Posted in 8. Đại kết cục (hạ), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 86, 87, 88

Editor: Earl Panda

Beta: Thanh Du

————————————————

Chương 86.6597187414400916467

 

Trong mấy tháng sau đó đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Cuộc sống của tôi dần dần trở lại với nhịp điệu cũ. Tôi dùng thân phận của chú Ba giải thích với người dưới quyền rằng mình phải đến nơi khác khảo sát một thời gian dài, việc làm ăn của cửa hàng giao lại hết cho thằng cháu quản lý.

Chờ người của Tiểu Hoa từ Trường Sa đến, tôi mới được tháo mặt nạ trong một khách sạn.

Khi nhìn thấy gương mặt của mình một lần nữa, tôi đã xúc động đến bật khóc. Tôi không ngờ vào giờ phút này mình lại yếu đuối đến thế. Cảm giác khi ấy như thể tôi vừa tháo xuống không biết bao nhiêu áp lực phải kiên cường, phải dũng cảm, phải gánh vác, phải quyết liệt, phải đổ máu, phải tàn nhẫn. Thế rồi, tôi trở lại làm Ngô Tà.

Cuối cùng tôi có thể làm  một Thiên Chân Vô Tà được phép chùn chân, được phép yếu đuối, được phép cười hì hì, được phép thất thố, được phép ngốc nghếch.

Tôi có thể đáp lại người khác không chút do dự, rằng cái này “Vì sao”, rằng cái kia “Không thể nào”, thậm chí, có thể chửi thẳng người ta không hề kiêng nể: “Tổ sư, ông mà không biết thì tôi còn hỏi ai được nữa?”

Tôi đã khóc rất lâu, khóc vì lấy lại được thứ tưởng chừng đã mất hay vì tâm trạng suy sụp? Chẳng vì lí do gì cả, chỉ là tôi không sao cầm được nước mắt. Tôi ôm lấy cô gái kia, cô vỗ vỗ vào lưng tôi, không nói một lời.

Khi buông cô ra, tôi phát hiện vành mắt cô cũng đã ầng ậng nước. Cô nói mình chưa bao giờ nhìn thấy ai khóc lóc đau khổ đến thế.

Tối đến, tôi nốc rượu cật lực. Tôi xếp rất nhiều cốc chén lên bàn, mong cô hồn dã quỷ cùng đến chung vui. Tôi ước chi trong số đó có người quen của mình, họ có thể nhìn thấy tôi ngay lúc này, nghĩ vậy trong lòng tôi bỗng cảm thấy vui vẻ.

Thế nhưng, mặt nạ trên mặt dễ tháo, mặt nạ vô hình che giấu lòng người mới khó cởi. Vài ngày sau, tôi thường đột ngột nói bằng giọng điệu của chú Ba, hay đôi khi lại đột nhiên tỉnh giấc giữa cơn mơ, có cảm giác chỉ cần mình lộ thân phận thì bao nhiêu công sức bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ biển hết, thậm chí khi soi vào trong gương cũng cảm thấy thật xa lạ.

Cũng may, thời gian dần trôi, ảo giác này cũng dần nhạt.

Bàn Tử nói không sai, tôi chí ít cũng là một người rất giỏi thích ứng với hoàn cảnh,

Nghỉ ngơi một thời gian, sau đó tôi trở về với cửa hàng nhỏ của mình. Khi Vương Minh nhìn thấy tôi, cậu ta còn tỏ ra bỡ ngỡ, phải rất lâu sau mới nhận ra tôi đã trở về.

Cậu ta trông béo tốt hơn một chút, cũng suy sụp ít nhiều. Tôi liếc nhìn xấp bản dập đang bày bán trên giá, hình như là vơi đi một chút rồi. Xem ra, dù không còn kinh doanh thì vẫn luôn có một vài cái đơn hàng ông trời ban cho.

Chương 87.

Tôi nằm ngả trên ghế dựa ở buồng trong, nhìn bốn phía căn phòng vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm, lại bắt đầu cái cuộc sống mơ mộng giữa ban ngày này.

Nhưng rất nhanh sau đó, tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục sống thế này được nữa. Phần việc của chú Ba phía bên kia rất nặng nề, tôi cần phải chăm chỉ hơn.

Tối hôm đó, Vương Minh lần đầu tiên xin tôi cho thôi việc. Tôi tăng tiền lương cho cậu ta, cậu ta mới đồng ý ở lại.

Ngay cả những người có tấm lòng vững vàng nhất, đơn thuần nhất cũng sẽ dần dần thay đổi theo thời gian. Đương nhiên, sự thay đổi này là tất yếu, chẳng qua lâu nay tôi vẫn ngộ nhận đó thôi.

Thực ra hồi trước tôi đã từng có ý muốn sa thải cậu ta. Nhưng bây giờ, tôi chỉ hy vọng xung quanh mình có thật nhiều người, để tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, cố gắng không thay đổi bất cứ thứ gì.

Tôi không biết gọi tâm lý này là gì, nhưng trên mạng có rất nhiều người gọi nó là: cậu già rồi.

Dùng thân phận Ngô Tà đi quản lý công việc làm ăn của chú Ba vẫn còn chút khó khăn. Trong một số vấn đề, tôi được chú Hai giúp đỡ. Quản lý mấy chuyện kinh doanh luôn khó khăn trắc trở, nhưng tôi hoàn toàn không sợ.

Bởi vì, cho dù đã đánh mất tất cả, tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa. Những ai đã đạt đến cảnh giới này, ngược lại càng thêm tỉnh táo và khách quan để nhận định những vấn đề hệ trọng.

Trong khoảng thời gian này, tôi cũng nhận được một ít tin tức của Tiểu Hoa. Những chuyện này đối với cậu ta không thể coi là quá mức khốn đốn, chỉ là hơi khó khăn một chút thôi.

Thương thế của cậu ta rất nghiêm trọng, sau khi nằm ở bệnh viện Hiệp Hòa một thời gian, cậu ta được chuyển sang Mỹ chữa trị, khoảng hai tháng sau mới trở về.

Mới về nước được vài ngày, cậu ta gửi cho tôi một phong thư, trong thư có kể sơ lược về tình hình của mình hiện giờ..

Đám tang của Hoắc lão thái, cậu ta không tham dự. Chiếu theo chỉ thị của Hoắc lão thái, Tú Tú tiếp quản Hoắc gia. Nhưng thế lực cá nhân của Tú Tú chưa đủ mạnh để cân bằng được các mâu thuẫn trong gia tộc.

Tiểu Hoa phải cắt đứt mọi mối làm ăn với Hoắc gia mới miễn cưỡng khống chế được cục diện.

Bọn đầu trâu mặt ngựa đó chắc chắn còn bày đủ trò nữa, nhờ phong gia thư chỉ thị của Hoắc lão thái mà những trò này chỉ có thể ngấm ngầm tiến hành trong bóng tối.

Những ngày sau đó rất gian nan, nhưng Tiểu Hoa nói, tình hình bây giờ so với hồi cậu ta còn bé đã tốt hơn nhiều lắm rồi. Cậu ta bảo tôi đừng lo lắng nhiều.
Tôi đại diện cho Ngô gia ở Hàng Châu, cũng thể hiện rõ thái độ trước sự việc. Tôi biết, có Tiểu Hoa ở bên, Tú Tú nhất định có thể tiếp tục yên ổn bước trên con đường này. Nếu bọn họ cần nhờ tôi chuyện gì, tôi nhất định sẽ giúp đỡ.

Tuy thời gian tới sẽ có rất nhiều khó khăn trắc trở, nhưng giờ đây chúng tôi cũng chỉ có thể dò dẫm từng bước một mà thôi.

 Chương 88.

Ba tháng sau khi trở về, tôi cử hành một đám tang nhỏ cho Phan Tử, làm một lễ truy điệu cũng không quá lớn.

Mộ Phan Tử chôn theo ít quần áo và di vật, nằm cách mộ Đại Khuê sáu bài vị. Mộ Đại Khuê lâu rồi không có ai đến thăm nom, giờ đã trở thành một đống bừa bộn, tôi cũng tiện tay quét dọn qua loa một chút.

Sau đó, tôi đi xử lý vài việc vặt mà Phan Tử lúc sinh thời chưa kịp làm.

Khi bước vào căn phòng trọ của Phan Tử, tôi thấy trên bàn có một bát mì đã thối um, mọc đầy nấm mốc. Chiếc đũa đặt ngay bên cạnh, trong bát có mấy lát đậu phụ đã mọc cả tầng nấm mốc, hoàn toàn chuyển sang màu đen.

Rõ ràng, trước khi đi Phan Tử đã ở đây ăn dở bát mì này. sau đó vội đi đến mức còn chưa kịp thu dọn bát đũa, rồi từ đó cũng vĩnh viễn không thể trở về nữa.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, chắc chắn anh ấy đã đoán biết mình sẽ không về được, cho nên mới không thu dọn bất cứ thứ gì.

Tôi ngồi bên bàn, mở hai lon bia, uống hết một lon rồi đổ bát mì đi, rửa bát đũa sạch sẽ. Sau đó tôi ra ngoài tìm chủ nhà của Phan Tử, trả toàn bộ số tiền thuê nhà anh ấy khất nợ đã lâu.

Chủ nhà tò mò hỏi: “Người anh em kia đâu rồi?”

Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Về quê (*) cưới vợ rồi.”

(*) Nguyên là “hồi lão gia”, còn có nghĩa bóng là “về nơi chín suối, về với tổ tiên” aka chết. Bạn Tà chơi chữ ;_;

Tôi cho rằng, đây là cái kết tốt nhất đối với Phan Tử. Anh ấy vốn có cơ hội thoát khỏi cái vòng tròn luẩn quẩn đó, vậy mà cuối cùng vẫn chọn con đường cũ. Có điều tôi cũng không biết được bản thân anh ấy thích cái kết nào hơn.

Với Phan Tử, không chừng anh ấy thích cái kết như bây giờ hơn. Nhưng đối với người ngoài, lựa chọn của anh lại chính là sai lầm.

Bàn Tử vẫn ở lại thôn Ba Nãi. Liên lạc bằng điện thoại rất khó khăn, tôi chỉ có thể gọi cho A Quý, hỏi sơ qua tình hình gần đây của Bàn Tử.

A Quý nói, hiện giờ Bàn Tử sinh hoạt rất điều độ, ban ngày ra đồng cày cấy, sàng gạo, buổi tối nấu cơm, ăn xong thì ngẩn người ngắm trăng. Nhiều khi cả ngày ông ta cũng chỉ nói được với Bàn Tử có hai ba câu.

Tôi hỏi Bàn Tử có cảm xúc gì không? Không lẽ vẫn còn đờ đẫn như trước?

A Quý bảo, chịu, chẳng biết có cảm xúc gì không. Nhưng Bàn Tử làm việc rất nhanh nhẹn, nói cũng không nhiều, So với trước kia thì hắn ta cũng có điểm tiến bộ, đó là lâu lâu cũng biết xổ ra vài câu dí dỏm.

Tôi bảo A Quý, nếu ở bên đó Bàn Tử thiếu thốn tiền bạc gì thì cứ nói thẳng với tôi, tôi sẽ chuyển tiền cho.

Tôi cảm thấy Bàn Tử rồi sẽ khá lên thôi. Bàn Tử không phải là người dễ chìm đắm trong đau buồn uất ức, hắn biết Vân Thải cũng không muốn thấy ông chủ béo của mình trở nên kém thú vị hơn xưa.

Bàn Tử sẽ dần dần hồi phục thôi. Tuy chuyện lần này chắc chắn sẽ để lại trong lòng hắn một vết sẹo không bao giờ lành, nhưng Bàn Tử là người tốt, ông trời sẽ không làm khó hắn lâu đâu.

Sau khi tôi tăng tiền lương cho Vương Minh, thái độ làm việc của cậu ta đã tích cực hơn nhiều. Hơn nữa tôi cũng đã quay về, công việc của chú Ba bên kia có gì sẽ được báo cáo đến tận cửa hàng của tôi. Nhiều người không biết quan hệ của tôi với cậu ta, nghĩ cậu ta là thân tín của tôi nên ngày càng thêm xun xoe nịnh bợ.

Cuộc đời cậu ta đã dần dần có giá trị hơn, tinh thần cũng sảng khoái lên rất nhiều.

17 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 8 (hạ) chương 86, 87, 88

  1. Xem ra đã có không ít sự vụ ly kỳ đã xảy ra ở những quyển 4 5 6 7 nhỉ . Tò mò thật đấy !
    Thank nhóm edit nhé :))

  2. Chả hiểu mô tê gì hết trơn >…<
    Đang quyển 5 độp sang quyển 8 hạ, biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra chứ :( Buồn hết sức

    1. Phan Tử vì cứu Tiều Ngô nên mới chết, nhưng nếu không cứu thì anh ta cũng ko còn sống lâu dc. Chỉ là tận dụng vài hơi thở cuối cùng để giúp Tiểu Ngô thoát ra ngoài thôi.

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s