Posted in 8. Đại kết cục (hạ), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 108, 109, 110

Editor: Biển

Beta: Thanh Du

20130324045304_2UVe

Chương 108

Tôi kinh ngạc nhìn Muộn Du Bình lấy từ hành lý của hắn ra hai khối Quỷ ngọc tỷ, ngẫm nghĩ một lát rồi giao cho tôi một khối.

“Cậu đã đến đây rồi, tôi nghĩ cũng nên cho cậu biết một chuyện”, hắn nói, “Cậu mang Quỷ ngọc tỷ này về đi, tôi chỉ cần một khối là đủ rồi.”

Vầng có một điều khó hiểu là tại sao chỉ cần 1 khối cũng mở được cửa mà anh lại mang theo những 2 khối cho nặng ạ, phải chăng… :”>

“Anh lấy cái này ở đâu thế?”

“Hoắc lão thái thái đưa cho tôi”, Muộn Du Bình đáp, “Lúc các cậu không để ý.”

“Cái này dùng để làm gì?” Đã chẳng còn hứng thú muốn biết rốt cuộc sau lưng mình xảy ra những chuyện gì, tôi vào thẳng vấn đề.

Muộn Du Bình đáp: “Mở cửa.”

Tội nhận lấy Quỷ ngọc tỷ, hắn lại tiếp: “Mười năm sau nếu còn nhớ đến tôi, cậu hãy mang theo vật này đến đây, mở ra cánh cửa thanh đồng. Tôi sẽ chờ cậu đằng sau cánh cửa ấy.”

“Sau cánh cửa kia rốt cuộc là nơi nào?”, tôi hỏi ngược lại, “Tại sao anh phải vào đó?”

“Tôi không thể cho cậu biết đó là một nơi như thế nào”, Muộn Du Bình nói, “Tôi chỉ có thể tiết lộ về một giao ước mà thôi. Rất lâu về trước, tôi đã mang theo bí mật này tìm đến những người mà các cậu gọi là Lão Cửu Môn. Có thể cậu chưa biết, tổ huấn của Trương gia luôn lấy bảo toàn làm mục tiêu hàng đầu. Trong quá trình phát triển của Trương gia, người trong gia tộc này đều mong muốn Trương gia có thể tồn tại dù thời đại loạn lạc đến đâu. Do đó theo thông tin mà tôi có được, khu lăng mộ trong Trương gia cổ lâu lưu giữ một bí mật cực lớn mà chỉ có tộc trưởng mới biết. Trương gia đã có được bí mật này ngay từ khi mới hình thành.

Bí mật này cứ âm thầm trôi trong dòng chảy vô tận của lịch sử Trung Quốc mà không ai được biết nó là gì. Chúng tôi chỉ biết bí mật đó thực sự tồn tại và bản thân nó có một thời điểm then chốt, mà hiện giờ chính là thời điểm then chốt ấy, ngay sau khi hy vọng tồn tại cuối cùng của Trương gia sụp đổ.

Tôi đã tìm được Lão Cửu Môn đương nhiệm, hy vọng có thể mượn thế lực của họ trợ giúp cho Trương gia, cùng chung tay gánh vác trách nhiệm giữ kín bí mật này. Thế nhưng trong Lão Cửu Môn lại không một ai tuân thủ lời hứa.”

“Tôi muốn bảo vệ điểm cốt lõi của bí mật này nằm sau cánh cửa thanh đồng. Để bảo vệ nó cần rất nhiều thời gian, tôi sẽ đi vào cửa thanh đồng trấn giữ mười năm, chờ đợi người kế nhiệm.”

“Vì sao bọn họ không chịu tuân thủ lời hứa?”

“Vì trong vòng một trăm năm trước, tất cả những người bảo vệ bí mật này đều là người của Trương gia, do đó thực lực của Trương gia mới bị suy yếu. Theo thỏa thuận ban đầu giữa chúng ta, người trong Lão Cửu môn phải luân phiên nhau bảo vệ bí mật này.”

“Nhưng rồi bọn họ không ai giữ lời sao?”

Muộn Du Bình gật đầu: “Tôi đã là Trương Khởi Linh cuối cùng của Trương gia, nhiệm vụ canh giữ từ nay về sau đều do tôi gánh vác. Nhưng cậu đã đến đây rồi thì tôi cũng cho cậu biết, mười năm sau nếu còn nhớ đến tôi, cậu có thể mở cánh cửa thanh đồng đến thay thế cho tôi.”

Chương 109

“Khoan đã”, tôi mất một lúc mới tiêu hóa hết mấy thông tin này, lại hỏi: “Theo như lời anh nói thì Lão Cửu Môn phải luân phiên nhau gánh vác trách nhiệm. Vậy Trương gia các anh đã truyền qua nhiều đời rồi sao?”

Muộn Du Bình gật đầu, tôi lại hỏi: “Nếu không gặp phải chuyện ngoài ý muốn, chiếu theo giao ước thì giờ đến phiên ai trong Lão Cửu Môn?”

“Cậu”, Muộn Du Bình đáp gọn lỏn.

Là tôi? Tôi ngẩn người: “Ý anh muốn nói, vốn dĩ tôi mới là người phải đi vào cánh cửa thanh đồng chờ đợi mười năm sao?”

Muộn Du Bình gật đầu, tôi còn định bảo anh nói rõ ràng hơn chút đi, hắn đã đột ngột đưa tay điểm một cái vào sau cổ tôi, tôi liền mất đi tri giác.

Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Muộn Du Bình. Sau khi tỉnh lại, ngoại trừ Quỷ ngọc tỷ hắn để lại cho tôi, mọi thứ liên quan đến hắn đều đã biến mất.

Tôi điên cuồng lao đi tìm hắn, tìm đến nơi sâu nhất trong khe núi mới biết thì ra trong đó chẳng có con đường nào cả.

Con đường dẫn chúng tôi đến đây lúc trước không ngờ đã đóng lại. Còn nhớ lần trước khi Muộn Du Bình bò qua cái khe này, hắn bỗng dưng biến mất rồi đột ngột xuất hiện ngay trước mắt tôi, có lẽ lúc ấy hắn đi khởi động cơ quan nào đó nên mới có đoạn đường về sau?

Tôi mòn mỏi đợi chờ ba ngày, đến khi cơn bão tuyết dần dần dịu lại, tôi mới hoàn toàn tuyệt vọng.

Lầm lũi trở về.

Cuối cùng tôi cũng về tới Hàng Châu. Khi dạo bước bên bờ Tây Hồ, trời bỗng đổ cơn mưa lất phất. Tôi nhớ lại tất cả những chuyện đã qua, nghĩ tới kết cục của từng người, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi rã rời.

Không hiểu vì sao, nước mắt tôi cứ lã chã tuôn rơi. Tôi trở về cửa hàng của mình mà tưởng như quay về với tháng ngày xa xưa trong dĩ vãng, khi mọi chuyện chưa hề xảy ra.

Tôi cứ ngỡ sau khi mình đã hoàn thành tất cả, vẫn còn một điều gì đó lưu lại, thật không ngờ đã chẳng còn gì nữa.

Nhưng tôi biết mình không thể ngừng chân, mình phải tiếp tục con đường phía trước, bởi vẫn còn đó một lần mười năm.

*Fangirl già đã chết lặng con tym, một lần nữa nhường lời cho lớp trẻ :(((((*

Chương 110

Chuyện đến đây có lẽ đã hoàn toàn kết thúc, những điều có thể biết tôi đã biết rõ ràng, những gì không thể biết tôi cũng hoàn toàn buông bỏ.

Nhưng có một số việc vẫn nên sắp xếp lại để hoàn chỉnh toàn bộ câu chuyện.

Đến bây giờ tôi đã có thể xác định người trong Trương gia quả thực đến từ Quan Đông, bọn họ sống tại khu vực tập trung những người dân tộc thiểu số ở Quan ngoại (vùng đất phía đông Sơn Hải Quan), tất nhiên vào lúc đó họ còn chưa phải thiểu số.

Về cơ bản có thể thấy thời kỳ người Mông Cổ tiến vào trung nguyên và dựng lên triều Nguyên ở Trung Quốc cũng chính là thời kỳ người Trương gia ít hoạt động nhất. Hầu như tất cả bọn họ đều lẩn trốn, mãi đến triều Minh mới bắt đầu hoạt động trở lại.

Tộc quy Trương gia vô cùng nghiêm khắc, cái tên Trương Khởi Linh không phải ai cũng có thể đặt bừa, mà nhất định phải là người được tộc nhân lựa chọn làm tộc trưởng kế nhiệm mới được mang cái tên này.

Cho nên lúc đó mới có Kế hoạch Trương Khởi Linh, bọn họ muốn thông qua cách này để tìm ra tộc trưởng đương nhiệm của Trương gia.

Hơn nữa tôi đoán rằng không phải tất cả người trong Trương gia đều mang loại máu kỳ lạ này, đó hẳn là một đặc tính di truyền lặn, thậm chí có thể xem là một chứng bệnh. Trong số hiếm hoi những người thuộc Trương gia mang loại máu kỳ lạ này, người nào có dòng máu thuần chất nhất mới được làm tộc trưởng. Mà phu nhân của tộc trưởng cũng phải là một cô gái trong tộc có dòng máu tương tự, như thế mới đảm bảo năng lực này được lưu truyền cho muôn đời sau.

Đây chính là hôn nhân cận huyết, tuy bảo tồn được dòng máu quý giá nhưng cũng đồng thời di truyền lại một chứng bệnh khác, đó là chứng mất trí nhớ.

Từ thời kỳ giữa của Trung Hoa Dân Quốc đã không còn ai tiến vào cổ lâu nữa, điều này cho thấy khi đó Trương gia đã bắt đầu suy yếu một cách nhanh chóng. Nguyên nhân suy yếu là họ gặp phải kết cục chung của những thế lực phong kiến Trung Quốc đương thời, mấy lần cách mạng đều là cách mạng toàn diện về hình thái ý thức, người của Trương gia dù có tài phú và thực lực đến đâu, dưới sự công kích của luồng tư tưởng mới cũng dần dần sụp đổ từ trong gốc rễ.

Cũng chính lúc này, một thế lực trong gia tộc nhỏ của Trương Đại phật gia đã rời khỏi phạm vi khống chế của Trương gia.

Những người đó hẳn là bậc cha chú của Trương Đại Phật Gia, bọn họ rời đi cũng không mang theo tin tức gì về gia tộc. Họ vẫn hoạt động tại vùng Đông Bắc nhưng lại vứt bỏ toàn bộ tổ huấn của Trương gia, bắt đầu mở rộng buôn bán, dần dần trở thành thương nhân. Về sau người Nhật Bản xâm lược Đông Bắc, lớp người đi trước Trương Đại phật gia hầu như đã chết hết trong thời kỳ cách mạng, vì thế Trương Đại Phật Gia mang theo người trong tộc trốn đến Trường Sa.

Thời bấy giờ cũng vì đại bản doanh của dân trộm mộ vùng Quan nội (chỉ miền tây Sơn Hải Quan) đặt ở Trường Sa nên Trương Đại phật gia mới có thể trốn đến đó.

Tác giả:

Đơn giản chỉ là Biển. Vậy thôi!

23 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 108, 109, 110

  1. *Trấm nước mắt* Đây chính là “Tôi đánh đổi cả đời để cho cậu mười năm thiên chân” thần thánh phải không ;__; Ngô Tà khóc rồi kìa…

    Em nói thật em vẫn chưa hiểu câu này và chính văn liên quan thế nào. Đúng là Tiểu ca gác hộ Ngô Tà mười năm lần này, và mười năm lần sau Ngô Tà sẽ thay ca. Thế thì sao gọi là đánh đổi cả đời ạ? ;__;

    1. Câu đó đúng là hông có trong chính văn đâu, chỉ là sản phẩm của fangirl thôi. Còn tại sao lại là đánh đổi cả đời thì mình nghĩ là vì sau cửa thanh đồng cực kì nguy hiểm, Bình vào được chưa chắc đã ra được đó. Nguyên văn câu nhắn nhủ của Bình là “Sau cánh cửa ấy, cậu có thể sẽ gặp lại tôi”, tức là còn có thể không bao giờ gặp lại luôn…

      1. …À, em hiểu rồi. Anh Bình đánh ngất Ngô Tà sau khi nói ra chuyện này cũng vì không muốn Ngô Tà liên can. Chứ đầu tiên anh ấy còn đuổi bạn Tà về trước chứ không định tiết lộ =_=” Rõ là anh ấy định đi luôn… Nói sau này bạn Tà đến thay cũng chỉ là máu tsun nhất thời, vì nếu như trên là trong kế hoạch hình như anh không định về ;___;

        1. Ờ, mình cũng có cảm giác ảnh hẹn 10 năm là để cho Tà có cái mà hi vọng thôi, chứ cũng không định để Tà thay ca đâu. Tự dưng lại liên tưởng đến cảnh TLN khắc lên vách 1đá bảo DQ chờ mình 16 năm, mong thời gian trôi đi DQ sẽ quên mình, sau đấy nhảy vực = =

          1. ;___; Hy vọng Tiểu ca cũng có số như cô Long, đi chết rồi mà còn sống được, sau mười năm còn nối lại tình xưa… Hẹn như vậy là hẹn cho có, vì Tà lóc cóc theo đến tận nơi, không cho bạn ấy hi vọng hẳn là bạn ấy không bỏ cuộc, còn đâm đầu vào sâu hơn nữa.

            Cẩu huyết rồi ;___; em đi gặm Tàng Hải Hoa an ủi chính mình đây.

  2. hic hic, mình hiểu được Bình ca quyết một đi không trở lại mà. Cái hẹn 10 năm này chẳng qua để Ngô Tà không phải áy náy thôi. Tác giả thật độc ác khi kết thúc tại đây. Một người tuyệt vời như Bình ca lại phải vào cái nơi đó, không bao giờ có được hạnh phúc, thật là bất công quá

  3. ôi! cẩu huyết quá đi mất =(( “hẹn 10 năm sau” để hai người gặp lại ah? như thế thì chỉ có thể chờ bác Tam thúc viết tiếp phần sau hoặc là trong fanfic thui >< nhưng mà cái vụ thay ca này thật là ngộ ah nha? mà mình nghi ngờ bạn Tà có thể gác cửa lắm đó =_=!''

    1. Thực ra đến tận bây giờ Tam Thúc vẫn chưa bật mí tí nào về bí mật cuối cùng và tại sao cứ mười năm lại phải có người vào cửa thanh đồng một lần (và có ai quay ra hay không) theo giao hẹn của Trương Đại Phật Gia và Lão Cửu Môn nhưng bí mật này có thể liên quan đến cặp vòng tay và thuật trường sinh bất tử và mình sưn nhỗi vì lảm nhảm cái đó trong hoàn cảnh dân tình quằn quại vì máu tró vây quanh dư lày nhưng quả thật mình không nhịn được *cào tường cào tường cào tường* OPL

      *lủi thủi quyệt nước mắt quay ra* TT______TT

  4. *lăn lộn* khóc mất rồi, những 10 năm sau. Ai biết được 10 năm sau sẽ thế nào. Đau đớn quá đi thôi T^T
    Nói hai người không yêu nhau thì nhất định tôi không tin được. Từng câu chữ rõ mồn một ra đó

  5. Công việc canh gác nguy hiểm thế cho em TÀ di chắc cầm cự dc 1 năm là dai,Bình đã nói câu cậu là mối liên hệ duy nhất,nếu Tà vào trong do thi Bình sao có thể ở ngoài,thế nên anh tới vĩnh biệt, đây là âm thầm lặng lẽ di gánh vác thay nhưng tà nó cứ lẽo đẽo đi theo,đánh mắng thế nao cũng bướng binh theo,nên mới đành phải nói ra một chút thông tin nhằm an ui em í,cho tà cái hi vọng 10 năm, vào đó là cửu tử nhất sinh, ko biết con có thể đứng chờ sau cánh cửa thanh đồng, huhu, mong mỏi là dm wa, Thank bạn dịch, lúc đầu mình cũng ko thích dm đâu, nhưng sau khi đọc đạo mộ thì có một cái nhìn khác, mặc dù tác phẩm ko hè gắn mác dm, nhưng tự tận đáy lòng mình thầm mong đây là dm, tc anh bình dành cho em tà, lời it ý nhiều, tha hồ cho chúng hủ tưởng tượng

  6. MÌnh ko hiểu đc tại sao cửa thanh đồng do người của Trương Gia canh giữ mà anh Bình lại bảo anh Tà là người tiếp theo canh giữ nó?
    Trời ơi đây còn nói ko phải tình yêu đi? Ngược lại tình này vô cùng đậm sâu luôn ấy, sẵn sàng hi sinh vì nhau, sẵn sàng dành 10 năm chờ gặp lại, tình cảm nam nữ bình thường liệu có đc mấy người như thế.
    Quả đúng là càng oan trái càng đẹp đẽ, càng đớn đau càng khắc sâu đến tận tâm can. Mỗi ng chỉ có 1 kiếp được sống, lẽ nào dang dở như vậy sao? *chấm nước mắt* òa òa

    1. người trương gia và lão cửu môn thay phiên nhau canh mà,em tà cũng là người lão cửu môn thế hệ thứ 3,tại lão cửu môn không làm theo giao ước,mà chiếu theo giao ước thì giờ tới phiên em no

  7. Đọc chương này mà bật khóc lun. thương 2 anh quá. Hẹn 10 năm không ngắn mà cũng không dài nhưg liệu 10 năm sau 2 anh còn được gặp lại nhau không? Kết này gần như SE rồi
    Cảm ơn nhóm đã edit^^

  8. uc che vai ca luyen.toan long binh luan mang tinh chat dam my vao nge choi kinh.thay vao do la mang tinh chat tinh ngia ae vao sinh ra tu thi that su la 1kiet tac muon doi ve tinh ngia tren giang ho.k dau cu long vao dam ra hinh dung ra 2 thang bede.. e cung den a. may chi edit. cuong` trai sinh hoang tuong. day la tat ca suy ngi cua t ma cung gan nhu la tat ca nhung thang dan ong khi doc ban dich nay cua cac ban. muon chui cu thoai mai.

    1. =.= mình nói bạn nghe bạn là nam phải không? VẬy thì khi đọc bản dịch làm ơn câm miệng dùm tui. Đây hình như là động hủ, bình luận mang tính hủ hóa nhiều là đa số . MÀ cac editor hình như da phần là nữ nhé. Còn bọn đan ông các người bất mãn thì tự đi dịch tự đi edit đi vào đây cmt nhảm rùi là sao? Đàn ông mý người phản cảm những người đồng tính tụi tui hẳm cấm nhưng mà có cần nói nặng này nọ không? Hình như thế giới thứ 3 cũng chia ra từng thành phần nhé. Những thành phần đồng tính chuyển giới chỉ là một phần nhỏ còn có những người khác nữa, đừng vì những số ít đó mà đánh giá thế giới thứ 3 họ cũng giống chúng ta cha sinh mẹ đẻ ra mà thôi nhưng người họ yêu lại la nam mà thôi. Tình yêu không phân biệt giới tính, đừng có lấy cái chủ quan của mình mà nói này nói nọ. Tui thật sự khinh bỉ kiểu người như bạn =.= chỉ được cái nói này nọ mà thôi! Đồ anh hùng bàn phím!

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s