Posted in 8. Đại kết cục (hạ), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 89, 90, 91

Editor: Earl Panda

————————————————

Chương 89

678aa4e3gw1drfw085ngzj

Thấy thái độ làm việc của cậu ta tốt, tôi bắt đầu dạy cậu ta cách xử lý một số việc, cậu ta lên tay rất nhanh, sau đó quả thực cũng giúp đỡ tôi không ít.

Tuy tôi không trông mong cậu ta có thể trở thành một trợ thủ đắc lực như Phan Tử, nhưng dần dần tôi cũng bắt đầu nghĩ, mình có thể dựa vào cậu ta trong nhiều vấn đề rồi.

Lão Hải, vì vấn đề làm ăn và công việc nên tôi cũng có liên lạc với ông ta vài lần.

Công việc của lão Hải phất lên rất mau, nhưng hình như ông ta bị một cơ quan nào đó theo dõi. Ai bảo mấy vụ thuế má vốn đã bất minh, cửa hàng đồ cổ của ông ta lại còn giao dịch bằng tiền mặt. Vì vậy, về sau ông ta làm việc cẩn thận hơn rất nhiều.

Để tránh liên lụy, bọn tôi đã dùng rất nhiều thủ đoạn lạ lùng. Trong nhiều giao dịch ông ta không hề đứng ra, mà chỉ có tôi trực tiếp liên hệ với bên mua, sau đó đổi tiền ra hiện vật hoặc chỉ vàng, giao cho cô con gái của ông ta.

Con gái ông ta vốn đúng là mẫu con gái tôi thích nhất, một tiểu Hoàng Dung xinh xắn hoạt bát. Tuy nhiên, kể từ sau lần gặp mặt kia là chúng tôi chẳng còn mấy dịp tiếp xúc với nhau nữa. Về sau, con bé cũng dần dần trưởng thành, cái cảm giác yêu thích của tôi đối với con bé cũng dần dần nhạt đi.

Có lần tôi ra ngoài giải sầu, có đi ngang qua Anh Hùng Sơn. Lúc đó là cuối tuần, khắp nơi người ta nhộn nhịp đi lại, giữa biết bao nhiêu các cửa hàng, cửa hiệu đủ loại đủ màu sắc, tìm mãi tôi mới thấy được cửa hàng của lão Hải, thế nhưng, cửa lẫn rèm cửa đều đóng kín mít.

Tôi biết ông ta ở bên trong, nhưng lại nghĩ đến mấy thứ chào hỏi rồi tán chuyện này nọ, tự dưng thấy chán quá, tôi liền quay người bỏ đi.

Thời gian cứ thế trôi qua, dần dần, số lần gặp gỡ giữa tôi và ông ta càng ngày càng ít đi. Về sau, chẳng biết ông ta làm ăn sinh sống thế nào nữa, không biết vẫn còn ở trong nước, hay đã chạy ra nước ngoài rồi.

Cầu Đức Khảo sau khi trở về từ Ba Nãi, sống được ba tháng thì hạc giá quy tiên. Các cổ đông của công ti cứu hộ quốc tế đã họp lại, bán đấu giá một ít tài sản thu được. Trong nhóm của Cầu Đức Khảo có vài người có quan hệ cá nhân với tôi, nên khi nhiều hạng mục bị hủy bỏ, họ đã lấy đi rất nhiều tài liệu.

Đương nhiên, tất cả những tài liệu bị lấy đi đó đều được gửi về chỗ tôi, nhưng trong số đó không có mười hai tập tài liệu quan trọng lúc trước. Tuy số tài liệu có trong tay đã giúp tôi bổ sung nhiều chi tiết còn thiếu về chuyện đã xảy ra trong quá khứ, nhưng để gom được đầy đủ thì không có tiến triển gì.

Tôi có đi uống cà phê với mấy người đó, bọn họ nói cho tôi biết, cấp cao của công ty cứu hộ quốc tế có thể sẽ còn tiếp tục nhiều cuộc tìm kiếm nữa, năng lực tài chính của bọn chúng vẫn còn rất lớn.

Mấy bố già có khả năng ngồi lên cái ghế trống của Cầu Đức Khảo nhờ bọn họ tiện thể nhắn lại cho tôi, nếu có cơ hội, muốn tiếp tục hợp tác, điều kiện đưa ra sẽ béo bở hơn năm xưa khi chúng hợp tác với Cầu Đức Khảo rất nhiều.

Tôi giơ ngón giữa 凸 thay cho câu trả lời, nhờ bọn họ nhắn nhủ giùm nguyện vọng của mình đến chúng.

Nửa năm sau, chị Á kết hôn. Chú rể là một người đàn ông rất kém thu hút, đầu hơi hói, tuổi lại tầm trung niên, hình như nhà cũng chẳng có bao nhiêu tiền.

Nhiều người nói hắn ta không phải thực sự yêu chị Á, mà chỉ là yêu tiền tài địa vị của chị thôi. Tôi tham gia hôn lễ, biết người này hình như tên là A Bang, mặt mũi đầy vẻ xảo trá quỷ quyệt, nhưng hành động thì rất ân cần, không ngừng mời mọc, kính rượu, châm thuốc cho mọi người. Mà chị Á, gương mặt vẫn không hề biểu lộ cảm xúc, chỉ chăm chăm nhìn chỗ trống bên cạnh tôi.

.

Chương 90.

Đàn ông, không phải được người ta ghi nhớ vì vẻ ngoài thế này thế kia. Anh ta được người khắc ghi trong lòng, bởi vì anh ta vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa.

Có người nói, chị Á với người đàn ông này có quen biết. Bởi vì hắn ta là một kẻ thường xuyên rượu vào rượu ra, rất nhiều lần như thế, rồi cho đến khi thấy nữ khách hàng say bí tỉ chẳng biết trời trăng gì nữa thì hắn bắt đầu tiện thể “chăm sóc khách hàng” một chút, thế mới xảy ra quan hệ.

Sau khi thương thế của Bì Bao khỏi hẳn, cậu ta hoàn toàn hối cải, học hành đi thi, hình như là thi vào chuyên ngành thương mại quốc tế.

Thế nhưng cậu ta cứ bị vướng ở kỳ thi đầu vào mãi, theo như cậu ta kể lại thì trình độ văn hóa của cậu ta cũng chỉ tầm tầm, nhiều đề bài đọc còn chả hiểu, chứ nói gì làm bài. Còn tiếng Anh, hai mươi sáu chữ trong bảng chữ cái cậu ta còn chả thuộc hết.

Cuối cùng, cậu ta trở về với nhóm của mình, nhưng tuyệt đối không đi buôn lớn như xưa nữa. Người hợp tác với cậu ta còn bảo, hiện giờ, câu cửa miệng của cậu ta là “Có lắm tiền mà phải bán mạng, chi bằng về nhà bán đậu hũ còn hơn.”

Bì Bao thành kẻ có tay nghề xuất sắc nhất trong nhóm, nhưng cũng là kẻ nhát gan nhất. Tôi nghĩ, trong tương lai cậu ta sẽ trở thành một người kiệt xuất, hay chí ít cũng giàu có dư dả.

Nhắc đến Tú Tú, tôi nghĩ, Tú Tú hẳn là thích Tiểu Hoa lắm, dù sao hai người họ cũng lớn lên bên nhau, cùng nhau gánh vác rất nhiều chuyện. Tuy nhiên, cái tình cảm “thích” này, tôi không cho rằng đó là “yêu”. Bởi vì, hai người họ đã quá quen thuộc, quá hiểu rõ nhau, đương nhiên là có rất nhiều tình cảm với nhau, nhưng chưa nảy sinh thành một thứ tình cảm sâu sắc kia.

Tú Tú không còn liên lạc với tôi nữa, chắc là bị tôi làm tổn thương nhiều lắm. Có lẽ, thảm cảnh sau khi sự việc kết thúc và quyết định của tôi khi ấy đã khiến cô không thể đối mặt với tôi được nữa.

Nội tâm của tôi bây giờ đã được trui rèn đủ chai sạn rồi, sự trốn tránh của cô với tôi chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Người cuối cùng tôi muốn nhắc đến, là Muộn Du Bình.

Nhiều người bảo, người khiến tôi lo lắng nhiều nhất chính là hắn, vì hình như hắn không thuộc về thế giới này. Hắn là người chỉ hướng đến mục đích của mình, chỉ một mực tiến thẳng về phía trước.

Dù khi bước trên con đường ấy, phải chịu biết bao đau đớn, cào da rách thịt, hắn nhất định vẫn sẽ bước về phía trước, mặc kệ bao nhiêu chông gai. Dù thân thể da thịt bị đâm chém, bị cắt gọt, có lẽ, hắn vẫn tồn tại, cho đến khi nào đạt được mục đích mới thôi.

Thực ra hai người bọn tôi, hai thế hệ khác nhau, chuyện của thế hệ trước tôi cũng biết đại khái sơ sơ. Chỉ có mình hắn, mục đích của hắn là gì, tôi hoàn toàn không biết.

Mục đích của mọi người, tôi đều có thể đoán ra được. Thế nhưng, chỉ có Muộn Du Bình, hắn giống như một con rối bị động vậy, trong tất cả mọi chuyện, hình như hắn đều làm vì người khác.

.

 Chương 91.

Thế nhưng, nếu nhìn lại tất cả những chuyện tôi với Muộn Du Bình đã cùng nhau trải qua, tôi lại thấy hắn là một người biết xác định mục đích rất rõ ràng. Mỗi lần hắn đến đâu, đều vì mục đích riêng của mình.

Xét qua nghề nghiệp của hắn, skill mất tích thần thánh, và cái trạng thái ngẩn ngơ như bị mộng du (bị bệnh thần kinh cấp 9) trên suốt quãng đường đi, chắc chắn những thứ hắn biết nhiều hơn chúng tôi rất nhiều.

Đã rất nhiều lần tôi nghĩ, có lẽ, trong lòng hắn, mục đích của chúng tôi đều nhảm nhí nực cười, mà chỉ có mục đích của hắn mới là quan trọng.

Lúc ấy, hắn đã cự tuyệt mọi lời đề nghị cùng nhau tiếp tục hành trình của mọi người đến lần thứ hai, sau đó, lựa chọn một mình lên đường không chút do dự.

“Mọi người đã đi cùng tôi nhiều lắm rồi, con đường tiếp theo chính là đường cùng, các người không ai chịu nổi đâu. Xin đừng tiếp tục đi theo tôi nữa.”

Đ** m*, cái thể loại chó má gì đây, cả bọn bị cuốn vào một âm mưu lớn đến thế, vất vả lắm mới hiểu rõ được tình hình, ấy thế mà hóa ra trong lòng Muộn Du Bình căn bản không hề quan tâm đến mấy vấn đề đó. Điều hắn quan tâm nhất lại là những thứ mà tôi không hề biết tí gì.

Phải chăng lúc ấy tôi nên ôm chân hắn gào khóc “Ới anh ơi đừng bỏ chúng em lại” chăng? Đương nhiên, lúc ấy xét cả tình hình lẫn tâm trạng, chẳng ai còn hơi sức mà làm vậy, cho nên chúng tôi đành phải để hắn đi.

Bây giờ, âm mưu sắp đặt suốt bao lâu ấy hình như đã kết thúc rồi, những bí ẩn xung quanh tôi đã tiêu tan thành mây khói. Thế nhưng, những bí ẩn xung quanh hắn vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sắp giải mã được.

Mà, kể từ ngày tôi và hắn chia tay nhau, tôi không còn nghe thấy bất kỳ tin tức gì của hắn nữa.

Số trời đã định, hắn thẳng đường về phương Bắc, cứ như là đi đến cuối đường thì thôi. Nhìn cái vẻ mặt ngàn năm không đổi của hắn lúc bỏ đi là biết, thảm trạng của bọn tôi lúc đó đối với hắn chẳng là cái thá gì.

Tôi còn nhớ rõ câu nói kia của Bàn Tử: Nếu một người thân của anh qua đời mà những người khác đều khỏe mạnh, thì lúc đó, cái chết của người thân ấy, đối với anh sẽ là một cú sốc rất lớn.

Nhưng nếu như những người thân thiết của anh, cứ mỗi năm lại lần lượt từng người từng người qua đời, dần dần, anh sẽ trở nên chai sạn. Mà ánh mắt của Tiểu Ca lúc bỏ đi, có lẽ chính là loại thứ hai.

Một thời gian dài dằng dặc trôi qua, nhìn những người bên cạnh mình lần lượt người này lại đến người kia ra đi, anh sẽ phát hiện ra, không một ai có thể ở bên anh mãi. Bấy giờ, anh sẽ có một cái nhìn hoàn toàn khác đối với cái chết.

Hơn cả chai sạn, chính là sự thản nhiên. Thản nhiên với cái chết.

Thời gian chậm chạp trôi, tôi vẫn cứ chờ một lá thư nói rằng bí mật đã được công bố. Thế nhưng, chờ mãi chờ mãi vẫn không có bất cứ thứ gì được gửi đến cho tôi.

Lúc đầu, mỗi ngày tôi kiểm tra hòm thư hai lần, sau đổi thành mỗi ngày một lần, rồi lại thành ba ngày một lần, cuối cùng một tuần một lần, nhưng vẫn chẳng có tin tức gì.

Tôi bắt đầu nghĩ, sẽ chẳng có thư từ bưu kiện gì gửi cho tôi nữa đâu. Tôi lại bị lừa gạt một lần nữa, mà tất cả mọi thứ, có lẽ nên chấm dứt như thế này thôi.

Tôi không đau lòng, cũng không luyến tiếc. Về sau, thậm chí, tôi còn mong bưu kiện đừng gửi tới.

Mỗi tuần lại mở hòm thư, sau đó lẳng lặng đóng hòm lại, đi ngắm cảnh Tây Hồ, chửi mắng đám người làm. Mỗi ngày trôi qua như thế là đủ.

14 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 89, 90, 91

  1. chuẩn, tôi đề nghị tác giả bỏ chữ “chúng” đi, như vậy câu sẽ thêm phần “xúc động” hơn, nói thật chứ nếu lúc đó bạn Tà làm thật thì đảm bảo bạn Bình ko lỡ mà đi đâu =))))))))))

    Và cũng chết cười cái đoạn bạn Tà nhận xét anh Bình: “Xét qua nghề nghiệp của hắn, skill mất tích thần thánh, và cái trạng thái ngẩn ngơ như bị mộng du (bị bệnh thần kinh cấp 9) trên suốt quãng đường đi”

    Mong chap tiếp của nhóm 😍

  2. Hint như tát vào mặt thế này là sao a =)) trong đầu bạn Tà rõ là đã có dự đến cả tình huống này =))

    Phải chăng lúc ấy tôi nên ôm chân hắn gào khóc “Ới anh ơi đừng bỏ chúng em lại” chăng?

    Chính xác là bạn phải làm thế anh ấy mới ở lại =))

    1. Thực ra có ôm cũng chẳng ăn thua gì đêu, anh Bình phũ nhắm =))))))) Chương 95 có cảnh Tà chờ Bình ở bến xe vừa chờ vừa tưởng tượng lúc gặp thì làm sao gô cổ được Bình lại, trong đấy hết hai cảnh tưởng tượng là “hắn quay lại đá tôi một cú dính vô góc tường” rồi =))))))))

      1. Bạn Tà tốt nhất doạ chia cmn tay thôi =))))) Giữ chồng khó hơn giữ của thế này thì chết bạn ấy mất =)))))))

        Đến là phải hạ mình ôm chân khóc lóc rồi mà chồng vẫn đường chồng, vợ đi đường vợ =)) chịu luôn. Anh Bình khẳng định là đã có con nào chờ rồi mới phũ với vợ thế đi? =))))

        1. Thì lần này Bình đến để chia tay Tà lên núi ở mà, Tà muốn níu, lẽo đẽo đi theo đến trước cửa thanh đồng mà rồi có níu được đâu, cuối cùng vẫn đường ai nầy đi :(
          Mà bạn đoán đúng rồi đấy, Bình mê con gà nên mới bỏ Tà đi theo nó =)))) Bằng chứng đây: https://thuynguyetvien.files.wordpress.com/2012/03/112541949144adab9el.jpg Cơ mà gà con dễ yêu quá không nỡ giận, có giận thì giận tên mặt liệt kia kìa =)))))

          1. Lão Muộn coi vậy mà bạc tình nha =)) thế này fangirl sao chịu nổi. Lẽ nào phũ toàn tập cho đến phút cuối cùng, hy vọng cũng biết nói với bạn Tà cái gì đó ngọt nhạt =)) kiểu “anh đi rồi anh về, em ở nhà thủ tiết chờ anh…”

          1. Biết vậy là đủ cho tâm hồn phăng gơ rồi :3 lại lót dép hóng tình đôi trẻ thôi <3 =))

  3. đọc tập 8 mình chẳng hiểu gì cả đang đọc tập 2 nhảy vèo vô tập 8 cụt mất cả hứng ad nào biết chỉ hộ mình có trang web nào đọc online chọn bộ ko mình đọc thấy hay quá đang mê bộ này,thank các ad trước nhé

    1. À tại phần 8 có hint nên tụi mình làm trước phục vụ fangirl thôi, chứ đương nhiên đang đọc tập 2 nhảy lên tập 8 thì không hiểu gì rồi. Web đọc trọn bộ rất nhiều nhưng toàn là tiếng Trung, bạn có thể đi học tiếng, học xong không những đọc được Đạo mộ mà còn đọc được tất tật các truyện tiếng Trung khác, học giỏi có thể làm dịch giả, lợi đủ đằng ♥

      Anw, Đạo mộ bút ký sắp xuất bản rồi, bạn có thể chờ sách ra rồi xem một thể. Tụi mình vẫn chưa quyết định có làm tiếp phần 4 hay không nên bạn chờ vậy. Thực lòng mình không muốn bỏ Đạo mộ chút nào, nhưng có nhiều chuyện bất đắc dĩ lắm, ví như rắc rối về bản quyền hay lịch học và công tác của các mem trong nhóm, dù sao tụi mình cũng phải ưu tiên cuộc sống thật hơn mà ^^

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s