Posted in Mười năm sau, Đạo mộ bút ký

Mười năm sau – Chương cuối

Chương cuối. 

Chuyển ngữ: Mạt Trà

—–

Rạng sáng tỉnh dậy, hôm nay là ngày cuối cùng trong ước hẹn rồi, tôi lay Bàn Tử gọi dậy. Rồi đi rửa mặt.

Hắn ta sẽ xuất hiện như thế nào nhỉ?

Câu đầu tiên hắn nói sẽ là gì?

Khi hắn bước ra, sẽ chỉ có một mình hắn thôi? Hay là cả một đám? Tôi có phải giết sạch cả đám đi theo hắn ra ngoài không? Tôi liền nạp đầy đạn dược, ngồi trước cửa thanh đồng, bưng hai khẩu súng.

Nghĩ một hồi, cảm thấy không thích hợp.

Thực ra cả đêm qua không chợp mắt, tôi ngáp một cái, đặt súng ra sau người.

Bàn Tử tiến đến, đưa tôi một chiếc di động. “Nghe chút âm nhạc đi. Hôm nay nên nghe bài gì nhỉ?”

“Anh có cái gì?” Tôi cầm lấy, lướt xem ứng dụng trên màn hình, trong list nhạc, toàn nhạc vũ trường xập xình, bật cái này có khi Tiểu Ca lại co rúm lại vào trong ấy chứ, mặc dù tôi cảm thấy rất mạnh mẽ rất có khí thế.

“Sao chả có bài nào hợp tình cảnh thế này?”

“Có một bài, dạo này nổi tiếng lắm, một cô bé ở Ba Nãi tải xuống cho tôi đấy.” Bàn Tử cầm lấy, lật xem nửa ngày, mới lấy ra được một bài: “See you again.”

Tôi bật lên. Nhẹ nhàng, tiếng nhạc không to. Là tiếng Anh. Tôi lẳng lặng ngồi nghe, Bàn Tử cũng không nói gì.

“It’s been a long day without you, my friend

And I’ll tell you all about it when I see you again”

Bàn Tử ngâm nga theo, vẫn nghe rất hay. Sau đó lại tĩnh lặng suốt, đã nghe được lâu lắm rồi.

Chẳng lẽ lại không đi ra. Tôi thở dài, chầm chậm, Bàn Tử ngủ mất, nằm một bên khẽ ngáy khò khò.

Tôi cố sức lấy lại tinh thần, nhưng không kìm được nghe tiếng nhạc, bất giác lại buồn ngủ.

Trong mơ màng, tôi thấy cửa thanh đồng mở ra.

Tôi cứ như cô bé bán diêm vậy, tôi nghĩ thế, bèn lau lau mặt, mở to đôi mắt mình ra.

Quả nhiên không có.

Tôi biết thế này không xong, nên bắt đầu nói chuyện với Bàn Tử.

“Ngôi làng đó, mọi người trong làng, biết làm một món bánh ngọt, làm bằng gạo nếp với đường đỏ. Bởi vì nhiều nước mưa, trong làng có một loại cỏ dại rất đặc biệt, gọi là ‘Vũ tử tham’. Trong bánh này có cánh hoa của ‘Vũ tử tham’, ăn vào có thể nhớ lâu.” Tôi nói.

Bàn Tử lớ mớ đáp một tiếng.

“‘Vũ tử tham’ chỉ nở hoa không kết quả, lúc nào muốn trồng, chỉ có thể dùng thân cỏ, nhưng nghe nói hiếm lắm mới kết quả, quả đó có thể khiến người ta nhớ lại ký ức kiếp trước. Đương nhiên, đấy chỉ là truyền thuyết ở bản địa mà thôi.”

.

Tôi nói, ngáp một cái rõ to, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, nhưng tôi vẫn tiếp tục lải nhải. Không biết chống cự được đến bao lâu rồi, đột nhiên, tôi lờ mờ cảm giác được, có một người từ tốn ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi hoài nghi, quay đầu nhìn xem, đối phương cũng quay đầu nhìn tôi.

Bàn Tử dần dần tỉnh lại, nhìn bọn tôi.

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, đôi mắt thản nhiên, ánh lên ánh sáng của đống lửa trại.

Người ta thường nói, quên đi một người, đầu tiên là quên đi giọng nói của người đó. Nhưng khi tiếng nói quen thuộc của hắn vang lên, tôi không thấy một chút xa lạ nào.

“Cậu già rồi.” Hắn nói.

.

Tiếng nhạc vẫn vang lên trôi chảy, ở nơi gần nhất với địa ngục.

Bàn Tử bước lên, chụp mạnh lấy bả vai Muộn Du Bình, đến nỗi khiến hắn ta loạng choạng một cái: “Sao so được với Tiểu Ca chứ. Cậu ra từ bao giờ thế này!!”

Muộn Du Bình bị lắc tới lắc lui.

Tôi kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo trên tay mình, rồi đứng dậy.

Hắn ta nhìn tôi mỉm cười. Tôi hăm hở nói: “Đi thôi.”

Bọn tôi chỉ là,

Lâu rồi không gặp.

.

.

“Tôi ở biển Bắc anh biển Nam, nhờ nhạn gửi thư mà chẳng tới

Đào mận gió xuân một chén rượu, đêm mưa giang hồ đèn mười năm.”

 

 

Advertisements

3 thoughts on “Mười năm sau – Chương cuối

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s