Posted in 5. Xà chiểu quỷ thành, Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 79

Chương 79. Đêm đầu tiên: Xung đột gay gắt

Editor: EarlPanda
.
Ngày Quốc Khánh lên kế hoạch đi ăn uống trà sữa các kiểu rồi, cuối cùng chỉ vì bữa sáng ăn bậy mà đau bụng choáng váng suýt lăn đùng ra ngất, đi tong một buổi kế hoạch đi chơi ;;___;; Huhu nhọ đau nhọ đớn, TUI HẬN HẬN HẬN HẬN ;;____;;
 .
.*****
.

Điều làm chúng tôi lấy làm lạ là, cho dù đã đến dưới tán cây rồi, thì âm thanh vọng xuống dưới cây vẫn là cái âm thanh lè rè lẹt rẹt giống như tạp âm điện từ đó, chứ không có bất cứ một âm thanh nào khác nữa, càng không có động tĩnh gì. Hơn nữa, đứng ở đây mà nghe, cảm thấy âm thanh đấy không chỉ có một, chẳng lẽ đây không phải tiếng của bộ đàm?

Sau khi tiến vào nơi đây, tất cả mọi phán đoán đều không thể khẳng định được, tôi cứ có cảm giác mình vẫn không nắm được điểm mấu chốt.

“Mẹ kiếp bọn súc sinh này trấn tĩnh thật!” Bàn Tử bên cạnh dùng khẩu hình nói.

Tình huống tốt nhất mà tôi dự liệu được, đó là bọn rắn này chỉ giương mắt ra đó nhìn hành động này của chúng tôi, không có phản ứng gì cả, cho nên chúng tôi không chút kinh hoàng không chút nguy hiểm, cứ thế qua ải này. Nhưng mà tôi thấy mình có hơi tham lam rồi, tuy rằng trên tán cây không có động tĩnh gì, nhưng tôi đã cảm thấy được một sự xao động không thể nào diễn tả được đang lẳng lặng diễn ra ở khắp nơi quanh đây, không biết là do tôi thần hồn nát thần tính, hay là quả thực tôi có thể cảm nhận được mùi nguy hiểm quanh đây.

Chúng tôi đã tiếp cận tương đối gần rồi, nếu lũ rắn này thông minh đến thế, mà bây giờ vẫn không nhúc nhích gì, rõ ràng chúng nó khá thận trọng.

Chúng tôi có thể lợi dụng sự thận trọng này của chúng, bởi vì chúng tôi không dự đoán được cái gì, ngộ nhỡ lũ rắn đột nhiên thay đổi ý định, muốn giết bọn tôi thì bọn tôi không có chút khả năng phản kháng nào, như vậy, lợi dụng được sự thận trọng của đối phương, ngấm ngầm bày một kế gọi là ăn trộm gà – trước đây tôi cứ tưởng chỉ có thể giở trò trộm gà với con người, thật không ngờ lần này chúng tôi phải giở mánh trộm gà với loài rắn, năm nay lũ cáo chắc sẽ rất buồn bực đây.

Chúng tôi bình tĩnh, núp mình từ tốn tiến lại gần, không dám nói một câu nào, cũng không dám làm bất kỳ động tác lớn nào, lại càng không dám dừng lại chút nào, âm thanh kia càng ngày càng gần, tôi đổ mồ hôi như tắm, nhỏ ròng ròng trên mặt, âm thanh càng ngày càng rõ thì tôi càng ngày càng không thể tập trung tinh thần được.

Cảm giác này làm tôi thấy khủng hoảng, Bàn Tử thấy tôi không ổn, lập tức nhéo tôi một cái, làm tôi yên tâm. Tôi quay đầu nhìn anh ta, thì thấy đầu anh ta cũng mướt mát mồ hôi.

Có điều, bị anh ta nhéo một cái thì khá hơn nhiều rồi, chúng tôi cứng ngắc bước ra ngoài chừng mười mét như những con rối gỗ, khi trong lòng tôi dâng lên một tia hy vọng, thì đột nhiên, âm thanh vọng xuống từ trên tán cây kia bỗng im bặt, tức thì cả cánh rừng lặng ngắt, tất cả chúng tôi rùng mình một cái.

Trong nháy mắt đó, cả ba chúng tôi cứng ngắc người, nhưng Bàn Tử phản ứng nhanh nhất, kéo lùi tôi lại một cái rồi bảo tôi chạy, nhưng tôi tần ngần một chút liền té ngã xuống đất, lồm cồm bò dậy định vắt chân lên cổ mà chạy, thì một chuyện xảy ra khiến tôi nghẹn họng trân trối.

Tôi nghe thấy một tiếng sột soạt từ tán cây xung quanh, sau đó, có tiếng người vang lên xa xôi yếu ớt: “Ai thế?”

Lập tức, cả đám bọn tôi liền sửng sốt, ngơ ngác nhìn nhau, thế là thế nào? Sao lại có tiếng người nói chuyện?

“Chẳng lẽ là người của ông Ba?” Phan Tử lập tức phấn khởi, “Mẹ, thì ra đéo phải rắn, nói rồi, sao lại không có việc gì chứ, chúng ta chỉ là tự mình dọa mình thôi.” Anh lập tức kêu lên với phía trên cái cây: “Là tôi, Đại Phan đây, đằng ấy là người nào thế?”

Trên cây không có âm thanh nào nữa, yên lặng hồi lâu, chúng tôi lại ngơ ngác nhìn nhau, Phan Tử lại gọi: “Hỏi cậu đấy, đằng ấy là người nào?” Nói rồi, anh liền giơ đuốc và đèn mỏ lên bắt chuyện.

Cây đuốc vừa lên, tán cây lại sột soạt một cái, tiếp đó, giọng nói yếu ớt âm u kia lại vang lên: “Ai thế?” Lúc này ngữ điệu đã thay đổi, hình như là đang rất đau đớn. Hơn nữa, đó lại là giọng nói của đàn ông.

Tôi lại cảm thấy có vấn đề, nhưng lúc này không thể cứ đi là xong chuyện được, Phan Tử nói: “Tôi lên xem một chút.”

Đoạn anh cắn ngang thanh đuốc, bắt đầu trèo cây, Bàn Tử giương súng yểm trợ. Tôi cầm dao, cảnh giác khắp bốn phía, yểm trợ cho Bàn Tử. Động tác của Phan Tử cứ thoăn thoắt, loáng cái đã trèo lên được phân nửa, lúc này, tán cây lại sột soạt, anh không chút do dự, lập tức tăng tốc, vài bước đã trèo vào trong tán cây. Tôi cũng không nhàn rỗi, nhìn quanh bốn phía, quay tới quay lui.

Vốn tưởng là sẽ nghe thấy tiếng Phan Tử gọi ngay thôi, nhưng mà nghe sột soạt một cái là im bặt rồi, thần kinh tôi bắt đầu căng như dây đàn, nhìn ánh đuốc của Phan Tử chuyển động trong tán cây, thấy hình như không có dấu hiệu đánh nhau.

Đờ người chỉ trong chốc lát, Bàn Tử cũng rất nghi hoặc, bèn quay đầu nhìn tôi. Tôi nghĩ thầm, anh nhìn tôi cũng vô dụng, tôi không có mắt X quang đâu. Căng thẳng chốc lát, Phan Tử vẫn không có động tĩnh gì.

Thế này thật không bình thường, mồ hôi lạnh của tôi lại đổ xuống, nghĩ thầm lẽ nào đây là cái bẫy của rắn, không phải Phan Tử bị giết trong chớp mắt rồi chứ?

Bàn Tử khẽ quát một tiếng: “Đại Phan!”

Phía trên vẫn không có động tĩnh, Bàn Tử thầm chửi một tiếng, đưa súng cho tôi, sau đó đi lên. Tôi còn chưa nhận được súng, bỗng nhiên trên mặt tôi với Bàn Tử mát lạnh, trên cây có cái gì nhỏ tong tong xuống, sờ một cái rồi nhìn, đó là máu.

“Đệt mẹ!” Bàn Tử lập tức nổi cáu, súng cũng không thèm đưa tôi, lập tức cầm đuốc ném lên trên, ném vào trong tán cây, giương súng định bắn.

Bắn liền ba phát đạn, tiếng vang lớn cực kỳ, trong rừng rậm yên tĩnh nghe không khác gì tiếng sấm nổ, lập tức cả cái cây liền rung lên bần bật, trong ánh lửa chớp nhoáng, tôi nhìn thấy vô số bóng rắn, đang xôn xao trên cây khô.

“Mẹ kiếp, đây là ổ rắn!” Bàn Tử gào lên, lại bắn hai phát về phía bầy rắn, nhưng một chút tấn công ấy thực sự chẳng thấm vào đâu đối với một bầy rắn đông đến vậy. Anh ta kéo tôi rồi kêu to: “Chạy!”

Lúc ấy không có cách nào để suy xét đến Phan Tử rồi, trong lòng tôi đau xót vô cùng, biết là phen này lành ít dữ nhiều rồi, đành lập tức quay lưng cắm đầu chạy. Nghe thấy phía sau có những âm thanh sột soạt như thác lũ đuổi theo ngay sát đít.

Cứ theo tuyến đường vừa đi, chúng tôi chạy ra ngoài được mười mấy mét, quay đầu nhìn, thì ra trong rừng rậm dày đặc thế này, đáng ra lũ rắn cũng không thể hành động mau lẹ được, nhưng sau đó đám rắn mào gà trườn trong cỏ dại nhanh như điện xẹt, chúng tôi dừng một cái chúng gần như vọt tới nơi, lập tức vươn thẳng thân lên, toàn bộ bày ra tư thế tấn công, như sắp vọt tới cắn liền.

Con rắn mào gà chúa trườn trên mặt đất thoăn thoắn, tôi nghĩ thầm lần này chết chắc rồi. Bàn Tử thấy tôi vẫn còn cầm đuốc, lập tức giằng lấy, cố sức vung lên, đẩy lùi lũ rắn ở gần nhất. Cùng lúc đó, anh ta vứt súng cho tôi, kêu: “Nạp đạn.”

Tôi lập tức đón lấy, nhưng lại bắt hụt, súng rơi xuống đất, cúi người nhặt lên thì một con rắn mào gà lập tức vọt đến bên súng, tôi sợ quá bèn rụt tay về.

Bàn Tử muốn hộc máu rồi, anh ta vung đuốc xông lại gần, hất văng con rắn kia đi, sau đó gót chân hất khẩu súng lên cho tôi.

Lần này tôi bắt được, đẩy nòng, nạp hai viên đạn, đột nhiên vùng cổ mát lạnh, tôi không kịp xem đó là cái gì, Bàn Tử đã vung đuốc tới, ngọn lửa sượt qua tai tôi, hất con rắn kia ra.

Cùng lúc đó, tóc tôi bén lửa, nóng quá tôi kêu ầm lên, Bàn Tử đã giằng lấy khẩu súng, một tay xả luôn hai phát đạn vào con rắn đang lao tới, bắn nát đầu hai con rắn. Nhưng ngay lập tức, bọn rắn ở đằng sau ào lên che lấp mất con rắn bị bắn chết.

Bàn Tử định nổ súng tiếp, bóp cò hai lượt thì chả thấy viên đạn nào, chửi toáng lên: “Đệt mẹ, sao chỉ nạp có hai viên!”

Tôi chửi lại: “Anh giằng lấy nhanh thế, hai viên là tốt rồi!”

Lúc này, chúng tôi đã bị ép lùi đến trước một cây đại thụ, phía sau không còn lối nào để lùi nữa, Bàn Tử cầm đuốc, vung vẩy phí công vô ích, chỉ có thể tạm thời đẩy lùi được lũ rắn ra sau một chút. Nhưng tôi biết, chỉ cần Bàn Tử để lộ ra một chút sơ hở nào, bọn tôi liền toi đời.

Lửa cháy đến đít rồi, bỗng nhiên, từ trên cái cây bên cạnh vang lên một tiếng nổ, một quả cầu lửa bắn vụt qua rừng cây, trúng vào bầy rắn trước mặt bọn tôi, sau đó nổ tung, ánh sáng mạnh và nhiệt độ cao thiêu đốt khiến tôi không tài nảo mở mắt ra được, cũng may tôi phản ứng nhanh, chứ không chắc chắn mắt tôi bị mù luôn rồi.

“Đạn tín hiệu!” Tôi buồn bực, mắt tôi còn chưa kịp hồi phục, lại một phát đạn nữa từ xa bay tới, trúng ngay dưới chân bọn tôi. Tôi ti hí mắt, chỉ thấy trắng xóa, dưới chân bỏng rát, sờ xuống thì hóa ra là quần tôi với Bàn Tử bén lửa rồi, nóng quá chúng tôi bèn vội vàng đập đập.

Đạn tín hiệu không phải vũ khí có tính công kích, nhưng lúc nó bốc cháy thì nhiệt độ rất cao, thường dùng để đốt kho xăng khi đánh du kích, uy lực rất lớn. Nếu nó trực tiếp bắn vào người bọn tôi, bọn tôi lập tức bị nướng thành miếng bít tết nửa chín nửa tái.

Ánh sáng mạnh thiêu đốt phải đến năm mươi giây mới giảm bớt, rất lâu sau mới mở được mắt, chỉ thấy toàn những đốm loang loáng, không biết võng mạc có bị cháy hỏng không nữa. Lại nhìn trước mặt chúng tôi, bầy rắn mào gà đã chết hơn nửa, nhiệt độ cao làm các bụi cây và dây leo dưới chân chúng tôi bắt lửa, tạo thành một biển lửa phừng phừng ngay trước mặt chúng tôi, khắp nơi toàn một mùi cháy khét. Lũ rắn mào gà còn lại, tất cả đều lũ lượt lùi lại.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đúng là cửu tử nhất sinh, tôi nhìn tình huống trước mắt, gần như xụi lơ luôn.

Bàn Tử dập tắt lửa trên ống quần, buồn bực hỏi xem ai cứu bọn tôi thế, bụi cây bên cạnh bèn sột soạt, Phan Tử ôm bả vai từ bên trong ngã dúi dụi ra ngoài, tay vẫn còn cầm súng bắn đạn tín hiệu, nhìn thấy chúng tôi thì té ngã xuống đất.

Tôi mừng rỡ: “Anh chưa chết!” Liền thấy Phan Tử toàn thân đầy máu, hình như bị thương rất nặng.

Tôi vội vàng tiến đến đỡ anh dậy. Anh vật lộn đứng dậy, thoi thóp nói với bọn tôi: “Chạy mau!”

Tôi ngẩn người, chạy cái gì?

Đột nhiên, từ trong bụi cây Phan Tử vừa xông ra, bỗng có một bóng đen to tướng, lập tức túm lấy chân Phan Tử. Phan Tử kêu lên, trong chớp nhoáng, anh đã bị lôi thẳng vào trong bụi cây.

7 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 5 chương 79

  1. Huhu đọc bao nhiêu chương mà đến tận quyển này, từ lúc Bình ca biến mất một cách kỳ lạ mình mới thấy sợ là sao… ㅠㅠ. Cảm ơn bạn đã dịch nhé!!

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s