Posted in 2. Nộ hải tiềm sa (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 16

Chương 16: Họp

Editor: Biển
Beta: Thanh Du

~oOo~

Thấy Bàn Tử biến sắc, tinh thần tôi không khỏi dao động. Gã Bàn Tử này tuy tính tình tùy tiện, nhưng biểu hiện của hắn lúc ở trong cổ mộ rất xuất sắc, ít ra về mặt kinh nghiệm cũng đã hơn tôi không biết bao nhiêu lần. Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa tự mình đi đổ đấu lần nào, cũng không biết có cần phải nói vài lời động viên trước khi xuống đấu hay không nên tạm thời cứ làm một cậu trò ngoan, chờ xem hắn muốn nói gì.

Tên mập kia ăn rất nhiều, hắn vỗ vỗ cái bụng căng tròn như bụng trống, nói: “Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa đổ qua hải đấu lần nào, trước hết nhất định phải chuẩn bị đầy đủ để khi xuống đó đỡ phải luống cuống tay chân. Mà hải đấu thì chắc chắn không giống đấu trên cạn, tôi cũng muốn kiểm tra trước xem mấy người chuẩn bị trang thiết bị gì cho tôi đã.”

A Ninh nói: “Ngài Vương, vậy lần này anh nắm chắc được mấy phần? Hay là chúng ta cứ lập kế hoạch trước, trong lòng cũng tự tin hơn.”

Bàn Tử lắc đầu: “Rất khó nói, dựa theo kinh nghiệm của tôi, hải đấu này một là khó xác định vị trí, hai là khó đào đạo động, ba là không nắm rõ tình hình bên trong. Bây giờ chúng ta gác hai vấn đề đầu tiên sang một bên tạm thời không nói đến, quan trọng là cái thứ ba, chẳng biết trong cái hải đấu này có bánh tông hay không, lỡ như có thì quả là phiền phức, còn nếu không có thì nó chẳng qua chỉ là một cái đấu ở dưới nước thôi, giải quyết cũng đơn giản hơn.”

Nói đến bánh tông, tôi đột nhiên nhớ tới con quái vật mà chú Ba kể đã gặp trên đường vào mộ, càng nghĩ càng cảm thấy đó có thể là con Hải hầu tử mà tôi đã đụng độ trên thuyền ma, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, mới nói: “Có bánh tông hay không thì tôi không biết, nhưng có thể chúng ta còn gặp phải thứ phiền toái hơn nhiều.”, nói rồi tôi kể lại cho họ nghe về thứ tôi đã nhìn thấy trên thuyền ma. Những người kia đã nghe gã Trương hói thêm mắm dặm muối kể qua, nhưng chuyện gã kể chắc chỉ xoay quanh đề tài gã đã cứu tôi và A Ninh như thế nào, còn tôi kể thì thật thà hơn nhiều. Chờ tôi kể xong, Bàn Tử nhíu mày hỏi: “Hừ, mẹ nó, còn có thứ này nữa sao?”

Tôi gật gật đầu: “Rất nhiều vùng có truyền thuyết nói về nó, chắc là không sai đâu.”

A Ninh cũng gật đầu: “Trước đây tôi từng nghe qua rồi, lúc ấy còn tưởng người lớn muốn dọa cho tôi sợ, không dám ra chơi gần bờ sông nên mới thêm thắt ra thôi.”

Bỗng ông chủ thuyền chen ngang: “Không đúng không đúng, mấy người không biết được đâu, những thuyền đánh cá quanh đây đều đã gặp phải thứ này, tôi nói cho mấy người nghe, nó không phải là Hải hầu tử gì gì đó đâu, nó là quỷ Dạ Xoa! Nó là thân thích của Long Vương, mấy người đắc tội với nó, chắc chắn nó sẽ quay lại báo thù! Tôi thấy chúng ta nên mau mau quay vào bờ mua đầu heo mời đạo sĩ lo cúng bái, cầu nó đại nhân đại lượng mà bỏ qua cho chúng ta.”

Gã Trương hói nghe thế liền bật cười: “Tôi nói nè, ông chủ thuyền, tôi chỉ dùng một viên đạn mà bắn nát bả vai thân thích của Long Vương, vậy tôi chẳng là Tôn Ngộ Không hay sao?”

Ông chủ thuyền giận đến xanh mặt, nói: “Ông mà Tôn Ngộ Không nỗi gì, là Trư Bát Giới thì có!”

Chúng tôi nghe vậy đều thấy buồn cười, Trương hói xoa xoa khuôn mặt căng tròn bóng lưỡng, chắc là cảm thấy bản thân cũng hơi hơi giống thật, không khỏi buồn phiền.

Bàn Tử cười một hồi mới nói: “Nếu dưới biển có thứ này thật thì chúng ta nhất định phải mang vũ khí. Lỡ như cái hải đấu kia chính là hang ổ của tụi nó, chẳng phải chúng ta đi đâm đầu vào chỗ chết hay sao? Tôi hỏi nè Ninh tiểu thư, cô có chuẩn bị đinh ba hay gì đó tương tự không?”

A Ninh trả lời: “Chúng tôi cũng có nghĩ đến tình huống này nên đã chuẩn bị một ít súng bắn cá, nhưng loại súng này rất cồng kềnh, vả lại chỉ có thể bắn phát một, nếu gặp phải tình huống khẩn cấp e rằng cũng chẳng mấy hữu dụng.”

Tôi có biết loại súng này, dùng khí nén để kích hoạt, tầm bắn chừng dưới 4m, nếu thuận lợi còn có thể đem làm trường mâu. Nhưng hiềm một nỗi súng này quá dài trong khi đường vào mộ lại hẹp, xem ra rất khó sử dụng.

Bàn Tử không để ý tới chuyện đó, kêu to: “Chẳng cần biết có hữu dụng hay không, súng thì chỉ lo thiếu chứ sao lại sợ thừa, mang theo được thì cứ mang. Ngày mai xuống đó, tôi sẽ dẫn đầu, đồng chí Tiểu Ngô theo sau lưng tôi, cô với gã hói kia đi sau cùng. Nếu tôi thấy có điều gì bất thường sẽ khoát tay, mấy người phải lập tức dừng lại, còn nếu tôi ngoắc ngoắc nắm tay, mấy người khỏi cần lo lắng gì hết, cứ trốn đi là được.”

Chúng tôi thấy sắp xếp như vậy cũng khá hợp lý, nhất loạt gật đầu, sau đó lại bàn bạc thêm vài vấn đề. Tôi nhớ lại những chuyện chú Ba kể, viết ra một danh sách để họ chuẩn bị trong đêm nay, nào là đèn thăm dò, dao găm, ống giữ lửa, túi đựng, dây nilon, móc leo núi, còn cả thức ăn, dụng cụ cấp cứu, mặt nạ phòng độc, hộp nhiều ngăn, họ đã chuẩn bị gần như đầy đủ, đến cả móng lừa đen cũng có.

Dặn dò xong trời đã gần sáng bảnh, Bàn Tử bảo chúng tôi đừng có bàn nữa, còn bàn tiếp thì đến nước cũng hết dám xuống luôn, lo mà đi nghỉ ngơi đi, cho nên mọi người đều tự tìm chỗ nghỉ. Loại rượu dừa kia tác dụng mạnh mà chậm, vừa bị gió biển thổi vào người, đầu tôi đã nặng không tả nổi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu, đến xế chiều mới tỉnh lại.

Có vài người đã dậy trước tôi, giờ đang lục đục chuẩn bị. Tôi rửa mặt bằng nước biển, đúng lúc này có mấy thợ lặn ngoi lên từ trong nước, một người tháo ống thở xuống, nói: “Tìm được rồi, chắc chắn là chỗ này, đạo động cũng thấy luôn.”

A Ninh nghe thế vội hỏi: “Anh có vào đó xem thử không?”

Người đó lắc đầu: “Có, nhưng đạo động đó rất dài, tôi vào một đoạn mà vẫn không thấy đáy, không dám tiếp tục tiến sâu vào nữa nên đã đi ra.”

A Ninh gật gật đầu, hỏi người thợ lặn thêm vài câu nữa rồi quay sang nói với chúng tôi: “Được rồi, chúng ta chuẩn bị đi là vừa, chờ họ dọn quang cửa động rồi sẽ thông báo với chúng ta. Nếu bên trong cửa động có dấu hiệu sụt lún, họ sẽ dùng giá đỡ để cố định.”

Chúng tôi nhất loạt mặc đồ lặn vào. Tôi với mấy người kia mặc rất vừa vặn, duy có Bàn Tử là bị hở phần bụng, lộ cả rốn ra ngoài, tuy có hơi bất lịch sự nhưng vẫn phải mặc vào. Chúng tôi kiểm tra lại toàn bộ trang thiết bị, những thứ cần mang đều mang theo cả, sau đó từng người một nối nhau nhảy xuống nước.

Tác giả:

Đơn giản chỉ là Biển. Vậy thôi!

8 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 16

  1. Giờ biết Bình ca là ông đầu hói nên mấy hành động của anh làm ta cứ buồn cười. Quyển 1 thì ảnh soái hết biết rồi, thế mà khi ảnh dịch dung thì tính cách thay đổi 180 độ vậy thì ai mà chịu thấu à.

    1. @Vy Vy: nàng ơi sao nỡ spoil TT^TT

      anw, đọc chùa bao nhiêu bây h ms comt cho các nàng được TT^TT với tốc độ thần thánh này của các nàng thì chẳng mấy chốc cũng xong cả 8 quyển nhỉ ;;) cơ mà giữ sức nhé, cố gắng lên a~ :”> ta sẽ ủng hộ 2 chân 2 tay luôn :”>~ *tung hoa*

      1. Thật ra… Đạo mộ có 10 quyển chứ ko phải 8 quyển đâu nàng =)) quyển 5 với quyển 8 chia ra làm 2 phần Thượng – Hạ mà. Nếu giữ nguyên tốc độ 1 quyển làm 3 tháng thì cũng phải 2 năm rưỡi mới xong, cho nên ta chỉ mong ra sách thôi, mình làm đồng nhân cho nhẹ :)
        @Vy: Thế mới gọi là diễn viên Oscar chứ =)) Nhớ lúc trước ta có lướt lướt qua quyển 2, tất nhiên lúc đấy thì ko được ai xì poi trước, đọc đến đoạn anh hói lột mặt nạ mà ớ người ra, ôm bụng cười như điên í =)) Ta ko muốn xì poi là vì muốn mọi người hưởng cái cảm giác ngã ngửa ra ấy, nhưng thôi chắc cũng nhiều người đoán ra rồi, ko sao đâu =))

        1. gomen :”> ta xin sửa lại là 8 phần =)) thực tình nếu nàng Vy k spoil thì ta cx sẽ k bao h tưởng tượng được bác Hói là Bình ca đâu =)) tính cách cử chỉ khác hẳn =)) chả có 1 tí liên hệ nào vs anh cả :)) thôi thì dù sao cx spoil ra hết rầu :))

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s