Posted in 7. Cung lung thạch ảnh, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 2

Chương 2: Hồ sơ cũ.

Edit: Earl Panda

*****

Xích sắt đứt lìa, thêm một lớp rỉ sét cũ kỹ, trên sợi xích giăng đầy mạng nhện, chứng tỏ đây không phải chuyện mới xảy ra.

“Í!” Đỗ Quyên Sơn cũng rất kinh ngạc, “Thế là thế nào?”

“Không sao, chỉ là ông anh nói nhầm rồi thôi, có người đã xuống dưới này rồi.” Tôi nói, đi qua lớp rào sắt của cánh cửa, cầm đèn pin chiếu xuống dưới xem thử. Trên cầu thang chất đống mấy thứ linh tinh, bụi phủ đừng hỏi, bốc lên đầy mùi xưa cũ.

“Đừng bảo là chú em định đi xuống đấy nhỉ? Bên dưới đó bẩn lắm!” Ông ta nói.

Tôi cũng đang do dự không biết có nên xuống đó hay không, hình như dưới này không liên quan gì lắm đến mục đích tới đây của tôi. Xích sắt bị cắt đứt, có đến hàng trăm vạn lý do cho việc đó, thậm chí có thể cánh cửa này vốn chưa từng bị khóa. Mà cho dù có là vì lý do kỳ quái đến mức nào, thì cũng liên quan đếch gì đến tôi? Nghĩ vậy tôi định bỏ qua.

Đang định rời đi, theo phản xạ có điều kiện, vung đèn pin chiếu khắp xung quanh một lượt, lại chiếu đến giấy niêm phong dán bên cửa.

Có lẽ là di chứng của công việc làm bản rập lâu năm, tôi liếc thấy hàng chữ viết bằng bút lông lại không kìm được nhìn nhiều thêm một chút. Hoặc cũng có thể là do vị trí của tờ giấy niêm phong này hơi kỳ lạ, quá thấp, có hơi gai mắt, nên vô thức nhìn kỹ.

Vừa nhìn kỹ, tôi liền ngẩn cả người. Tờ giấy niêm phong cũ kỹ được dán chỉnh tề trên cánh cửa, không bị xé rách.

“Lạ thật, anh xem này!” Tôi nói với Đỗ Quyên Sơn, “Xem ra, sau này người ta mới niêm phong lên.”

Ông ta tiến lại gần xem, cũng lấy làm lạ, nói: “Có lẽ trong sở có người phát hiện xích sắt đã bị cắt đứt, nên mới dán niêm phong lên.”

Vậy lại càng lạ hơn, vì sao không thay xích mới rồi khóa lại? Dán niêm phong thì có tác dụng gì? Tôi nói, rồi chiếu đèn pin vào hàng chữ trên tờ giấy, “Xích cũng cắt rồi, còn sợ niêm phong cái gì?”

“Ở đây làm gì có gì đáng tiền. Hay là người ta nghĩ đồ đạc dưới này còn chẳng đáng giá bằng một sợi xích sắt cũng nên!”

“Có lý.” Tôi thấy hơi buồn cười. Có đồ, không có nghĩa là có được giá trị của món đồ đó. Những tập hồ sơ cũ rích này đối với người thời nay mà nói, không chỉ không đáng một xu, mà đem xử lý nó có khi còn tốn kém hơn, đó cũng chính là nguyên nhân cho đến tận bây giờ mà nó vẫn nằm ở đây.

Hàng chữ trên giấy niêm phong viết: Sở nghiên cứu khảo cổ đại học XX niêm phong, ngày 6 tháng 7 năm 1990.

Tôi làm bản rập, rất có trực giác với chữ viết tay, hàng chữ viết bằng bút lông đó rất đẹp, lối viết này chắc chắn là phỏng theo nét thư pháp thường thấy, hơn nữa, cứ có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Xem ngày tháng ở đó, niêm phong dán từ năm 1990, lúc đó Văn Cẩm đã biến mất, việc này có lẽ không liên quan gì đến bọn họ.

Tôi thầm vui mừng reo lên, được lắm! Hy vọng đã hoàn toàn tiêu tan, thôi thì quay về bắt đầu lại từ đầu thôi! Thế là, tôi gọi Đỗ Quyên Sơn dẫn đường. Ông ta cũng chẳng muốn ở lại đây quá lâu, dù sao cũng không phải chuyện gì tốt, nghe tôi nói đi thôi, ông ta liền thở phào nhẹ nhõm.

Đường cũ quay về, thuận buồm xuôi gió. Trải nghiệm ở thế giới văn minh vẫn dễ thở hơn dưới cổ mộ nhiều lắm, tôi không căng thẳng chút nào, cho dù có bị người ta nhìn thấy thì đã làm sao? Một trăm ông bảo vệ cũng không kinh khủng bằng một cái bánh tông mà.

Quay về nhà khách, trong lòng tôi cứ có cảm giác không tự nhiên, xem ra con đường trước mắt đã trở nên hẹp hơn nhiều rồi. Nếu không tra được manh mối gì từ hồ sơ cũ, vậy thì còn phương hướng nào để điều tra nữa bây giờ?

Nghĩ lại vẫn có chút không thể tưởng tượng nổi, vì sao lại không có hồ sơ gì nhỉ? Chẳng lẽ đúng như lời Đỗ Quyên Sơn nói? Thực ra tính khả thi không lớn, chỉ cần sự kiện ở Hoàng Sa đã xảy ra thì chắc chắn hồ sơ vẫn còn lưu giữ, những hồ sơ này chắc chắn không phải chỉ có một tập, nếu thực sự muốn tiêu hủy, thì phải có đến nửa kệ sách trống rỗng. Nhưng tất cả các kệ hồ sơ đều chật kín, không giống như đã từng bị rút ra quá nhiều.

Tôi nhận ra, có lẽ mình đã sai ngay từ ấn tượng ban đầu. Trong đội khảo cổ có cả sinh viên, cũng chưa chắc đã liên quan gì đến trường đại học. Những sinh viên này có lẽ là thực tập sinh, đã bắt đầu đi làm rồi, như vậy, nơi Văn Cẩm ở không nhất định là một cơ sở nghiên cứu.

Nghĩ vậy, trong lòng đã dễ chịu hơn nhiều. Tôi bật máy tính lên, bắt đầu tìm tư liệu về các cơ sở nghiên cứu khác, sao chép lại một lượt, rồi chuẩn bị cho ngày mai lại tiếp tục tìm người hỏi thăm. Dù sao ông đây thừa mứa nhất là thời gian, chi bằng cứ điều tra hết từng địa chỉ một, cho khỏi bỏ sót cái gì.

Chép lại xong, tôi nằm trên giường sàng lọc lại một lượt, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm những gì. Những đơn vị này nghiêm có, lỏng có, tốt nhất là nên bắt đầu từ nơi đơn giản nhất mà làm.

Nhìn những thông tin tôi đã ghi chép lại này, đột nhiên tôi cứ có cảm giác không thoải mái, như thể những ghi chép trong quyển sổ này có điều gì đó khiến tôi phải lưu ý, tôi suy nghĩ kỹ nhưng lại không ra manh mối gì.

Lẽ nào mình bị ám ảnh cưỡng chế rồi?

Tôi phì cười, nhưng rồi lại giật thót mình, tờ giấy niêm phong kia lại hiện lên trong đầu tôi, sở nghiên cứu, sở nghiên cứu, sở nghiên cứu… sở nghiên cứu khảo cổ đại học XX…

Cái đệt mợ nó! Tôi chợt bừng tỉnh đại ngộ, hiểu ra vì sao nét chữ trên tờ giấy niêm phong kia lại quen mắt đến thế!

Mẹ kiếp đó chính là nét chữ của tôi mà!

Advertisements

One thought on “Đạo mộ bút ký – Phần 7 chương 2

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s