Posted in 1. Thất tinh Lỗ Vương cung (hoàn), Đạo mộ bút ký

Đạo mộ bút ký – Quyển 1 chương 25

Chương 25: Áo ngọc

Edit: Lẳng.

Beta: Ken & Thanh Du.

 ˜˜º˜˜

Tôi khiếp sợ vô cùng, vô thức lùi về sau vài bước, toàn thân căng thẳng chỉ lo cái thi thể này đột nhiên bật dậy nhào về phía mình, thì thào: “Thi thể này sao lại thở được? Mọi người trước kia đã từng gặp chuyện giống thế này chưa?”

Đại Khuê run rẩy đáp: “Đương nhiên là chưa, nếu thường xuyên đụng phải mấy chuyện này, tôi đây thà đi quét nhà xí còn hơn đổ đấu!”

Tôi quay sang nhìn Phan Tử, anh ta đang đè miệng vết thương, mồ hôi đầy đầu, nói: “Không cần biết là cái gì, mau cho nó một viên đạn, có là bất tử cũng phải đi đời. Lần chần nữa nó đứng lên được thì phiền”

Tôi nghe cũng thấy có lý, ở dưới lòng đất nghĩ lắm không bằng làm nhiều. Việc gì cũng phải nhanh chóng chặn đầu mới êm, cho nên nâng súng ngắm. Bất chợt chú Ba cùng Bàn Tử bên kia đều xua xua tay, kêu to: “Từ từ…đã!”

Nói xong, chú Ba vội vàng bước đến gần thi thể. Chú vừa đưa tay xua xua về phía tôi, vừa xem bộ giáp màu đen mặc trên mình thi thể, ngón tay run run chỉ vào nó, kinh ngạc đến nỗi miệng há to không khép lại nổi: “Này, này… cái này không phải là áo ngọc sao? Ông trời ơi, vậy ra nó thực sự tồn tại ư!”

Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo làm sao, vội hỏi áo ngọc là cái gì? Chú Ba kích động đến nỗi nước mắt cũng muốn tuôn rơi, lắp ba lắp bắp: “Giời … giời đất ơi, Ngô lão tam ta đổ đấu lâu như vậy, rốt cuộc… Rốt cuộc cũng có thể tìm được một báu vật thần khí, đó là áo ngọc.” Chú túm lấy bả vai tôi: “Chỉ cần mặc áo này này, con người sẽ cải lão hoàn đồng, cháu đã từng thấy chưa? Đây là sự thật mà! Cái xác này chính là chứng cớ rành rành đó”

Vào thời đại đó tứ tuần đã tính là già, vậy mà cái xác này tuy cơ thể đã teo tóp một ít nhưng khuôn mặt vẫn còn rất trẻ, thật sự trẻ. Tôi không khỏi giật mình, thầm nghĩ: chẳng lẽ trên thế gian này thực sự có chuyện cải lão hoàn đồng?

Bàn Tử đờ người ra nhìn đến quên cả chớp mắt, nói: “Thực không ngờ, Tần Thủy Hoàng tìm kiếm khắp nơi cũng không có được vật này, hóa ra lại ở trên người xác chết. Mà ông Ba, ông có biết làm cách nào tháo nó ra không?”

Chú Ba lắc đầu: “Nghe nói thứ này không tháo được từ bên ngoài, cái này rắc rối đây, chẳng lẽ chúng ta phải bê cả cái xác này ra?”

Hai người sau đó bèn kiểm tra tới kiểm tra lui, tôi đứng một bên nhìn họ nâng tay lật chân xác chết, xem ra không có vẻ gì là nguy hiểm, lo lắng canh cánh trong lòng mới dần dần dịu đi, hỏi: “Nếu tháo áo ngọc này ra không biết người đó sẽ thế nào?”

Bàn Tử dường như chưa nghĩ tới điểm này, nói: “Bàn Tử ta cũng cóc biết, cùng lắm thì tan thành cát bụi thôi.”

Tôi bảo: “Hơ, người ta vốn đang sống khỏe, chúng ta làm như vậy không phải mưu sát sao?”

Bàn Tử nghe xong cười lăn cười bò ra đất, nói: “Đồng chí, đi đổ dấu mà tư tưởng giác ngộ sâu sắc như cậu thì khỏi đụng chạm vào thứ gì luôn. Mấy tên Vương công quý tộc kẻ nào bàn tay không vấy máu, dù có bắt được cũng phải bắn chết ngay. Cậu còn lo lắng cho chúng nó thì đúng là ăn no rửng mỡ.”

Tôi ngẫm thấy đúng, nhìn hai người bận bận rộn rộn cũng không muốn ngồi chơi xơi nước, nên cũng tới kiểm tra quan tài, tính lục lọi mấy thứ đồ bồi táng xem có gì đáng giá hay không. Đáy quan tài là một tầng thật dày những mảng gì đó nhìn giống như lớp vảy, phía dưới xếp từng lớp từng lớp minh khí (*) mà tôi cũng chẳng biết tên. Tôi thử nhặt lên một lớp vảy là lạ, hỏi: “Cái của nợ gì đây?”

(*)Minh khí: đồ bồi táng chôn theo người chết

Chú Ba bồn chồn không yên, vừa nghe hết câu hỏi đã trả lời: “Đó là lớp da lão ta lột ra”. Tôi ghê tởm muốn ói, lập tức ném cái thứ chết tiệt trên tay xuống. Mắng: “Mẹ nó, tên Lỗ Thương Vương này có phải mắc bệnh ngoài da không, tróc lở hàng đống da thế này”.

Chú Ba nói: “Mày đừng có sờ vào nữa, đó là lớp da hắn lột ra, mỗi lần thay da là một lần trẻ thêm ít tuổi. Xem lượng da này tổng cộng khoảng năm sáu lần”.

Tôi thấy mấy lớp da này thật ghê tởm, da người mà lột được giống da rắn, nên hứng thú cũng bay biến bằng sạch. Phía sau, Bàn Tử đột nhiên kêu một tiếng: “Có cách rồi!”

Chúng tôi bước lại xem thì thấy trong nách áo ngọc kia có một khối ngọc buộc vào mấy đầu dây tơ vàng, tôi cáu gắt: “Tôi bảo này, Bàn Tử chết toi, mẹ nó mắt anh đúng là sắc như cú vọ, mấy đầu sợi tơ mảnh như thế mà cũng nhìn ra được”

Bàn Tử trợn mắt nhìn tôi, thầm thì: “Mấy người theo Nam phái sát tâm quá nặng, đổ đấu nào là chỉ biết vét sạch trơn đấu đó. Cái nghề đổ đấu này cần tinh tế tỉ mỉ, để xem, hôm nay không có Bàn gia ta ở đây, mấy người làm cách nào tháo được áo ngọc khỏi cái xác này!”

Chú Ba sượng trân, mắng: “Đi chết đi, còn chưa biết đúng hay sai đâu, nói không chừng ở đây còn có nhiều đầu mối chỉ nữa”.

Bàn Tử cười ha ha, nói: “Con mẹ nó ông vẫn chưa tin hả”, dứt lời liền rút đầu sợi kia, tay mới vươn tới một nửa chợt nghe “vù” một tiếng, trước mắt tôi chỉ thấy một đạo quang vút qua như chớp lóe. May chú Ba phản ứng cực nhanh, một cước đá Bàn Tử lệch sang một bên nên hắc đao kia chỉ “bụp” mốt tiếng cắm phân nửa vào thân cây. Tôi bị một phen sợ muốn rớt tim, nếu không nhờ một đạp kia của chú Ba đảm bảo đầu Bàn Tử đã bị cắt rời.

Tất cả quay lại nhìn, chỉ thấy Muộn Du Bình đang đứng ở bậc thang phía dưới, toàn thân vấy máu, trên người không biết tự lúc nào xuất hiện một hình xăm kỳ lân màu xanh. Tay trái hắn vẫn giữ nguyên động tác vung đao, tay phải thì cầm một thứ gì đó hình dạng kỳ quái, chờ đến khi chúng tôi nhìn rõ thì ai nấy đều hít một hơi khí lạnh.

Không ngờ trên tay phải hắn chính là đầu của huyết thi kia.

Muộn Du Bình nhìn cả đám, chân tập tễnh nhẹ nhàng bước lên bậc thang. Nhìn hơi thở nặng nề của hắn, tình hình có lẽ không ổn, nhất là những vết thương chằng chịt khắp người, xem ra vừa trải qua một trận ác chiến. Đầu tiên hắn nhìn qua cỗ quan tài, sau đó khoát tay, nhẹ giọng nói: “Tránh ra!”.

Bàn Tử ót nổi đầy gân xanh, làm sao chịu yên cho nổi, nhảy dựng lên mắng to: “Con mẹ nhà ngươi vừa rồi làm gì!”

Muộn Du Bình quay đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, nói: “Giết anh!”

Bàn Tử nổi giận, xắn tay áo muốn nhào vô, Đại Khuê vội vàng giữ chặt hắn lại. Chú Ba thấy sự việc có phần không ổn, cái tên Bàn Tử cũng chẳng phải dạng người ngoan ngoãn dễ bắt nạt gì, vội vàng xoa dịu: “Đừng nóng, Tiểu Ca làm việc gì cũng có lý do, chúng ta trước hết bình tĩnh nghe cậu ấy nói. Trên đường cậu ta từng cứu anh không ít lần rồi đúng không, hãy nhịn một chút đi.”

Bàn Tử nghĩ cũng thấy có lý, không gây sự nữa, giãy khỏi vòng tay Đại Khuê, giận dữ ngồi phịch xuống đất, nói: “Các người ỷ đông người, Bàn gia ta cũng không lấy một chọi bốn được, hừ, đành chấp nhận, các người muốn thế nào thì cứ thế”.

Muộn Du Bình vung tay ném đầu huyết thi lên giường ngọc, ho khan một tiếng, nói: “Huyết thi này chính là kẻ đã từng là chủ nhân áo ngọc. Khi Lỗ Thương Vương đổ đấu phát hiện ra hắn, bỏ áo ngọc ra, hắn mới biến thành cái dạng đó. Mặc áo ngọc này 500 năm sẽ thay da một lần, phải đợi đúng lúc thay da mới được tháo áo ngọc, bằng không sẽ biến thành huyết thi. Hiện cái xác sống trước mặt các người đã được hơn ba nghìn năm, vừa rồi anh chỉ cần kéo đầu dây thôi thì xác chết lập tức sống dậy, tất cả chúng ta sẽ phải chết ở đây”.

Hắn nói xong lại ho khan vài tiếng, tôi thấy khóe miệng hắn bắt đầu rỉ máu, thầm than không ổn rồi, có lẽ đã bị nội thương.

Phan Tử nãy giờ vẫn im lặng, yếu ớt dựa một bên, bỗng đột ngột lên tiếng: “Tiểu Ca, thứ cho Phan Tử này nói thẳng, cậu nghe xong cũng đừng để bụng. Hình như cậu biết quá nhiều, nếu tiện, có thể nói cho tôi biết rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào không? Cậu đã cứu tôi một mạng, nếu tôi giữ được cái mạng này mà rời khỏi đây thì còn biết đường đến bái tạ”.

Phan Tử nói những câu này cũng thật khôn ngoan, tôi đã nghĩ Muộn Du Bình phen này không trả lời không xong. Nào ngờ hắn không thèm nói một lời, giống như từ đầu đã không để chúng tôi vào mắt. Hắn tới trước thi thể Lỗ Thương Vương, khinh bỉ liếc mắt một cái, một tia hàn quang chợt lóe lên trong mắt. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ động tác của hắn thì tay hắn đã bóp chặt cổ thi thể, lôi ra khỏi quan tài, từ cổ họng thi thể đó phát ra tiếng thét chói lói, run rẩy không ngớt. Chuyện xảy ra quá nhanh khiến tôi không kịp phản ứng, Muộn Du Bình lạnh lùng nói với thi thể một câu: “Ngươi sống đã đủ lâu, chết đi được rồi”. Chỉ thấy gân xanh trên tay hắn nổi lên, một tiếng xương cốt gãy rời, thi thể nọ tứ chi run rẩy một hồi cuối cùng xụi lơ, làn da nhanh chóng biến thành màu đen.

Chúng tôi trợn mắt há miệng nhìn hắn, nhất thời không ai biết phải nói sao cho phải. Lại thấy hắn ném thi thể xuống đất, tựa hồ áo ngọc kia cũng chỉ là rác rưởi, không đáng để tâm. Tôi giữ tay hắn lại: “Anh rốt cuộc là ai! Anh và Lỗ Thương Vương này có thâm thù đại hận gì?”

Muộn Du Bình nhìn tôi, nhìn lâu thật lâu mới nói: “Biết để làm gì?”

Bàn Tử không phục, tức tối nói: “Cái thứ đạo lý chết toi gì thế? Chúng ta khổ cực lắm mới xuống tới tận đây,  mở được quan tài này cũng chẳng dễ dàng gì. Cậu một lời không nói liền bóp chết thi thể, cậu, con mẹ nhà cậu ít nhất cũng phải giải thích cho chúng tôi một tiếng!”

Muộn Du Bình quay đầu, nhìn cái đầu huyết thi trên giường ngọc, nét mặt vô cùng mệt mỏi. Hắn chỉ chỉ vào quan tài trang trí hoa văn, phía sau quan tài có một chiếc hộp tử ngọc, nói: “Mọi thứ các người muốn biết đều ở trong hộp ngọc đó.”

____

Tác giả:

Gọi em là đóa hoa sầu

16 thoughts on “Đạo mộ bút ký – Quyển 1 chương 25

      1. *níu áo* nàng chạy đi đâu * cười gian trá*
        Ta trước đây chưa bít mình có máu sm đâu, nhưng nhờ nàng ta mới bít nên nàng hy sinh để ta sSM nàng đầu tiên zậy hehe

  1. “Khi Lỗ Vương Thương đổ đấu mộ phát hiện ra hắn, bỏ áo ngọc ra, hắn mới biến thành cái dạng đó.”
    Hình như là Lỗ Thương Vương phải hem nhỉ XD~
    *đập bàn* Cô Du beta thế à *bỏ chạy =))))))))))*

    1. Chẹp, cô soi kỹ thật đó. Tôi cũng soi =))
      …Phía sau, Bàn Tử đột nhiên kêu một tiếng: “Có cách rôi!”
      ~~~> “rồi” nhé :”>

      *đập bàn* cô Du beta thế à *bỏ chạy theo cô Gina* =)))))))))))~

      1. *đập bàn* người ta đã bỏ công sức ra beta, hai người không tung bông cổ vũ thì thôi còn dám chê bai à. Hai người giỏi thì lãnh chức beta hộ ta xem =))))) *le te chạy đi sửa*

  2. Quả thực đọc đến chương này tớ thấy Muộn Du Bình lạnh lùng mà cũng thật nhẫn tâm (hay chưa muốn nói là “độc ác” (fan Bình ném đá đi >.,..>*
    Mà Ngô Tà, ôi, ko hiểu bạn ấy quá thiện lương, tốt bụng hay là ngây ngô, mà đến cái xác chả ra sống chả ra chết, bản còn lo ngại cho tính mạng của nó ko =u= Thiệt hết sức… đnág yêu nhaaa *.,*

    1. Ơh, bị thiếu mất một đoạn. Tớ bửu anh Bình nhẫn tâm là vì: ko cần mở miệng cảnh cáo phân trần gì hết, cứ thế mà một tay vung đao ném luôn. Nếu ko phải chú Ba nhanh chí, Bàn Tử còn phải diễn tiếp thì chắc chắn là ngỏm luôn rồi đừng hỏi. Thấy đáng giết là giết luôn, ko cần biết ng hay ma, bạn hay thù.
      Aizzz, tớ thấy chương này kinh dị theo một kiểu nào đó *tê tái với anh Bình -_-*

  3. Thặc-là-ngầu quá đỗi ~~ Tôi đọc đến lần thứ 3 rồi mà vẫn còn phấn khích =)))
    Anh Bình siêu cool, siêu ngầu ;;____;; suất muốn chết ~~
    Phải vái anh Nam vì đã cho anh “ra đời”, nếu không thì quả thật Đạo mộ đã mất đi một sức hút nho-nhỏ-mà-không-nhỏ =))))))

  4. khi biết dại khái câu chuyện và kết cục, đọc khúc này thật khiến người ta hưng phấn và muốn khóc luôn

    [Tôi giữ tay hắn lại: “Anh rốt cuộc là ai! Anh và Lỗ Thương Vương này có thâm thù đại hận gì?”

    Muộn Du Bình nhìn tôi, nhìn lâu thật lâu mới nói: “Biết để làm gì?”]

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s