Posted in Đam mỹ, Đoản văn

Cái gọi là Giáo chủ – 1,2

所谓教主

Cái gọi là giáo chủ

37e3689fde0f5ce6c8eaf407

Tác giả: Mộ Anh – 暮樱
Thể loại: 1×1, oan gia, đôi trời định, giang hồ, đoản văn
Editor: Bánh Ú đại nhân

[Một]

Khi Tà giáo Giáo chủ còn chưa phải Tà giáo Giáo chủ, cũng chính là loại tiểu tiểu tiểu tiểu đệ tử trong Tà giáo chỉ có thể giúp các sư huynh giặt quần áo, lau nhà vân vân, hắn từng nghe một buổi dạy Tà giáo Giáo chủ đương nhiệm.

Tà giáo Giáo chủ khi ấy là một ông lão trên núi râu ria xồm xoàm tóc muối tiêu, trước khi nói thường hay vuốt vuốt bộ râu của mình, húng hắng thêm hai tiếng. Lỡ như Tà giáo mà giải tán, ông ta nhất định có thể đi làm thầy dạy học, tuyệt đối là loại tiên sinh cổ hủ mấy vị quan lão gia ưa thích.

Thôi được rồi, vị Tà giáo Giáo chủ này đích thực có sở thích kéo người ta tới giáo huấn vài câu hoặc đắc ý rung đùi đọc thuộc chi hồ giả dã. Trường học chỉ cho mấy vị thư sinh đèn sách, chứ lão đây còn thích kéo hết tất cả mọi người trong Tà giáo đến khiến trong cốc khắp nơi hoang vắng, nói suốt mấy canh giờ không uống đến một ngụm nước, nghe đến mức người bên dưới gật gà gật gù. Cho nên mỗi lần Giáo chủ muốn kéo người tới nghe giảng đạo, các vị sư huynh lại người này đẩy người kia, mãi đến khi mấy nhiệm vụ này rơi vào đầu mấy tiểu đệ tử như bọn họ.

 

Tà giáo Giáo chủ ngày ấy vẫn còn là một tiểu tiểu tiểu tiểu đệ tử, vì muốn ăn thêm vài cái bánh bao liền thay sư huynh đi nghe ông lão kia giảng đạo. Hắn nheo mắt đứng cuối hàng, chỉ nghĩ ráng chịu đựng thêm một tí, có thêm đồ ăn mới là chuyện tốt.

Đợi đến khi Giáo chủ “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, “Tử viết, sắc tức là không, không tức là sắc”…. ba la bá láp xả một đống xong cuối cùng cũng nhấp một ngụm trà nghỉ tạm, nhìn lướt qua đám nhóc lông vàng đều giả vờ ngoan ngoan nghe lời này, đột nhiên mở miệng hỏi, “Nếu ngươi tiếp quản Tà giáo, là một Giáo chủ, ngươi sẽ làm gì để làm rạng rỡ Tà giáo của chúng ta?”

Tiểu tiểu tiểu tiểu đệ tử vốn định nhắm hờ mắt gật gà ngủ vừa nghe những lời này tí nữa thì bị sặc nước bọt chết: Làm sao rạng rỡ Tà giáo? Giáo chủ ngài đúng là đọc sách thánh hiền nhiều quá rồi nên mới muốn vĩnh viễn lưu truyền thiên thu vạn đại mà, còn thực lòng nghĩ đây là một nghề để truyền cho con cháu sao?

Hắn chỉ nghĩ thật thôi mà, vốn là, người trong Tà giáo nếu không phải không lăn lộn được trong chốn giang hồ, đắc tội quá nhiều người trong Võ lâm tiếng xấu đồn xa trăm dặm, thì chính là loại giống như hắn, từ nhỏ đã không cha không mẹ, được Giáo chủ nhặt về nuôi, theo sư huynh đệ luyện công, chỉ vì muốn có cơm ăn thôi.

Cho nên khi đến lượt hắn thì hắn cũng chẳng thèm nói đao to búa lớn theo mấy vị đệ tử phía trước, cứ như tiền đồ vô cùng sáng lạn ngày nhất thống giang hồ không còn xa nữa, mà là phẩy tay, nhanh nhẹn ngắn gọn nói: “Muốn bắt trộm trước phải bắt vua, trước tiên bắt sống Võ lâm Minh chủ cởi hết quần áo ném ra khỏi cửa, để đám ngụy quân tử nhân sĩ chính phái nhìn đã, rồi nhất thống giang hồ cũng chưa muộn.”

Lão già vốn đang nhắm mắt lim dim nghe xong câu này của hắn đột nhiên chấn động, hai mắt lấp lánh, ý vị thâm trường nói: “Trẻ nhỏ dễ dạy.”

… Trời biết hắn chỉ là muốn nói xong nhanh nhanh để về gặm bánh bao thôi mà.

Bởi vì lần đối thoại kia mà tiểu tiểu tiểu tiểu đệ tử ban đầu vượt qua đông đảo sư huynh sư đệ, được Tà giáo Giáo chủ tiền nhiệm giao phó lại Tà giáo cho hắn trước khi qua đời.

Nhưng thực ra trong mắt Tà giáo Giáo chủ, làm một tiểu tiểu tiểu tiểu đệ tử cũng không khác gì làm Tà giáo Giáo chủ, chỉ là hơn được vài cái bánh bao thôi. À đúng rồi, còn phải đi tìm Võ lâm Minh chủ kiếm chuyện, đây là chuyện Tà giáo Giáo chủ nào sau khi kế vị cũng đều phải làm, cứ như một nghi thức kế thừa vậy.

Hắn lại gặm thêm một miếng bánh bao, chợt thấy trong miệng nhạt thếch.

 ***

[Hai]

Chính tà từ cổ chí kim đã thề không đội trời chung, đây là lẽ thường tình.

Nhân sĩ chính phái thích mắng người Tà giáo, “Tà giáo dư nghiệt! Bại hoại chốn giang hồ!” Người trong Tà giáo thích mắng nhân sĩ chính phái “Ngụy quân tử! Không biết chừng các người đã lén làm biết bao chuyện xấu xa rồi!” Ví dụ như Tà giáo Giáo chủ sau khi bị nhặt về Tà giáo, câu học được đầu tiên không phải là “Cha” cũng không phải là “Mẹ”, mà là “Ngụy quân tử!”. Phát âm rõ ràng, giọng lại to, đúng là có thiên phú phi phàm.

Tiện thể nói luôn, câu thứ hai hắn học được là, “Đói”.

Trước khi Tà giáo Giáo chủ tiền nhiệm tắt thở đã kéo tay hắn lải nhải liên miên cả nửa ngày, kể hết lịch sử Tà giáo cho hắn xong, cuối cùng chỉ đưa ra một kết luận. “Võ lâm Minh chủ mấy đời kết thù kết oán với Tà giáo chúng ta quá sâu, còn có cả mối hận đoạt thê, người lần này trước tiên phải diệt sạch gia đình hắn, nếu không được thì cũng phải làm nhục hắn một phen.” Nói xong liền tắt thở. Bước lên hoàng tuyền lộ đi thống khoái không gì sánh được.

Thật ra hắn cũng chẳng hiểu nổi, nói thật, Võ lâm Minh chủ với hắn không thù không oán, bị cướp cũng chẳng phải vợ hắn. Từ nhỏ đến lớn đều sắm vai nhân vật chính diện trong câu chuyện mà các sư huynh hay dùng dỗ hắn ngủ “Nếu như đệ còn không chịu ngủ, Võ lâm Minh chủ sẽ bắt đệ, ăn tươi nuốt sống đệ từng miếng từng miếng đó nha”, ngày ngày dỗ hắn yên giấc. Vậy mà mình vừa ra tay đã diệt hết toàn gia nhà người ta… Còn phải đi làm nhục người ta nữa, thế này hình như không tốt lắm đâu?

Mà khoan, nên làm nhục thế nào? Cởi quần tét mông? Hay là để gã đói ba ngày? Gã cướp vợ người ta thì cướp gã luôn cho rồi…

Tuy là nói vậy, nhưng không thể làm trái di mệnh của Giáo chủ được. Hắn vẫn ngoan ngoãn chọn một ngày hoàng đạo, lại nhét thêm vài cái bánh bao vào ngực, chuẩn bị chạy đến nhà Võ lâm Minh chủ tìm hiểu tình huống.

Hầu như tất cả nhân sĩ chính phái, nhất là người ngồi vào vị trí Võ lâm Minh chủ này, đều thích an gia tại nơi cao sơn hoặc cùng cốc, cho dù chỉ là một ngôi nhà tranh rách nát cũng được truyền đi vô cùng thần kì, nói là có cao nhân ẩn cư ở đây, không thể quấy nhiễu, không thể quấy nhiễu.

Nhà Võ lâm Minh chủ an tọa trên một ngọn núi cao, mây mù lượn lờ rừng trúc xanh mướt, bay bay như muốn bay luôn lên trời vậy.

Tà giáo Giáo chủ trèo lên đến nơi mới phát hiện ra nhà Võ lâm Minh chủ cũng to phết, cho dù hắn có vào trong cũng không chắc sẽ tìm được người. Điều này làm cho hắn vô cùng ủ dột, liền túm một tên nhóc ven đường tới hỏi đường.

“Xin hỏi Võ lâm Minh chủ hiện đang ở đâu?” Hắn mặc một thân áo xanh, gương mặt cũng nhã nhặn tuấn tú, trong tay còn cầm một chiếc quạt giấy mở ra khép vào, cứ như một thư sinh lên núi ngắm cảnh vịnh thơ, khiến chẳng ai nghi ngờ hắn được.

Nhóc con vô cùng đáng yêu, mặt phúng pha phúng phính, thân thể bé nhỏ lại tròn vo. Đôi mắt đảo qua đảo lại vẻ lanh lợi, trong tay còn cầm một món đồ chơi làm bằng đường thỉnh thoảng liếm liếm vài miếng, vừa mở miệng liền ngọt ngọt ngào ngào nói “Ca ca ôm.”

“….” Tà giáo Giáo chủ không nói gì bế nhóc lên, mặc nó lau loạn nước đường lên bộ quần áo của mình, lại hỏi. “Minh chủ hiện đang ở nơi nào? Tại hạ chỉ là muốn tìm Minh chủ luận bàn một chút, ngưỡng mộ phong thái Minh chủ đã lâu…”

“Ngươi nói cha ta? Nghe nói hàng bánh nướng của nhà Vương Nhị mặt rỗ dưới chân núi vừa ra lò lô bánh mới, hắn liền xuống núi rồi.” Nhóc con cười hì hì đáp, còn hảo tâm thêm vào một câu. “Ca ca nếu muốn gặp cha ta, vậy phải chọn giờ tốt trở lại bái phỏng, không thì mua bánh nướng của Vương Nhị mặt rỗ xong, lát nữa lại đến Quế hoa cao của nhà tiểu muội họ Trương, a đúng rồi, hắn còn hứa mua một tá đường hồ lô cho ta nữa!”

Tà giáo Giáo chủ lặng lẽ sờ hai cái bánh bao trong lòng mình, chợt thấy nhân sinh thê lương lạnh lẽo thêm vài phần, “Cha ngươi không mệt sao?”

“Không mệt!” Nhóc con rúc vào lòng hắn tìm vị trí thoải mái. “Cha nói điểu vi thực vong nhân… Nhân dã vi thực vong, thiên đạo dã (Chim vì thức ăn mà chết trên tay người, người cũng vì ăn mà chết, đã là thiên đạo). Hơn nữa hắn chạy lên chạy xuống mỗi ngày còn có thể luyện công nha! Đợi đến khi ta lớn hơn một chút cũng sẽ làm như thế!”

… Võ lâm Minh chủ từ nhỏ đã sắm vai thần mặt đen, vô cùng mạnh mẽ chuyên ăn trẻ con trong câu chuyện của sư huynh… Võ lâm Minh chủ “Tiểu nhân, ngụy quân tử, thù này quyết không đội trời chung” trong lời nghiến răng nghiến lợi của Giáo chủ tiền nhiệm… Với nhóc con đang chảy nước bọt này… và cái bụng đang đói đến mức sôi sùng sục của mình…

Tạm biệt vậy.

Hắn thở dài định buông nhóc xuống, kiếm đường xuống núi tìm đồ ăn ngon. Tên Võ lâm Minh chủ này ai muốn khiêu chiến thì người đó tự mà tới, hắn lười phụng bồi.

Vừa buông nhóc con xuống còn chưa kịp xoay người, Tà giáo Giáo chủ đã nghe thấy tiếng gió thổi ào tới từ phía sau, hàn quang chợt lóe trước mắt, một giọng nói còn khá trẻ đang hô lớn về phía hắn, “Đám cặn bã các người! Mau nạp mạng đi!”

Tác giả:

瓶邪教主 - 天下太平邪教发生 天真无邪教主 XD~

6 thoughts on “Cái gọi là Giáo chủ – 1,2

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s