Posted in 2. Nộ hải tiềm sa (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 15

Chương 15: Bàn Tử

Editor: Tiểu Phong Hoa

Beta: Thanh Du

*****

Lòng tôi có đôi chút kinh ngạc, nhưng cũng đoán được một số khả năng. Trong số những người thoát ra từ Lỗ Vương Cung, Đại Khuê đã chết, chú Ba thì mất tích, Phan Tử vẫn đang hôn mê, Muộn Du Bình sống chết chưa rõ, chỉ còn có tôi cùng Bàn Tử. Tổ chức này coi trọng bản lĩnh đã chuẩn bị kỹ càng, tôi đoán chắc lựa chọn hàng đầu của họ là Bàn Tử, tôi may ra chỉ là phương án bổ sung mà thôi.

Thuyền vào bến cũng không giảm tốc độ, tên Bàn Tử kia mới vài ngày không gặp thôi đã béo lên rồi, được cái thân thủ vẫn nhanh nhẹn như cũ Hắn theo đám người kia nhún mình nhảy phốc lên thuyền, chạy một quãng mới đưa mắt nhìn tôi, hớn hở cười lớn: “Đồng chí, cậu cũng ở đây luôn hả, xem ra uy tín của A Ninh tiểu thư nhà chúng ta cũng không vừa!”

Cô gái kia miễn cưỡng nở với hắn một nụ cười méo xệch, xem ra bọn họ quen nhau đã lâu. Thái độ của tôi đối với Bàn Tử vẫn luôn trong tình trạng giằng co khen chê lẫn lộn, hắn đã đến đây rồi, tôi cũng không biết nên vui hay nên buồn nữa. Nhưng cứ nhớ lại những việc hắn từng làm trong Lỗ Vương Cung, mấy lần hại tôi suýt chết thảm, tôi lại thấy đau đầu.

Hắn đem hành lý lẳng một phát lên sàn thuyền, đến đứng đối diện trước mặt chúng tôi, vừa đấm lưng bồm bộp vừa nói: “Đuổi tôi chạy đến cong cả đuôi, mẹ kiếp, cô cậu làm gì mà thúc giục khiếp thế! Đúng rồi, đã tìm được nơi đó chưa?”

Cô gái tên A Ninh lắc đầu: “Chỉ còn lại duy nhất một địa điểm, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là chỗ đó.”

Bàn Tử nói: “Cho mấy người biết, Bàn gia tôi ấy mà, ba cái thứ Tầm long điểm huyệt với Tham huyệt định vị là mù tịt hết. Mấy người tìm được rồi thì báo lại cho tôi một tiếng, còn không tìm được cũng đừng có trách tôi. Tiền tôi vẫn thu như thường, quy tắc giang hồ, Nam phái cô cậu cũng nên nhập gia tùy tục đi!”

A Ninh đau đầu thở dài: “Tôi biết anh dốt mấy thứ đó nên cũng sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Cụ thể, việc định vị sẽ do ngài Ngô phụ trách.”

Tâm trạng tôi đang tương đối thoải mái, vừa nghe câu này chợt cảm thấy tai ù đi. Tôi phụ trách? Phụ trách kiểu gì? Tôi ngay đến cả một xẻng cũng chưa từng đào, vội lên tiếng: “Tôi phụ trách? Không phải các cô đã biết hải đấu kia ở chỗ nào rồi sao?”

Cô nói: “Mới chỉ áng chừng được vị trí đại khái thôi, tìm được đạo động vẫn là tốt nhất. Nếu chẳng may tìm không thấy thì phải nhờ anh định vị trên thực tế và phán đoán hình dạng của địa cung rồi. Trong tay chúng tôi chỉ có một mớ tư liệu cũ nát, làm sao thay thế được kinh nghiệm của thổ phu tử? Chú Ba của anh cũng cáo già thật, những tài liệu đó chẳng lưu lại cho chúng tôi tờ nào.”

Lưng tôi đổ đầy mồ hôi, xem ra tối nay đừng hòng ngủ, phải nằm mà liệu liệu nhớ lại những thứ ngày trước ông nội dạy cho, bằng không tới nơi rồi sẽ làm trò cười cho thiên hạ mất!

Hạ xẻng thì không thành vấn đề, dưới đáy biển có chậm chạp chút ít hoặc sai lầm gì đều có thể đổ thừa cho nước biển, thổ phu tử chứ có phải hải phu tử đâu, lĩnh vực này chắc chắn không thuộc phạm trù chuyên ngành của tôi. Nhưng muốn tôi định vị địa cung thì đúng là gay to, may thay tôi không có nhiều kinh nghiệm thực tiễn nhưng vẫn còn biết chút lý thuyết.

Tôi ngẫm nghĩ một lúc, tâm trạng căng thẳng khi nãy cũng dần lắng lại, bụng bảo dạ thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng(1), đến lúc đó nếu quả thực thấy không ổn thì cứ phán bừa là địa cung đó rất kỳ quái là được rồi.

Bàn Tử nhìn tôi, nói: “Vậy là tốt, tất cả đã sẵn sàng! Nhưng hiếm khi có dịp đến Tây Sa, tối nay chúng ta hãy đánh chén một bữa no say mà bồi dưỡng sức lực, đổ đấu cũng là lao động tay chân đấy!” Dứt lời huỳnh huỵch chạy đi tìm lái thuyền, xách lão lên mà hỏi trên thuyền có hải sản gì không.

A Ninh hình như không muốn ăn, chỉ đứng một bên không nói năng gì. Nhưng tôi đang lúc đói bụng, vừa nghe có hải sản nước miếng đã biểu tình trong miệng, cũng chạy tới xem.

Ở Tây Sa rất nhiều cá thu, cá lao và cá mú. Người ta nói biển Tây Sa một nửa là nước, một nửa là cá, cho nên thuyền đánh cá ra khơi rất hiếm khi tay trắng trở về. Ðến mùa du lịch, câu cá ở Tây Sa cũng là một thú vui. Bàn Tử gào la thúc ép ghê quá, ông lái thuyền đành miễn cưỡng lấy trong hầm cá ra một con cá thu to tướng đưa cho người làm: “Chặt đầu nó rồi bỏ vào nồi mà nấu.”

Bàn Tử không biết chuyện vừa xảy ra, thấy vẻ mặt đưa đám của ông lái thuyền thì cực kỳ khó chịu, quát: “Mẹ kiếp, có phải ông đây ăn quịt đâu, cũng đếch phải cướp của ngươi!”

Bực bội gì thì bực bội, nhưng đến lúc nồi cá bưng tới, hương vị khỏi phải nói, cảm giác thèm thuồng của tôi cũng theo đó mà dâng lên tận cổ. Trước kia sống nơi thành thị, chưa bao giờ nghĩ tới có ngày mình lại được ăn những thứ như vậy. Bàn Tử ánh mắt như thôi miên, nồi đặt chưa vững hắn đã phóng đũa gắp ngay một miếng da cá còn nóng hổi tống vào miệng, nóng đến mức rớt cả nước mắt.

Uy lực của cái nồi thơm phức này thật sự rất lớn, không biết có phải vì tất cả đều đói gần chết hay không mà ai ai cũng vây lấy nó, ngay cả Trương hói đang ngủ dưới kho cũng phải mò lên, nghe thấy thế cũng góp lời: “Tây Sa hay thật, tha hồ nấu cá cả đời ăn chẳng hết.”

Bàn Tử kéo gã ra mắng mỏ: “Nịnh hót vừa phải thôi , ông ấy, con mẹ nó đừng có phun nước miếng rào rào như thế, không thấy ghê muốn chết sao?!”

Trương hói thấy Bàn Tử lạ mặt, liền chìa tay ra bắt tay hắn: “A, người mới, xin hỏi nên xưng hô thế nào?”

Bàn Tử bụng dạ vốn thẳng như ruột ngựa, liếc gã một cái, quay sang hỏi A Ninh: “Cái lão hói đầu này là ai thế?”

Trương hói vừa nghe sắc mặt lập tức đen lại, cố gắng lịch thiệp: “Xin gọi tôi là ngài Trương, hoặc giáo sư Trương được không?”

Bàn Tử không thèm để ý đến gã, A Ninh thấy không khí căng thẳng mới đứng ra lên tiếng: “Quên chưa giới thiệu cho các anh, vị này là giáo sư Trương, một trong những cố vấn của chúng ta lần này.”

Bàn Tử nghe hai tiếng giáo sư, cũng không dám thất thố, vội nắm tay Trương hói mà nói: “Ấy, thật xin lỗi, tôi không nhìn ra ngài lại là một nhà trí thức. Tôi họ Vương, chỉ là một kẻ thô lỗ bình thường, ngày thường quen thẳng tính, mong ngài đừng để bụng.”

Trương hói nghe thế bất đắc dĩ nhếch mép nở nụ cười: “Trí thức hay người thường cũng là người cả thôi, chẳng phải trí thức cũng từ người bình thường mà ra hay sao? Phân công bất đồng, phân công bất đồng(2).”

Bàn Tử nghe mà đực mặt ra không hiểu, đành phải cười xòa. Trương hói không nhận ra, hỏi tiếp: “Ngài Vương đang làm công việc gì vậy?”

Bàn Tử ngây người, cảm thấy khó chịu, nhưng cũng không thể tỏ ra quá thô lỗ trước mặt một bậc trí thức, đành đáp: “Cái này…nói nôm na thì tôi làm việc dưới lòng đất.”

Trương hói không khỏi kính nể: “Hóa ra là một chiến sĩ công an, thất kính, thất kính(3).”

Tôi ngồi nghe cứ phải bấm bụng nhịn cười, con mẹ nó, lão Trương hói này lải nhải cũng lắm thật. Bàn Tử thấy tôi cười, mới hung hãn trừng mắt liếc xéo một cái, nói với Trương hói: “Chuyện này nói sau cũng được, tới đây ăn mấy miếng đi đã.” Dứt lời liền hô hào mọi người nâng đũa.

Tôi cũng không để ý đến họ nữa, nhấc đũa lên ăn. Mẹ kiếp, mùi vị đúng là hảo hạng, mồm còn chưa nuốt hết miếng thứ nhất, tôi đã gắp đến miếng thứ hai.

Bàn Tử ăn một hồi, ợ lên sung sướng rồi lại đòi uống rượu. A Ninh nói: “Đây là thuyền ngư dân đi đánh cá, đào đâu ra rượu cho anh?” Bàn Tử không tin, phi ngay xuống dưới khoang thuyền lục lọi một hồi, cười toe toét ôm vò rượu lên. Ông lái thuyền thấy thế thì sợ đến run người, luôn mồm giải thích đây là rượu cống cho Long Vương, nói xong chạy tới muốn đoạt lại.

Bàn Tử tức điên người: “Ông lảm nhảm nhiều quá ta không nghe đâu, cái thứ rượu vớ vẩn này của ông, Long Vương nếm thử đảm bảo đánh cho thuyền đắm luôn chứ chẳng chơi!” Nói xong lôi trong túi ra một bình rượu xái, vứt cho ông lái thuyền: “Cầm lấy, cho Long Vương thay đổi khẩu vị chút đi! Đây gọi là trao đổi văn hóa rượu Bắc Nam, nhìn thấy không, là rượu xái Hồng Tinh đấy, là đồ thượng hạng. Mẹ kiếp, ông đúng là có mắt như mù!”

Ông lái thuyền đứng ngây như phỗng không biết phải làm sao. Bàn Tử cứ coi như lão đã đáp ứng, xé niêm phong chia cho chúng tôi. Rượu này đúng là tuyệt, là rượu dừa hảo hạng của thị trấn Lê Miêu. Chúng tôi nốc lấy nốc để một trận như gió táp mưa sa, mãi đến lúc trăng lên đỉnh mới thôi.

Bàn Tử uống ngụm rượu cuối cùng, bụng đã no, vỗ đùi ngồi thẳng lưng: “Các vị, ăn uống no say rồi, cũng nên nói chuyện nghiêm túc một chút.”

_________

Chú thích:

(1) Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng (nguyên văn: 船到桥头自然直): Thành ngữ, ý chỉ việc đâu sẽ có đó.

(2) Phân công bất đông: xuất phát từ câu “chích hữu phân công bất đồng, một hữu đê quý chi phân” ý là các nghề nghiệp chỉ khác nhau về đặc điểm công việc, không phân sang hèn

(3) Nguyên văn Bàn Tử nói là “địa hạ công tác” (地下工作). Ở đây tác giả Nam Phái Tam Thúc chơi chữ, cụm từ “địa hạ công tác” vừa có nghĩa là làm việc dưới lòng đất, vừa có nghĩa là công tác ngầm, công tác bí mật.

Tác giả:

Mơ mộng - Mê trai đẹp :">

10 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Phần 2 chương 15

  1. Hê hê, ta giật tem nhá.
    Nàng biểu là Bình ca lên thuyền ngay từ đầu rồi, nhưng ta ngó qua ngó lại ko thấy Bình ca đâu hết, chỉ thấy mỗi gã họ Trương đầu hói nói nhiều, mà Bình ca cũng họ Trương luôn, thế lày nà thế lào ?????
    Lâu lắm mới có 1 chương không có chuyện kỳ quái đáng sợ, đúng là trước cơn bão mà ~~~

  2. Anh có khả năng đoạt Oscar thật, cả phần đầu nói được mấy chữ, giờ thì cứ xoen xoét =))))) toàn là đá đểu anh em

  3. haizz. đọc đến chap này thấy cảnh ăn uống vui vẻ ta cứ thấy làm sao ấy @_@ cứ nghĩ đến cảnh cái đám cá mn thoải mái bắt đó đều là của mình thì lại… dù là truyện nhưng các nv của nước khác thoải mái chiếm tài nguyên của nước mình thì vẫn thấy thốn lắm =_=

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s