói thế, tôi mới xem kỹ lại lần nữa.

Tôi nhớ lại những món hàng trước kia từng gặp và những bức hình văn vật từng xem, vật này rõ ràng không nằm trong số đó. Nhưng càng nhớ kỹ lại, tôi càng cảm thấy kinh hoàng, như thể đang dần chạm đến những ký ức mà sâu thẳm trong tôi không muốn đối mặt.

Lần lại theo dòng ký ức, tôi không khỏi toát hết cả mồ hôi lạnh, trong nháy mắt tôi đã nhớ ra rồi, ngày ấy dưới đáy núi Trường Bạch, sâu thẳm trong Vân Đỉnh Thiên Cung, người cầm lấy vật đó, cũng chính là người đang đứng phía sau tôi, giữa sương mù dày đặc, người đó đã bước vào trong cánh cửa thanh đồng khổng lồ.

“Không thể nào.” Tôi thầm nghĩ. Thế là sao?

Vì sao thứ này lại xuất hiện ở đây?

Tôi không biết tác dụng của vật này, nhưng lúc đó, Muộn Du Bình đã cầm lấy nó, cho nên ấn tượng của tôi rất sâu. Nói thật, lúc đó sương mù dày đặc, vả lại thời điểm diễn ra sự kiện đó cách đây cũng khá lâu, tôi không thể xác định được ngọc tỷ trong tấm ảnh và ngọc tỷ hắn từng cầm có giống nhau y đúc hay không. Nhưng mà, cho dù có điểm khác biệt đi chăng nữa, thì giữa hai khối “ấn tỷ” này chắc chắn có mối liên hệ gì sâu xa.

(*)Ấn nữu, hay núm ấn/ núm triện là một loại ấn chương có đính điêu khắc trang trí có lỗ ở phía trên phần ấn. Có lỗ là để xuyên dải lụa, đeo bên người.

Thụy thú nữu ấn bằng đá Thọ Sơn chế tác vào năm Ung Chính thời Thanh.

art0045250107

Advertisements

One thought on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 9

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s