Posted in Thai phụ nhà bên (Hoàn), Đam mỹ

Thai phụ nhà bên, cậu vẫn khỏe chứ? [10]

[Mười]

Thất tịch năm nay rơi vào thứ năm, lúc Ngô Minh tan ca trở về nhà, đã có vô số đôi tình lữ tay nắm tay nhau, mỉm cười hạnh phúc bước trên đường. So với họ, cậu bước đi một mình trên đường thế này trông có vẻ rất cô đơn.

Bình thường không cảm thấy gì hết, nhưng đêm thất tịch hôm nay bỗng thấy hơi tủi thân.

Tần Không nhà bên gần đây cũng chẳng mấy khi qua chơi, mình lại ngại không dám qua làm phiền hắn, huống chi hắn đã có người hắn thích rồi.

Hôm nay Tần Không sẽ thổ lộ với người ta, chắc chắn là sẽ thành công thôi.

Giọng nói dịu dàng, hát lại hay, người cũng tốt bụng, nhiệt tình, hay giúp đỡ người khác. Hàng xóm đã đối xử tốt như vậy, với người yêu tất nhiên càng dịu dàng hơn.

Làm sao có ai nỡ lòng từ chối chứ.

 

Ngô Minh về đến nhà liền mở máy tính, mở web ra. Hôm nay Tần Không chỉ gửi một status weibo.

CV Tình Không: Đừng từ chối anh, nhé?

Ngô Minh vừa đau lòng vừa đố kị viết bình luận—-

Tên trong không có tên: Nhất định sẽ thành công! Sama cố lên!

 

Tình Không reply: Vậy là được rồi! Hứa chắc nhé!

 

Ngô Minh sửng sốt, sao gần đây Tình Không hay trả lời bình luận của cậu thế?

“Ding dong”, chuông cửa vang lên. Ngô Minh đặt máy tính xuống, đứng lên mở cửa.

“Hi~” Tần Không đứng ngoài cửa, tay còn cầm một bó hoa hồng, nở nụ cười vô cùng rực rỡ.

“…” Ngô Minh lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

“Nhìn coi, trông tôi thế nào?” Tần Không hào hứng hỏi, “Đẹp trai không?”

Vest đen, áo sơ mi trắng cài đến tận cúc trên cùng, quần tây màu đen được là phẳng phiu, còn thêm cả đôi giày da được đánh kĩ đến mức bóng lưỡng. Tóc được chải rất cẩn thận, còn dùng gel tạo kiểu cố định. Buồn cười nhất là còn có cái nơ đỏ chóe ở trên cổ áo.

Ngô Minh bật cười: “Rất đẹp.” Rồi bổ sung thêm: “Không có nơ càng hoàn hảo hơn.”

Tần Không liền囧, tháo nơ ra đút vào túi quần, ngượng ngùng sờ mũi, nói: “Cậu bảo tôi như thế này đi thổ lộ có thành công nổi không?”

Ngô Minh tuy biết trước hôm nay Tần Không sẽ đi thổ lộ, nhưng vẫn làm ra vẻ kinh ngạc: “Tỏ tình sao?”

“Ừ, hôm nay là lễ tình nhân mà.” Tần Không nói. “Tôi thấy căng thẳng lắm, tôi phải nói gì với người ta đây?”

“Sao tôi biết được.” Ngô Minh trả lời.

Tần Không lộ vẻ rất đáng thương rất phiền não, “Nếu bị từ chối thì biết làm sao đây? Ngô Minh, nếu là có người muốn tỏ tình với cậu, thì nói gì cậu mới đồng ý?”

“Tôi…?”

“Ừ ừ, tôi tham khảo chút mà.”

Ngô Minh có hơi khó chịu, người được thổ lộ vốn không phải là mình, còn phải nói ra cho người ta tham khảo. Nhưng mà cậu không từ chối được.

Cà lăm nửa ngày, rồi mới nói: “Nói thẳng tôi thích bạn là được rồi, cơ mà có lẽ mỗi người đều có cách khác—-“

“Anh thích em.” Tần Không ngắt lời cậu.

Ngô Minh ngẩn người.

Gương mặt Tần Không đột nhiên trở nên rất nghiêm túc, nắm tay Ngô Minh, đặt hoa lên tay cậu, còn cầm năm ngón tay để cậu giữ chặt lấy, lặp lại lần nữa: “Anh thích em.”

Ngô Minh vô thức nắm chặt bó hoa trong tay, lắp bắp: “Anh… Anh đang… luyện… luyện tập đúng không?”

“Không, anh nghiêm túc đó, Ngô Minh, hay nên gọi em là Tên trong không có tên, anh đang tỏ tình với em rất nghiêm túc đó.”

Tần Không rút hộp nhẫn đã chuẩn bị sẵn trong túi ra, mở hộp, “Có thể để anh tự tay đeo cho em không?”

Ngô Minh nhìn chiếc nhẫn dành cho nam trong hộp, rất đơn giản, không có hoa văn gì hết, lại nhìn Tần Không đang dùng ánh mắt mong chờ nhìn cậu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ —- Anh ấy biết mình là ai rồi!

Quẫn bách ấn bó hoa vào lòng Tần Không, đẩy hắn ra ngoài rồi sập cửa “sầm” một cái.

Tần Không thoáng sửng sốt, bó hoa hồng liền rơi độp xuống đất. Hắn vội vã tiến lên gõ cửa: “Ngô Minh! Em không phải nhận lời anh trên weibo rồi sao!”

Ngô Minh không trả lời, chỉ ảo não che mặt, nghĩ thầm, trời ạ, bị anh ấy biết mình là fan cuồng của anh ấy rồi!

Lòng rối như tơ vò. Thấy chuyện làm fan cuồng bị phát hiện, nhất thời vừa cự nự vừa quẫn bách, hận không thể lập tức biến mất khỏi thế gian.

Tần Không liên tục lớn tiếng gào: “Ngô Minh, em mở cửa ra đi!”

Vừa gọi vừa đập cửa.

“Em mau đồng ý anh đi!”

“Em đã đồng ý trên weibo rồi mà!”

“Em còn bình luận dưới weibo của anh mỗi ngày!”

“Anh thấy hết rồi!”

“Em đối xử tốt với anh thế mà!”

“Trước đây là do anh ngốc không phát hiện ra!”

“Cho anh một cơ hội đi!”

“Sau này ngày nào anh cũng hát cho em nghe!

“Em thích gì anh hát đó!”

“Em không mở cửa anh gào tiếp đó nha!”

“Gào lên giờ nè!”

“Gào thật đó! —-“

“Nhà bên vốn không có thai phụ!”

Cửa mở, khiến Tần Không thoáng lảo đảo suýt ngã.

Ngô Minh khóe mắt đỏ hồng, trông như thể sắp khóc, còn sụt sịt nói: “Anh đừng hô nữa, làm ồn đến tầng trên tần dưới thì sao.”

“Em đừng khóc, đừng khóc mà…” Tần Không luống cuống, đưa tay lau nước mắt cho cậu.

Ngô Minh đẩy tay Tần Không ra, không dám nhìn thẳng mặt người ta, đành cúi đầu nhìn sàn nhà nhỏ giọng nói: “Anh vào đi.”

Tần Không nhất thời nghĩ thành công đến tám mươi phần trăm, liền vui vẻ nhặt bó hoa trên mặt đất lên tiến vào nhà.

Ngô Minh ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn chén trà đặt trên bàn, cắn môi không nói gì, trong lòng vô cùng lộn xộn.

Không biết bị phát hiện từ bao giờ, hắn còn biết mình là fan nữa.

Đột nhiên bị sama đã thích thầm từ lâu tỏ tình, thực sự không biết làm sao. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong đầu chính là trốn tránh.

“Ngô Minh.” Tần Không ngồi xuống đối diện Ngô Minh, thấy cậu không nói gì, liền gọi thử.

“Ừm.” Cậu cúi đầu trả lời.

“Anh thích em.”

Ngô Minh không trả lời câu tỏ tình của Tần Không, chỉ dùng âm lượng rất nhỏ như tiếng muỗi vo ve, có chút sợ sệt hỏi: “Anh… Anh phát hiện ra từ bao giờ?”

Tần Không vốn tưởng rằng sẽ tỏ tình rất thuận lợi, rõ ràng là chuyện tôi thích cậu cậu cũng thích tôi, không ngờ lại trở thành tình huống như hiện giờ. Người ngồi đối diện kia không những không chấp nhận hắn, còn sập cửa! Lập tức thật thà trả lời: “Lần trước anh vào phòng em, thấy tấm bưu thiếp trên bàn, sau đó liền…”

Giờ Ngô Minh mới nhớ ra, lần trước cậu có để Tần Không vào phòng lấy đồ.

Không ngờ đã bị phát hiện từ lâu như vậy rồi, mà mình vẫn như thằng ngốc bị giấu giếm lâu đến vậy.

Cậu do dự một lát, hai tay siết chặt, nói: “Tôi không thể nhận lời anh.”

Tần Không khó hiểu: “Tại sao?”

Ngô Minh không dám nhìn hắn, chỉ nói: “Mạng là mạng, hiện thực là hiện thực. Người tôi thích là CV Tình Không, mà không phải Tần Không. Tôi tốt với anh, chỉ là do muốn tiếp xúc gần với đại thần mình thích một chút. Có thể làm gì đó vì anh khiến tôi rất hài lòng, nhưng tôi không cầu mong anh cũng thích tôi.”

“Nghe anh nói này, Ngô Minh.” Tần Không hít sâu, ra dấu tạm ngừng ngắt lời cậu, lấy nhẫn ra lần nữa, đặt lên bàn. “Anh hiểu nỗi băn khoăn của em, em nghĩ em chỉ thích anh như fan với thần tượng, nhưng em có từng nghĩ, nếu như không phải thích một ai đó, không ai sẽ quan tâm tới người ta đến vậy trong thực tế đâu.”

“Nhưng mà —-“

“Không nhưng nhị gì hết.” Tần Không đứng dậy, đặt hai tay lên vai Ngô Minh, để cậu nhìn thẳng vào mặt hắn: “Nhìn anh đi, nói cho anh nghe, em thực sự không thích anh sao? Em thực sự nghĩ như vậy sao?”

Tác giả:

瓶邪教主 - 天下太平邪教发生 天真无邪教主 XD~

5 thoughts on “Thai phụ nhà bên, cậu vẫn khỏe chứ? [10]

  1. bạn Tần Không tiểu công à~ ta là ta iu cái cách tỏ tình ăn vạ của bạn lắm ròi đó …haha.. màn tỏ tình cute wớ đi… <3 <3

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s