Posted in 8. Đại kết cục (hạ), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 92, 93

Editor: Cơm Nắm Nướng Chảo

Beta: Thanh Du

————————————————————-

Chương 92:

25545247

Trên thực tế, gói bưu kiện kia đã sớm được chuyển đến, nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng có một người trông giống hệt tôi đã tới lĩnh gói bưu kiện đó đi mất rồi. Chuyện này mãi về sau tôi mới phát hiện ra.

Một năm sau, vào ngày lập thu, tôi cưỡi xe đạp dạo một vòng Tây Hồ để rèn luyện sức khỏe, sau đó trở lại cửa hàng. Vừa bước qua ngưỡng cửa tôi liền thấy sắc mặt Vương Minh có vẻ kỳ lạ khác thường.

Trải qua một khoảng thời gian rèn luyện, Vương Minh đã trở thành một thằng nhỏ đặc biệt biết giữ bình tĩnh. Biểu hiện của ngày hôm nay chứng tỏ Vương Minh đã đụng phải chuyện gì đó khiến cậu ta phải bó tay rồi.

Tôi hỏi cậu ta có chuyện gì vậy, cậu ta liền chỉ chỉ sang bên cạnh, tôi mới thấy có người đã đứng trong một góc cửa hàng từ lúc nào rồi. Hắn đang lướt mắt qua một ít bản dập chúng tôi chưa bán được.

Người này có thân hình tương đối quen thuộc, nhưng ngay lúc đó tôi lại không nhận ra. Hắn mặc một bộ đồ thể thao đen tuyền, bên cạnh dựng một chiếc ba lô to tướng.

“Tiểu Ca.” Hắn vừa quay đầu lại tôi đã nhận ra ngay, “Anh… Sao lại…. Sao đã quay về rồi?”

Hắn thản nhiên nhìn tôi hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Đã đến lúc rồi, tôi tới đây để tạm biệt cậu.”

Tôi đưa Muộn Du Bình ra quán Lâu Ngoại tìm một bàn kê gần cửa sổ. Sắc trời thật u ám, mây đen trĩu nặng bao phủ bầu không, có lẽ chẳng mấy chốc trời sẽ mưa.

Muộn Du Bình trước sau vẫn giữ nguyên vẻ trầm lặng, cũng may từ lâu tôi đã quen với thái độ hờ hững này của hắn nên tự động gọi món, nhìn sang thì thấy hắn vẫn lặng lẽ dõi mắt ra bên ngoài cửa sổ.
Tôi hiểu rất rõ, nếu mình không mở miệng nói chuyện thì tình hình này sẽ cứ tiếp diễn cho đến khi hắn rời đi. Hắn tuyệt đối sẽ không mở miệng nói chuyện trước để phá tan bầu không khí tẻ nhạt này đâu.

Ngồi năm sáu phút đồng hồ để gió Tây Hồ lùa cho lạnh ngắt, khi món ăn đầu tiên được dọn lên, tôi châm điếu thuốc lá rồi hỏi: “Chuyện của anh đã xong rồi hả?”

“Ừ.” Hắn khẽ gật đầu. Tôi nhận ra trong ánh mắt hắn thực sự đã không còn thấy vẻ cố chấp trước kia nữa, mà thay vào đó là cảm giác hờ hững càng lúc càng khắc sâu.

Không giống như khi hắn mất đi ký ức, loại hờ hững sâu sắc này toát ra từ một tâm hồn bình yên đến cực điểm.

“Mọi chuyện đã xong cả rồi sao?” Tôi hỏi hắn. Hắn quay đầu lại nhìn tôi: “Ừ, kết thúc cả rồi.”

“Vậy chuyện sau này anh tính sao? Có tính đi đâu không? Nếu không thì hay là anh ở lại Hàng Châu nhé?” Tôi hỏi, thầm tính toán trong lòng số tài sản mình có.

Gần đây giá nhà đất Hàng Châu tăng chóng mặt, cái tên nghèo kiết xác này nếu muốn mua nhà ở Hàng Châu thì kiểu gì chẳng phải hỏi vay tiền tôi!

Tiền của hắn cũng chẳng biết là tiêu vào chỗ nào hết rồi, xưa nay tôi chưa từng thấy trong túi quần hắn có tờ tiền nào lớn. má, lục túi chồng kìa =”))))  Số tiền tôi có căn bản cũng không đủ. Nếu hắn muốn tìm tôi vay tiền mua nhà, chắc tôi sẽ khuyên hắn thuê phòng ở tạm một thời gian rồi tính sau.

Chương 93

“Tôi sẽ trở lại nơi mình cần phải đến.” Hắn nói.

“Một mình anh thì đi đâu chứ? Có xa không?” Tôi hỏi hắn. Hắn nhấc đũa lên, lặng lẽ gắp một nhúm đồ ăn, khẽ gật đầu.

“Vậy anh đến là để…” Tôi rất ít khi nói chuyện đứng đắn với hắn như thế này nên cảm thấy khá là gượng gạo, đành phải đưa đẩy câu được câu chăng theo hắn.

“Tôi đến để từ biệt cậu.” Hắn nói, “Khi mọi chuyện đều đã kết thúc, tôi mới chợt nhận ra cậu là mối liên hệ duy nhất của tôi với thế giới này.”

Vâng vậy là 1 trong những câu tỏ tình sến súa bậc nhất của Bình nhà ta đã lên sàn… một thằng mặt than như anh mà cũng tuôn ra được cái câu đậm chất rồ măng tích này làm em xúc động chết mất thôi *ôm tym*

“Không sao đâu, sau này anh có thể gọi điện thoại hoặc là viết thư cho tôi mà. Anh không biết đánh máy, nhưng viết chữ chắc phải biết chứ?” Tôi nói, “Xã hội hiện đại rồi, khoảng cách xa xôi cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.”

*Fangirl’s version: “Không sao đâu anh, sau này nếu quằn cmn quại nhớ em anh có thể gọi điện hoặc viết thư mà. Anh không biết đánh máy nhưng viết chữ thì thừa sức phải hông.” Tôi đổi giọng dịu dàng: “Chỉ cần trong lòng ta có nhao thì không khoảng cách nào chia cắt được hai đứa mềnh.”

Hắn không hề phản ứng, vẫn cắm cúi ăn.

Động tác của Muộn Du Bình rất nhẹ, gần như không hề dùng sức. Thật ra đây là do lực cổ tay hắn cực mạnh, thêm vào đó là khả năng khống chế động tác chuẩn xác cực kỳ.

Trước đây, những lúc ăn cơm cùng với hắn luôn có nhiều người vây kín xung quanh nên tôi cũng không quá chú ý đến hắn, hiện giờ nhìn kĩ mới thấy thật là một chuyện hay ho.

Bầu không khí lại rơi vào thinh lặng khiến tôi bắt đầu nhớ nhung Bàn Tử da diết. Hóa ra từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy tẻ nhạt là do Bàn Tử đã lặng lẽ bỏ rất nhiều công lao để tạo dựng bầu không khí. Đến hôm nay chỉ còn lại hai người, tôi thật chẳng biết phải làm sao nữa.

“Nói xem, anh định đi đâu? Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, nhất định sẽ là bạn tốt cả đời, thường xuyên giữ liên lạc là được rồi.”

Tôi nói tiếp, “Anh cần gì cũng đừng ngại mở miệng nói với tôi. Tôi tuy không được tính là sung túc, nhưng những nhu cầu cơ bản tôi vẫn có thể lo giùm anh.” <— í hí hí, nhu cầu cơ bản ý :”> 

“Tôi phải đến núi Trường Bạch.” Hắn đã chịu nói ra.

“À, chỗ đó lạnh lắm đấy.” Tôi đáp, “Ở Giang Nam vẫn hơn, bốn mùa phân rõ rệt, khí hậu lại ẩm ướt, là một nơi an dưỡng rất tốt.” <— sặc mùi dụ dỗ =”))))) 

“Tôi chỉ có thể đến đó.” Nói rồi, hắn liền buông đũa.

Sau khi hắn nói ra câu đó, chúng tôi cũng không đả động gì đến những chuyện tương tự nữa. Trong bầu không khí tĩnh lặng, cả hai cứ thế lặng lẽ ăn tới cuối bữa, tôi cũng không còn khó xử nữa.

Cuối cùng hắn buông đũa, nhìn tôi mãi mới bật ra được một câu: “Tạm biệt.”

Nói rồi hắn đứng dậy xốc ba lô lên vai, đi xuống dưới lầu. Tôi hơi ngạc nhiên, bèn gọi với theo: “Chúng ta còn chưa ăn xong mà.”

Nhưng hắn đã xuống lầu mất rồi. Tôi rầu rĩ rít vài hơi thuốc, đứng tựa vào cửa sổ nhìn xuống thì thấy hắn đã men theo đường Cô Sơn đi được khá xa.

Tôi lại ngồi xuống, trong lòng tự hỏi chuyện quái quỷ gì đây, bộ hắn không có tiền trả nên xấu hổ chắc? Trước kia còn hay kẹt tiền hơn mà có bao giờ thấy hắn khách khí như vậy đâu? Tiểu Ca anh thật mất mặt *nguýt* 

Ngẫm nghĩ một chút những lời hắn nói ban nãy, tôi cảm giác có gì đó là lạ, hình như trong đó ẩn chứa một thứ cảm xúc đặc biệt khó hiểu.

“Tôi đến để từ biệt cậu.” “Khi mọi chuyện đều đã kết thúc, tôi mới chợt nhận ra cậu là mối liên hệ duy nhất của tôi với thế giới này.”

Nghĩ đến đây tôi đứng bật dậy khỏi ghế, nhớ tới một biệt hiệu khác của hắn — chuyên gia mất tích.

Trước kia, những lúc muốn rời xa chúng tôi, hắn chưa từng hé răng một lời. Khi chia tay chúng tôi ở Ba Nãi tôi cũng chẳng thấy hắn nói câu nào.

Chuyện đến chào từ biệt này hình như rất khó tin với cái tên chuyên gia mất tích kia. Hơn nữa, lần này để tìm tôi nói lời từ biệt hắn còn có lòng lặn lội từ một nơi xa xôi ngàn dặm đến tận đây.

Tác giả:

Yêm là một kon mều

12 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 92, 93

  1. Em thắc mắc lần này nữa thôi, lần cuối cùng thôi…. Đạo mộ bút ký đây vốn là “chính văn hoàn toàn trong sáng” đấy ạ? *ôm tym không nói nên lời* =)))))))))

    Có thật là trong toàn bộ quá trình sáng tác, Tam thúc không hề suy nghĩ gì đến mối quan hệ của đôi trẻ…? Hay là trước khi hoàn thành tác phẩm, fangirl đã cảm hoá trái tim thúc rồi ạ? =))

    1. Em chắc là lần cuối chứ ≖‿≖
      Chị nghĩ là sắp tới còn nhiều đoạn cần phải thắc mắc tiếp phết đấy (・`ω´・)

    2. Cái đó phải hỏi thúc, mình làm sao biết =)))))))) Thực ra mình nghĩ thúc vốn chẳng có ẩn ý gì đâu, mỗi tội ổng có tật nể fangirl, thấy fangirl gào rú vì mấy cái hint nên cũng chiều mà viết thêm thôi. Cơ mà mình ngờ thúc bị fangirl đầu độc thật rồi, đến giấy đăng kí kết ôn của Bình với Tà mà còn dám kí =))))))

  2. Mình đọc xong chỉ ức chế là cái thời thiếu lữ hường phứn lụa là của mình cũng không phải là ế, thế éo nào mà cái đám bạn zai không có đứa nào phát ngôn nổi 1/2 câu nào hay ho đầy lãn mạng, đầy ẩn ý, đầy tình củm… (đầy n thứ) như bạn Bình mặt than này nhể.
    hự hự.
    Thế này bảo sao trái tym fangirl không xao xuyến chứ hu hu hu hu …

    1. Mợ… thật sự nghĩ thế à? ;;^;; Xin lỗi yem hơi phũ, nhưng câu này của bình dầu ôi có ý nghĩa cũng vì nó thật lòng thôi mợ ạ. Còn mấy câu chót lưỡi đầu môi như “Em là đêm không ngủ của hồn anh” thì tôi chứng kiến nhiều rồi, kèm thêm là cặp đơn ly dị hay cảnh ông chẳng bà chuộc 10 năm sau, cho nên tôi chẳng ham =____=
      Mà, nếu nhận được câu nói như trên và biết nó thực lòng, thì thú thật với mợ rằng tôi chỉ cảm thấy nặng trĩu cả vai thôi TT^TT

      Ôi, mợ làm cho tôi cảm thấy tôi già nua chai sạn quá TT_______TT

  3. Nhớ chính văn wá, đọc đi đọc lại chương cuối lần thứ n…nàng kẹo kéo ơi, giấy kết hôn của BìnhTà cũng ký là sao vậy?

  4. Hức :'(
    “Hắn nhìn tôi một lúc..” rồi lại “Hắn nhìn tôi…” :'(
    Má, nhìn nhau đắm cmn đuối thế cơ :'( Sao anh tình cảm thế anh Bình ơi ;;_____;;
    Đôi trẻ sắp xa nhau *nằm chết* tính khắc ghi hình bóng vợ để sau này vô Thanh Đồng môn lôi ra nhớ hở??

  5. “Khi mọi chuyện đều đã kết thúc, tôi mới chợt nhận ra cậu là mối liên hệ duy nhất của tôi với thế giới này.”
    Sặc mùi BE T^T
    Đời tôi sợ nhất là hai chữ “Từ biệt”.

  6. Đọc chương này cười chết, thế éo nào mà lại thành tên nghèo kiết xác được nhỉ =)) chẳng phải giá lên sàn của anh rất cao sao, hay là bị quỵt tiền rồi, chuyên bị quỵt tiền có được tính là 1 skill không nhỉ :v

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s