Posted in Minh nguyệt chiếu nghê thường (hoàn), Đam mỹ

Minh nguyệt chiếu nghê thường – Chương 1

Minh nguyệt chiếu Nghê Thường

Tác giả: Mộc Vũ Linh Âm

Biên tập: Triêu Nhan

Chương 1: Trên sông cản đường.

Nửa đêm, một vầng trăng khuyết treo cao giữa trời. Trên sông, một cánh buồm từ xa tiến đến gần. Thì ra là một đội thuyền, nương gió vượt sóng lướt nhanh trên sông.

Đội trưởng Ngự lâm quân của Kim quốc là Giáp Cốc Lâm đang đứng ở mũi thuyền, mắt nhìn dòng nước sông Hoài cuồn cuộn, nghĩ thầm: may mà đêm nay không phải mười lăm, nếu không thuỷ triều dâng cao, chúng ta sẽ không dễ dàng đuổi theo như vậy! Tính ra Nhạc Phi đã chết hơn mười năm, hai tỷ đệ Nhạc gia kia cũng đã bị bí mật giam giữ ở Đại Kim mười năm, vậy mà vẫn có thể trốn ra, may mắn bị quân ta bắt lại được, hy vọng trên đường về đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn…

Bỗng nhiên, đỉnh đầu chợt vọng lại một tiếng kêu trong trẻo. Gã giật mình, ngẩng lên nhìn, chỉ thấy một cánh hạc trắng bay ngang qua dòng sông, lướt qua khoảng không bên trên đội thuyền, cánh như xa luân, xiêm đen áo trắng, nhẹ nhàng lại mang theo tư thái xuất trần.

Giáp Cốc Lâm chẳng ngờ vào lúc này đây lại có thể nhìn thấy bạch hạc nên há hốc miệng, kinh ngạc vô cùng. Đột nhiên, gã chợt thấy con hạc kia quay đầu lại, rõ rành rành liếc gã một cái xem thường!

Sau đầu toát ra một giọt mồ hôi lạnh thật to, gã vậy mà lại bị một con chim khinh bỉ?

Ảo giác, đây nhất định là ảo giác.

Giáp Cốc Lâm lắc đầu, trấn tĩnh một chút, chỉ huy đội thuyền bơi nhanh hơn, nhất định phải nhanh chóng cập bờ. Lúc này hai nước Kim Tống lấy sông Hoài làm ranh giới, nam bắc đối địch. Chỉ có mau mau quay về lãnh thổ của Đại Kim, thì việc áp giải hai kẻ đào phạm họ Nhạc mới xem như an toàn.

Bỗng nhiên, trên sông có một quầng sương bạc lượn lờ trườn đến. Trong bóng đêm mênh mang, nghe như có tiếng đàn trong trẻo vấn vít vọng lại, như gần như xa, thoáng chốc lại như xuyên qua tầng tầng tiếng gió tiếng nước rõ ràng truyền vào tai người.

Giáp Cốc Lâm chợt thấy thể xác và tinh thần đều say mê, cuối cùng không tự chủ được muốn đi về phía tiếng đàn, loạng choạng bước về phía trước vài bước, bị gió lạnh lùa qua mới tỉnh táo lại, phát hiện mình suýt chút nữa là bước khỏi sàn thuyền rơi xuống lòng sông. Ngẩng đầu nhìn bốn phía, thuộc hạ của mình đều là Ngự lâm quân của Kim quốc, là cao thủ trăm người chọn một, vậy mà đều bị tiếng đàn kỳ lạ mê hoặc, vẻ mặt tất cả đều si mê ngây ngốc.

“Tỉnh lại! Nhanh tỉnh lại cho ta!” Giáp Cốc Lâm quát to.

Đám Ngự lâm quân xung quanh lúc này mới khôi phục lý trí, nhìn nhau, ai nấy đều kinh hãi.

Giáp Cốc Lâm biết hôm nay nhất định là gặp phải cao thủ, chỉ e khó có thể êm đẹp, trầm giọng quát: “Có gan thì mau ra đây! Giấu đầu lòi đuôi còn là anh hùng hảo hán gì nữa!”

Sương mù càng thêm dày đặc, cảnh vật trên sông trở nên mơ hồ không rõ. Lúc này lại thấy ở đằng trước đội thuyền có rất nhiều tia sáng mờ mờ ảo ảo lấp loé, Giáp Cốc Lâm liền ra lệnh cho thuộc hạ bơi thuyền về phía ánh sáng.

Sương mù dần dần loãng đi, trước mắt xuất hiện một cù lao nhỏ lẻ loi nằm giữa dòng sông, trên cù lao có vô số đom đóm bay lượn, toả ra ánh sáng nhu hoà. Một bóng người ngồi dưới ánh trăng, áo tím đai ngọc, tư thái thanh nhàn phiêu dật, tươi mát như liễu dưới trăng xuân. Trước người là một nhạc cụ lạ lùng, cao chừng ba xích, hình dạng cong như cung, trên đầu điêu khắc hình đầu phượng, cổ có chẩn, căng hai mươi lăm dây. Tiếng đàn trong vắt uyển chuyển mà lại rất có lực xuyên thấu phát ra từ đây.

Giáp Cốc Lâm nhịn không được nóng nảy quát: “Yêu nhân kia! Ngươi đàn thứ nhạc cụ quái quỷ gì đấy!”

Người áo tím nghiêng mặt nhìn. Mỉm cười, ngâm:

“Phơ phất bờ Y dáng ngọc gầy,

Sương thu lan toả, gió khuya lay.

Lại xứng bên thân tiên hạc đứng,

Đệ nhất nhân gian chính là đây!”

Đom đóm như sao, ánh trăng mờ ảo chiếu lên mặt hắn, mỹ lệ khiến lòng người chấn động.

Đó là một gương mặt xinh đẹp vô song. Mắt phượng môi thắm, da sáng như ngọc. Đôi mày kiếm bay xéo, dung nhan vô cùng diễm lệ lại mang theo một phần cuồng ngạo, một đôi mắt phượng hẹp dài quyến rũ mà uy phong, đẹp đẽ lại mang theo sát khí, chỉ một cái liếc nhìn liền khiến phong vân biến sắc.

Lại một tiếng hạc kêu trong trẻo, bạch hạc lượn vòng, xếp cánh sương, khép lông ngọc, từ từ đáp xuống bên cạnh người áo tím. Một người một hạc, đều là tư thái thần tiên thoát tục, ung dung hoa quý, tôn nhau lên rực rỡ.

Quả nhiên là “Lại xứng bên thân tiên hạc đứng, Đệ nhất nhân gian chính là đây!”

“Sơ Ảnh ngoan, khổ cực ngươi rồi.” Người áo tím nhẹ nhàng vuốt lông vũ trắng của bạch hạc, cười nói. Nụ cười này phong tư xuất trần, thanh cao tuyệt tục, dung nhan còn lộng lẫy hơn ánh trăng, khiến đám người Giáp Cốc Lâm nhìn sửng sốt.

Chợt, người áo tím đột ngột liếc qua, lãnh điện cũng theo đó quét về phía bọn họ. Đôi mắt phượng kia như lưỡi dao tẩm độc, loé ánh sáng lạnh lẽo, tựa như có thể xuyên thấu tim người, lặng lẽ cướp đi tính mạng. Giáp Cốc Lâm rùng mình, vô ý thức lui lại hai bước. Qua một lát, ổn định tinh thần, gã mới nhớ ra bản thân đang ở trên thuyền, cách xa hơn mười trượng, hơn nữa phe mình người đông thế mạnh, đối phương chỉ có một mình, liền cảm thấy vững tâm hơn nhiều, lại hắng giọng quát: “Nửa đêm canh ba một mình ở chỗ này đàn thứ nhạc cụ quái quỷ cản đường, xem ra các hạ cũng có chút bản lĩnh. Đáng tiếc ngươi chỉ là ‘châu chấu đá xe, không biết lượng sức!’ Hai đứa ngoại tôn và tôn nữ của Nhạc Phi vốn là khâm phạm Đại Kim, ai muốn cướp người trong tay chúng ta đều là si tâm vọng tưởng!”

Người áo tím giống như không nghe thấy, lại nghiêng đầu nhìn bạch hạc, lẩm bẩm nói: “Man rợ thì vẫn là man rợ, ngay cả không hầu cũng không biết. Ai da, Tử Du đúng là chẳng hiểu thú vị là gì, lại sai bản hầu đến làm loại việc vừa phí sức lao động vừa nhàm chán này!” Con bạch hạc như đồng ý với chủ nhân vỗ vỗ cánh, lại ném một cái liếc mắt xem thường qua, tiếp tục khinh bỉ Giáp Cốc Lâm.

Liên tục bị một con chim coi rẻ, Giáp Cốc Lâm tức giận đến nỗi gân xanh sau gáy như muốn vỡ tung, nghiến răng thầm nghĩ: một đám huynh đệ chúng ta đều là cao thủ đại nội, lại người đông thế mạnh, bất luận yêu nhân ngươi lợi hại như thế nào, vẫn là thân cô thế cô. Kẻ ngông cuồng kiêu ngạo, chỉ có tự tìm chết! Liền quả quyết phất tay, hô: “Bắn cung!”

Lập tức cung căng nỏ giương, tên bay loạn như châu chấu, dày đặc rậm rạp bắn tới. Bọn họ đặc biệt huấn luyện tên trận này để chuyên dùng đối phó với võ lâm cao thủ, trên dưới trái phải trước sau, tất cả mọi góc độ đều bị phong toả, kình khí đủ để xuyên thấu ván gỗ dày cả tấc. Giáp Cốc Lâm thầm nghĩ dù cho gã áo tím này có bản lĩnh thông thiên, cũng khó mà chống đỡ!

Chớp mắt tên nhọn đã bay đến trước mặt. Người áo tím bỗng nhiên nâng tay lướt trên dây đàn, mười ngón thon dài, tiếng đàn lanh lảnh, thanh âm như có đá vàng sát phạt. Chỉ nghe hắn cười vang nói: “Nơi đây mặc dù không có tri âm, nhưng chúng ta là Thiên triều thượng quốc, lễ nghi với các nước lân bang vẫn phải có, chẳng lẽ lại không thể rộng lượng? Liền đàn một khúc cho man rợ các ngươi rửa tai rửa lòng!”

Sóng khí vô hình chợt cuồn cuộn nổi lên, gió giục mây vần, núi vang khe vọng, thoáng chốc mặt sông dậy lên sóng bạc ngút trời! Mưa tên chưa kịp chạm đến đảo nhỏ đã bị bức tường sóng khí ngăn cản, thế bay chậm lại, lại bị ngọn sóng dâng cao đánh úp, lập tức bị ba đào nuốt chửng, không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Ngay cả đội thuyền trên sông cũng bị ảnh hưởng, có mấy chiếc thuyền bị gãy gập cột buồm, cánh buồm ập xuống, giữa dòng nước xiết lung lay lảo đảo, trước mắt đã thấy mối nguy thuyền lật người chìm!

Đám người Giáp Cốc Lâm luống cuống tay chân, tiếng kêu hoảng sợ liên miên, thật vất vả mới lui đội thuyền lại hơn mười trượng, bao vây cù lao nhỏ của người áo tím. Dưới ánh trăng mơ hồ, đom đóm bay lượn, toả ra vô số những đốm sáng lấp lánh hiền hoà. Người áo tím nhàn nhã gảy đàn không hầu đầu phượng, dung nhan như ngọc, tư thái ung dung, bạch hạc ngẩng đầu sải bước, lững thững đi vòng quanh thân hắn. Đây vốn là một cảnh đẹp như thơ như hoạ, nhưng lúc này ánh vào trong mắt đám người Giáp Cốc Lâm, lại trở nên đáng sợ nói không nên lời.

“Ngươi… Ngươi là…”

Đàn không hầu, bạch hạc, áo tím, dáng vẻ ung dung, trời sinh tư thái vương hầu quý tộc… Chẳng lẽ là…

“Tây Nhạc Trích Tiên trong Thế Ngoại Ngũ Tuyệt, Khiếu Ngạo Yên Hà Thái Hoa hầu!”

Người áo tím thản nhiên cười, ngạo nghễ: “Xem như ngươi cũng có chút kiến thức!” Bạch hạc vỗ cánh bay lên, kêu dài một tiếng. Gió sông gào thét, chỉ thấy đom đóm vờn quanh tà áo tím của hắn, ống tay áo tung bay, ánh mắt như cười không cười, thờ ơ lạnh nhạt, rồi lại mang theo khí phách vương giả thống trị một cõi, uy rồng dáng phượng, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi!

Giáp Cốc Lâm sợ đến mất mật, bỗng nhiên nhớ đến lời đồn về Thế Ngoại Ngũ Tuyệt.

Đồn rằng, người Hán có năm thế ngoại cao nhân ẩn cư đã lâu, thành danh nhiều năm, một thân tuyệt học đã đạt đến cực đỉnh đăng phong tạo cực, trong giang hồ, sự tồn tại của họ gần như thần thoại, vì vậy mới được xưng tụng là Thế Ngoại Ngũ Tuyệt.

Khiếu Ngạo Yên Hà Thái Hoa hầu, Thanh Tịnh Thiền Tâm Thánh cư sĩ, Thần  Binh Thiên Thành Chú kiếm sư, Diệu Thủ Dịch Nha Mỹ trù nương, Bất Tử Bất Cứu Tà dược sư.

Trong đó những lời đồn về Thái Hoa hầu càng khiến người ta kinh sợ. Hắn xây nhà ẩn cư trên đỉnh Tây Nhạc Hoa Sơn, tu chân tập đạo, nên có danh xưng Tây Nhạc Trích Tiên. Nhắc tới tổ sư Đạo môn Trần Đoàn lão tổ của hắn thì tiếng tăm lừng lẫy, đã từng đánh cược một ván cờ với người khai sinh ra nhà Tống, hoàng đế Triệu Khuông Dận, thắng cả một ngọn núi Hoa Sơn! Có thể nói là một đời tiên thiên của Đạo môn.

Sư môn đã hiển hách như vậy, bản thân Thái Hoa hầu lại càng xuất thân bất phàm, bởi vì hắn vốn thật sự là long tử phượng tôn, là ngũ thế tôn của hoàng đế Triệu Khuông Dận! Hắn họ Triệu, danh Thuyên, nghe đâu hắn là hậu duệ của Thái tổ hoàng đế và thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Hoa Nhị phu nhân, ngay cả Cao Tông hoàng đế Triệu Cấu hiện nay bất quá cũng chỉ là hậu bối của hắn mà thôi.

Bất luận triều đình hay giang hồ, thân phận hiển hách của Thái Hoa hầu là không ai bì nổi, đủ để ngạo thị thiên hạ!

Chỉ là, tuy rằng hắn là người đứng đầu Thế Ngoại Ngũ Tuyệt, nhưng từ xưa đến nay hành sự đều rất lặng lẽ, nhiều năm không xuất hiện trên giang hồ, vì sao…

“Quân hầu chỉ vì hai người tiểu bối của Nhạc Phi mà xuống núi ư?”

Thái Hoa hầu Triệu Thuyên khẽ than một tiếng, giống như vô cùng lười biếng bất đắc dĩ, lạnh nhạt nói: “Cứ cho là vậy đi. Các ngươi để người lại là có thể đi.”

Giáp Cốc Lâm thấy hắn nói như thể đó là lẽ đương nhiên, cả giận nói: “Quân hầu khinh người quá đáng! Hai tên tiểu bối Nhạc gia chính là khâm phạm quan trọng do hoàng thượng chỉ đích danh muốn phải tróc nã về, chúng ta cho dù liều chết cũng sẽ không để ngươi cướp đi!”

Triệu Thuyên khẽ nâng mắt phượng, khoé môi cong lên một nụ cười nghiền ngẫm: “A? Liều chết?” Ý cười dần dần trải rộng khóe mắt đuôi mày, vô cùng phong lưu, nhìn quanh phảng phất như có thể đoạt mất hồn người.

Giữa lúc đám người Giáp Cốc Lâm hoa mắt mê hồn, ngôn ngữ băng lãnh cũng vang lên từng chữ rõ ràng: “…Đã như vậy, các ngươi đi chết đi!” Dung nhan tuyệt thế được ánh trăng và đom đóm nhuộm đẫm, càng trở nên lạnh lùng động phách kinh tâm.

Ngón tay thon dài lướt qua dây đàn, không hầu đầu phượng vang lên tiếng nhạc cao vút sục sôi, lại như chiêng trống hợp vang, như vạn ngựa tung hoành. Bạch hạc kêu dài một tiếng, bay vút trời cao. Tức khắc mặt sông nổi lên sóng gió mãnh liệt, kình phong thủy tiễn lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén đồng loạt ập về phía đội thuyền của quân Kim! Trong lúc nhất thời chỉ nghe tiếng kêu thê lương của đám Ngự lâm quân, tiếng người rơi xuống nước không ngừng vang lên bên tai, trên mặt sông từng gợn máu loãng đỏ tươi nổi phập phềnh.

Sợ hãi rót vào từng lỗ chân lông trên người Giáp Cốc Lâm, gã tránh trái né phải cuối cùng vẫn bị một mũi tên nước bắn thủng ngực, toàn thân run rẩy, cũng thốt không ra tiếng, từ từ ngã xuống. Giữa lúc mông lung dần dần đánh mất ý thức, gã chỉ có thể trợn trừng mắt, gắt gao nhìn chằm chằm đôi mắt phượng lãnh khốc như cười không cười kia, đó là hình ảnh cuối cùng trong cuộc đời này mà gã thấy, gã nghĩ cho dù là tới kiếp sau cũng sẽ không thể quên được…

Tiếng đàn dồn dập, đội thuyền tán loạn chợt “ầm” một tiếng, vỡ tung. Sóng khí phun trào, ba đào cuồn cuộn, khắp nơi đều là ván thuyền bị vỡ thành mảnh vụn, lòng sông xuất hiện một xoáy nước xiết vô cùng lớn. Đội thuyền quân Kim hùng hậu như vậy, cuối cùng chỉ vì một khúc nhạc của Thái Hoa hầu mà tan thành mây khói!

Tiếng đàn dần dần ngừng lại, Triệu Thuyên khoanh tay nói: “Ai, Tử Du nhờ làm hộ coi như đã làm xong.”

Bỗng nhiên, một con sóng hạ xuống, dòng nước xoáy giữa sông cuối cùng trồi lên một người, giãy dụa bơi về phía bờ. Triệu Thuyên thấy tốc độ của hắn rất chậm, giữa những đợt sóng vùi dập, mấy lần suýt bị nuốt chửng, qua một lúc sau lại vùng vẫy nổi lên. Liếc mắt nhìn kỹ, mới thấy hắn còn kéo theo một cô gái. Rốt cuộc, người này bơi tới cù lao, liền đẩy cô gái lên bờ trước, mình mới thở phì phò bò lên. Mái tóc dài ướt sũng che khuất gương mặt hắn, toàn thân trên dưới đều là vết thương thê thảm, nhìn vóc người chưa trưởng thành, đúng là một thiếu niên. Quả nhiên hắn lên bờ còn chưa được hai bước, thân thể liền ngã xuống, ngất đi.

Triệu Thuyên lạnh lùng nhìn thiếu niên nằm hôn mê trên đất, mắt phượng hiện ra vẻ phức tạp, một lúc lâu, khẽ nói: “Hừ, cũng cứng đầu lắm, không hổ là con cháu Nhạc Phi! Sóng to gió lớn như vậy vẫn có thể mang theo tỷ tỷ bơi đến bờ. Nếu tướng lĩnh quân binh Đại Tống ta đều như vậy, còn lo gì không diệt được đám giặc man rợ kia? Nhưng mà, vì sao ngươi lại…” Hơi nheo mắt, đáy mắt loé lên mũi nhọn lạnh buốt, sát ý tràn ngập. Bạch hạc dường như cũng biết tâm tư của chủ nhân, bất an vỗ vỗ cánh, kêu lên một tiếng.

Bỗng, một tiếng cười hiền lành vang lên: “Ha ha, Thái Hoa, kẻ lười vô cùng như ngươi cư nhiên lại sớm chặn đứng bọn họ! Ta thực sự là phải nhìn ngươi bằng cặp mắt khác xưa rồi.”

Vẻ âm trầm trong đáy mắt Triệu Thuyên chớp mắt đã biến mất, hắn theo tiếng quay đầu lại. Chỉ thấy giữa dòng sông có một chiếc thuyền lá nhỏ lướt băng băng như tên rời cung, rẽ sóng chia nước lao đến. Đầu thuyền đứng một thanh niên mặc một bộ tăng bào kỳ lạ màu nguyệt bạch, mái tóc dài đen nhánh xoã tung sau vai, tay lần tràng hạt, trang phục chẳng ra thầy tu cũng chẳng giống người thường, mặt mày hiền hậu, quanh thân toả ra một cảm giác tiên phong đạo cốt.

“Tử Du, cuối cùng ngươi cũng đến!” Triệu Thuyên cong lên khóe môi, cười thật ngả ngớn, sóng mắt lưu chuyển, sáng lạn vô cùng, lộ ra ba phần yêu mị ba thần tà khí, còn có ba phần rõ ràng là giả bộ vô tội thiện lương, vô hại với cả người lẫn vật. Bạch hạc kiêu ngạo bên người hắn cư nhiên cũng hùa theo chủ nhân, rất thức thời kêu hai tiếng, nghe thế nào cũng thấy nịnh nọt.

“Ôi chao ôi chao, Triệu quân hầu nha, trong mắt ngươi chỉ có thể thấy Tử Du thôi sao? Coi dược sư ta như không tồn tại?” Trên thuyền con, thanh niên áo đen còn lại thở dài, bị biểu hiện của hai chủ tớ đánh bại, sau ót gã, một loạt hắc tuyến thẳng hàng hạ xuống: “Thấy sắc quên bạn, thật là thói đời ngày nay, lòng người dễ đổi…” Người này dung mạo tuấn tú, một đôi mắt híp lại như trăng khuyết, đối lập với khí chất siêu phàm thoát tục của Tử Du, càng có vẻ lưu manh vô cùng.

Tử Du nhíu mày: “Lý Tư Nam, ngươi !”

Dược sư Lý Tư Nam làm bộ nhận lỗi, cười nói: “Xin lỗi, ta nói sai rồi.”

Triệu Thuyên nhưng vẫn vẻ mặt mê say cộng thêm dáng cười rất ngứa mắt, thản nhiên nói: “Dược sư từ trước tới nay vốn là miệng chó không thể khạc ra ngà voi, thế nhưng hôm nay lời này lại nói trúng nỗi lòng bản hầu! Háo sắc cũng được, bản hầu không ngại. Chẳng qua lấy phẩm vị siêu phàm thoát tục của bản hầu, cũng chỉ có phẩm cấp như Tử Du mới có thể vào mắt… Ai da, bản hầu là vương hầu quý tộc, Tử Du là thế ngoại tiên hoa, đôi ta phải chăng là một đôi trời đất an bài…”

Lời còn chưa nói xong, đã nghe “ầm ầm” vang lên một tiếng nổ lớn.

Tử Du mặt như sương lạnh, tràng hạt trong tay bỗng chốc bắn ra một viên, kình phong xoay chuyển, thế như chẻ tre bắn gãy cột buồm trên chiếc thuyền gần đó, cánh buồm to lớn lập tức ngã nhào. Bởi vì được rót vào nội lực, nên thế bay vẫn không giảm, cư nhiên đánh thủng thành một cái động lớn trên đỉnh thuyền. Cả chiếc thuyền không ngừng chao đảo, rốt cuộc nổ ầm một tiếng, vỡ tan tành.

Tuy rằng Triệu Thuyên đứng cách đó khá xa, sau lưng cũng đổ mồ hôi lạnh ào ào.

“Triệu Thái Hoa! Nếu như ngươi cho rằng độ dày da mặt mình có thể chịu được ‘Kim Cang phục ma châu’ của ta, cứ tiếp tục nói, không sao cả.” Tử Du hiền lành cười nói.

Da mặt Triệu Thuyên co quắp một chút, ngượng ngùng nói: “Ai da, Tử Du, cần gì bạo lực như vậy? Ta là nói… Đôi ta thực sự là một đôi trời đất tạo nên đôi bạn tốt! Người đời xưng ta Khiếu Ngạo Yên Hà Thái Hoa hầu, xưng ngươi Thanh Tịnh Thiền Tâm Thánh cư sĩ, cũng là Thế Ngoại Song Tuyệt khiến bao người sùng bái, có thể nói là giai thoại nha…”

Lý Tư Nam cười nói: “Chậc chậc, quân hầu ngươi cắt câu lấy nghĩa như vậy là không được đâu đấy. Thế Ngoại Ngũ Tuyệt từ lúc nào biến thành chỉ có hai người các ngươi là Thế Ngoại Song Tuyệt? Cho dù tiểu dược sư ta đây không dám có ý kiến, tên Chú kiếm sư kia cũng không để ý hư danh, nhưng nếu là Mỹ trù nương ở chỗ này, chỉ sợ ngươi …” Lập tức sẽ bị đánh cho nổi u đầy đầu!

Thì ra, gã cũng là một trong Thế Ngoại Ngũ Tuyệt: Bất Tử Bất Cứu Tà dược sư.

Ba người đều là bạn bè quen biết nhiều năm, nói cười hỉ hả một hồi, Tử Du và Lý Tư Nam lúc này mới lên cù lao. Lý Tư Nam ngồi xuống kiểm tra đôi thiếu nam thiếu nữ đã ngất, một lát sau nhíu mày nói: “Nhạc gia cô nương không có gì đáng ngại, chỉ uống mấy ngụm nước lại thêm kinh hãi quá mức, cho nên mới hôn mê. Nhưng mà tiểu tử Trương gia kia…” Trầm ngâm không nói, hiển nhiên là bị thương nặng khó chữa.

Thì ra thiếu nữ vốn tên Nhạc Anh, là con gái của Nhạc Vân, con trai trưởng Nhạc Phi. Thiếu niên tên Trương Lăng, là con của Trương Hiến, con rể Nhạc Phi, tính ra là cháu ngoại của Nhạc Phi.

Hơn mười năm trước, chiếu tướng Nhạc Phi kiên trì chống quân Kim, lại bị gian thần Tần Cối hãm hại, ngậm oan mà chết ở Phong Ba đình. Cùng bị hại còn có con trai trưởng của ông là Nhạc Vân và con rể Trương Hiến. Người nhà Nhạc Phi phần lớn đều bị sung quân đày đi Lĩnh Nam, cũng có trường hợp cá biệt như Nhạc Anh và Trương Lăng, bị gian tế Kim quốc nhân cơ hội bắt đi, nhốt đến mười năm, mãi hôm nay mới thoát ra.

Mà lần này kế hoạch chặn đường trên sông cứu bọn họ, là do Tử Du khởi xướng.

Tử Du trong Thế Ngoại Ngũ Tuyệt được xưng là Thanh Tịnh Thiền Tâm Thánh cư sĩ. Sở dĩ gọi cư sĩ, có nghĩa là tín đồ Phật giáo tu tại gia. Nhưng mặc dù thân phận của y là cư sĩ, chưa chính thức xuất gia quy y, nhưng cũng đã được kỳ vọng là người có khả năng kế thừa Lục tổ Huệ Năng, thống nhất Ngũ gia thất phái của Thiền tông, có thể xem như là Đại đức nổi danh nhất Thiền tông Phật môn hiện nay.

Thiền tông bái Bồ Đề Đạt Ma làm sơ tổ, nghiên cứu sâu vào bản ngã của tâm tính, lấy tông phái Đại thừa với “Kiến tính thành Phật” làm căn cơ. Tôn chỉ của phái Đại thừa là “Độ tất cả khổ ách”, lòng mang từ bi, phổ độ chúng sinh. Việc Tử Du hao tổn tâm tư nhờ giang hồ bằng hữu đến cứu tỷ đệ nhà họ Nhạc cũng xuất phát từ lòng đại từ bi của y.

Vốn là, kể từ lúc Nhạc Phi bị hại, những tướng lĩnh chống Kim trong triều đình Nam Tống hầu như toàn bộ đều bị giáng chức. Cao Tông hoàng đế lên ngôi trị vì nhưng chỉ lo ở Lâm An ăn chơi đàng điếm hưởng lạc cầu an. Mà hoàng đế Kim quốc Hoàn Nhan Lượng lại dã tâm bừng bừng, không ngừng xâm lược. Tình huống Nam Tống hiện tại tựa như rắn mất đầu, một khi quân Kim tiến xuống phía nam, tai họa mất nước là không thể tránh khỏi. Đến lúc đó, chiến hỏa liên miên, sinh linh đồ thán, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Cho nên, Tử Du lòng mang thiên hạ, tích cực nghĩ cách cứu tỷ đệ Nhạc gia, thứ nhất là cứu con cháu của trung thần, thứ hai là muốn mượn thân phận hậu duệ Nhạc gia để tụ tập thế lực Nhạc gia còn lại trong triều, chấn chỉnh quân tâm phe kháng Kim, chống đỡ lại đại quân của Hoàn Nhan Lượng, bớt đi một hồi tai hoạ cho muôn dân.

Chỉ là, thấy y thuật thần thông như Tà dược sư cũng phải đăm chiêu trước thương thế của Trương Lăng, Tử Du không khỏi trở nên lo lắng.

Y nhìn thiếu niên đang hôn mê, tay lần tràng hạt, thở dài một tiếng, nhíu mày nói: “Thái Hoa, ngươi ra tay thật không biết nặng nhẹ. Hắn vốn đã bị thương, lại bị tiếng đàn của ngươi chấn động đến nội tạng, ảnh hưởng thương thế, xem chừng còn bị sóng lớn đánh trúng, cũng may ý chí của hắn kiên cường, cho nên mới chưa chết. Rốt cuộc ngươi đến để cứu người hay giết người!”

Ánh mắt Triệu Thuyên vòng vo, tay kẹp một cọng lông vũ bạch hạc rơi xuống, nhẹ nhàng phe phẩy, cười nói: “Ai da, đã lâu không động thủ với ai, nhất thời lỡ tay, ngươi đừng trách.” Chớp mắt bỡn cợt vài cái, tiến đến bên cạnh Tử Du, hơi thở như lan nói: “Thế nhưng, Tử Du nha, ngươi cư nhiên lại vì tiểu tử này mà nhẫn tâm trách móc bản hầu… đúng là ‘chỉ thấy người nay cười, đâu hay người xưa khóc’. Ôi, ta thật là đau lòng quá đi mất!” Mắt phượng nhanh chóng dâng lên một tầng hơi nước, lệ quang lóng lánh, bản thân hắn lại còn khoa trương mà đấm ngực dậm chân.

Con bạch hạc kia đương nhiên cũng không cam yếu kém, chạy đến bên người Tử Du dụi mấy cái, vô cùng ai oán.

Bị động tác khoa trương của hai chủ tớ dọa cho sững sờ trong chốc lát, bầu không khí u oán thổi qua sau gáy càng khiến cho người ta có cảm giác nổi da gà. Gương mặt Tử Du cũng ửng hồng. Bỗng nhiên nhìn qua bên cạnh thấy Tà dược sư cười đến ngã trước ngã sau, nhất thời thẹn quá thành giận, “Bụp” một tiếng, Thái Hoa quân hầu ôm lấy gương mặt đẹp, lùi lại mấy bước, kêu rên không ngớt.

“Đánh người không đánh mặt, đây là quy củ nhập môn của giang hồ, lẽ nào Tử Du ngươi lại không biết… Huống chi gương mặt của bản hầu là tuyệt thế mỹ mạo, sao ngươi có thể nhẫn tâm ra tay như vậy!”

Tử Du không thèm để ý tới hắn, đưa tay vuốt ve bạch hạc Sơ Ảnh, lúc này vẫn còn đang ăn vạ bên người y.

Triệu Thuyên đỏ mắt nhìn qua, chỉ thiếu không cắn khăn tay khóc lóc kể lể: rõ ràng đều là ăn đậu hũ của ngươi, vì sao lại phân biệt đối xử như vậy! Lại quay đầu nhìn Tà dược sư đang ngồi một bên vừa xem kịch vui vừa cười trộm, càng giận không sao kể xiết, nói: “Tiểu tử đó có bị thương nặng hơn cũng có làm sao đâu? Đã có thần y khởi tử hồi sinh ở đây, còn lo gì cứu không được?”

Lý Tư Nam trầm ngâm chốc lát, nói: “Trên người hắn khó cứu chữa nhất không chỉ có nội thương ngoại thương, còn có… dấu hiệu luyện công tẩu hỏa nhập ma…”

“A? Ngươi có cứu được không?” Tử Du lo lắng.

Lý Tư Nam gãi cằm: “Như vậy đi… Ta trước hết phải đi tìm một loại thảo dược trân quý, thử xem thế nào. Trong thời gian ta đi hái thuốc, hai người các ngươi ai sẽ lo cho tiểu tử này? Nói trước, ta là thầy thuốc tha hương vô gia vô phái, không có chỗ để sắp xếp hắn.”

Tử Du nói: “Ta sống nhờ vào chùa miếu, các sư trụ trì cũng là nể mặt ta, tìm chỗ ở cho hắn thật ra không thành vấn đề, nhưng vị Nhạc tiểu thư này lại là nữ giới…” Nghiêng đầu nhìn về phía Triệu Thuyên.

Triệu Thuyên tỏ ra không tình nguyện. “Ôi chao, không được, bản hầu…”

Bỗng nhiên vị Nhạc tiểu thư đang hôn mê kia “ưm” một tiếng, đúng là từ từ tỉnh lại.

Lý Tư Nam vui sướng trên tai hoạ người khác nói: “Không bằng nghe thử ý kiến của Nhạc cô nương xem sao!”

Nhạc Anh mở mắt ra, nhìn xung quanh một hồi, mới thấy biểu đệ Trương Lăng đang hôn mê bên người mình. Nhất thời nước mắt rơi như mưa, nàng nhào tới ôm lấy hắn, khóc ròng nói: “Lăng đệ, là tỷ liên lụy đến ngươi.”

Triệu Thuyên cười gian: “Ai da, xem ra vị Nhạc tiểu thư này nhất định không muốn tách khỏi biểu đệ của nàng. Tử Du, miếu nhỏ của ngươi phải thỉnh thêm một pho tượng nữ bồ tát rồi!”

Lý Tư Nam gật đầu: “Tỷ đệ bọn họ quả là thâm tình.”

Tử Du trầm mặc, sau đó quay đầu nhìn về phía Triệu Thuyên, bình tĩnh không dao động nói: “Nếu đã như vậy, ngươi đem cả hai tỷ đệ về luôn đi.”

Triệu Thuyên cứng họng, trên mặt hạ xuống một hàng hắc tuyến.

Trầm mặc, chỉ có trầm mặc. Tử Du lấy trầm mặc nhìn hắn.

Chỉ thấy hắc tuyến trên khuôn mặt đẹp của Thái Hoa hầu càng lúc càng nhiều, cuối cùng, hắn giơ tay đầu hàng: “Được rồi được rồi, bản hầu đồng ý là được chứ gì…”

Lập tức lại phấn chấn thoát ra khỏi trạng thái uể oải, mặt dày chạy đến trước Tử Du, ngón tay kẹp một cọng lông bạch hạc, phe phẩy hăng hái, đắc ý dào dạt, nụ cười bên môi càng thêm tà khí: “Thế nhưng, chuyện này cộng với lúc nãy ở trên sông giúp Tử Du ngươi cản đường, ngươi đã nợ ta hai lần nhân tình! Ai da, Tử Du, ngươi không quên ngươi đã hứa hẹn gì với bản hầu chứ?”

Lý Tư Nam tò mò hỏi: “Tử Du, ngươi hứa với tên này chuyện gì vậy?” Nụ cười đó nhìn thế nào cũng thấy không có ý tốt, rất khả nghi!

Tử Du mặt đỏ tới mang tai nói: “Dược sư ngươi đừng nghe hắn, chẳng qua là nhận lời cùng đón tết Trung nguyên năm nay với hắn mà thôi.”

Triệu Thuyên cười nói: “Ai da, lời ấy sai rồi. Mấy năm trước Tử Du ngươi luôn mượn cớ Phật môn có lễ Vu Lan, cứ mãi cô phụ một mảnh chân tình của bản hầu, năm nay bản hầu rốt cuộc cũng được đền bù như nguyện!” Bạch hạc cũng kêu lên một tiếng cổ vũ.

Lý Tư Nam nhìn Tử Du đang đỏ mặt tía tai rồi lại nhìn Triệu Thuyên đắc ý dào dạt, đỡ trán thở dài: “Hai người các ngươi thật đúng là…” Triệu Thuyên, bản dược sư có nên nói ngươi là một tên Đăng Đồ Tử “ngây thơ” không, rõ ràng tháng bảy còn có tiết Khất xảo, là ngày Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau, nếu muốn trêu chọc Tử Du, chiếm tiện nghi ngoài miệng, chọn ngày đó chẳng phải là tốt nhất? Lễ Trung nguyên cũng là Quỷ lễ, hẹn hò lúc đó, thật sự không hiểu ngươi suy nghĩ cái gì!

Hai người đã bàn bạc xong, vì vậy cùng nhau cưỡi thuyền con rời đi. Nhạc Anh vốn đang ôm biểu đệ khóc lóc, cũng không khỏi sợ sệt dò hỏi: “Quân hầu?”

Triệu Thuyên lãnh đạm nói: “Mai Lan Trúc Cúc bốn người các nàng sẽ lập tức đến đón các ngươi, không hầu của bản hầu vẫn còn ở nơi này, cứ yên tâm.” Vỗ một cái lên lưng bạch hạc, bảo nó bay đi trước truyền tin.

Nhạc Anh ngơ ngác nhìn theo nhân vật được khắp chốn giang hồ lưu truyền gần như thần thoại cưỡi thuyền đi xa, một nỗi sợ hãi kỳ lạ nảy lên trong lòng. Hai người kia tuy rằng đều là phong thái bất phàm, tuy nhiên, không hề nghi ngờ, người trước hết thu hút ánh mắt mọi người là vị nam tử một thân áo tím, dung nhan tuyệt thế hoàn mỹ không chút tì vết này. Thế nhưng, trực giác nữ tính của nàng cũng cảm nhận được, đằng sau vẻ bề ngoài vui cười phóng túng của Thái Hoa hầu, lại là một loại lãnh khốc ngông nghênh đến tận xương tủy…

“Không hầu còn ở nơi này” những lời này giống như thuận miệng nói, nhưng cẩn thận ngẫm lại mới thấy vô cùng lạnh lùng. Hai người tỷ đệ bọn họ, trong mắt hắn, căn bản là còn kém xa một cây đàn.

Chỉ chốc lát sau, lại có một chiếc thuyền lướt nhanh đến. Trên thuyền nhảy xuống bốn thiếu nữ như hoa như ngọc, chính là bốn mỹ tỳ Mai Lan Trúc Cúc.

Các nàng cẩn thận giúp Nhạc Anh đỡ Trương Lăng đang ngất lên thuyền, lại líu ríu than thở với nhau: ”Sở thích ác liệt của quân hầu đúng là hết thuốc chữa! Lúc trước lỡ miệng nói với ngài ấy cây đàn không hầu đầu phượng này vừa nặng lại dễ làm bị thương, vậy mà ngài ấy để bụng bắt tỷ muội chúng ta phải khiêng tới đây, hiện tại lại phải khiêng trở lại!”

“Ai nha, vẫn còn đỡ, đám đom đóm kia đáng ghét hơn nhiều!”

“… Đúng đó, chỉ vì thêm vào cho nó có không khí, cư nhiên bắt bốn thiếu nữ đoan trang hiền thục chúng ta chui vào lùm cỏ bắt côn trùng, trên đời này sao lại có vị chủ tử tuỳ hứng như vậy chứ!”

“Suỵt, Tiểu Trúc ngươi nói ít thôi. Tuy rằng tính tình quân hầu ác liệt, nhưng đối xử với tỷ muội chúng ta còn chưa đủ rộng lượng sao?”

“Thật ra, nói tới nói lui tính xấu của quân hầu cũng đều là vì Tử Du cư sĩ. Nếu không phải Tử Du cư sĩ đến đây, ngài ấy căn bản sẽ không ra tay, lại càng không hao tổn tâm trí vào không hầu với đom đóm làm gì!”

“Đáng tiếc, muốn một người bạo lực như Tử Du cư sĩ hiểu được nỗi lòng của quân hầu là quá mức khó khăn! Y không hiểu phong tình!”

“Đúng vậy đúng vậy, chủ tử cũng rất khổ sở nha!”

Nghe được đoạn đối thoại vượt khỏi phạm vi lý giải, Nhạc Anh tiểu thư không khỏi hoài nghi nhận thức của mình đối với Thái Hoa hầu liệu có phiến diện quá không? Một vị vương giả lãnh khốc tà mị hay một kẻ háo sắc tự luyến thành cuồng, đâu mới là bộ mặt thật của hắn?

Ôi! Đàn ông đều khó hiểu như nhau!

Tác giả:

Dừng bước giang hồ.

5 thoughts on “Minh nguyệt chiếu nghê thường – Chương 1

      1. nông thì nông nhưng Nhan Nhan có chịu lấp hố ko????
        Dù sao thì ta cũng có truyền thống nhảy hố và… chìm trong đó rồi, vì ta có niềm tin chỉ còn Nhan Nhan thì chắc chắn hố sẽ lấp, dù ko biết ngày tháng rộng nào.
        @hỏi nhỏ: thế còn buồn vụ xui xẻo ko, thế khi nào ta mới được gặp lại tứ đại tai họa hả nàng???

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s