Posted in Đam mỹ, Đạo mộ bút ký, Đồng nhân văn/Fanfic

[Đạo mộ FF] Bình Tà vi tiểu thuyết – phần 1

Bình Tà vi tiểu thuyết

Phần 1 (từ 1->25)

Tác giả: Nhiều tác giả
Nguồn: baidu.com
Chuyển ngữ: Tiểu Điệp nhi

1.

Tại một tiệm đồ cổ nhỏ ở Tây Linh Ấn Xã, ánh tà dương chiếu xuống trước cửa. Trong tiệm truyền đến tiếng kéo lách cách, Trương Khởi Linh lặng lặng ngồi trên ghế, để Ngô Tà dịu dàng chỉnh sửa mái tóc cho mình. Trương Khởi Linh nhìn chằm chằm vào đống tóc dần dần chồng chất trên sàn, mấp máy miệng: “Ngô Tà, bắt đầu thi hóa rồi.” Ngô Tà vuốt ve mái tóc bù xù của hắn, “Đừng biến mất, anh mà dám biến mất sau này tôi thà chết cũng không gặp anh nữa.” Trương Khởi Linh trầm mặc một hồi lâu, “Ừm.”

.

2.

Ngô Tà thật vất vả mới tìm được Tiểu ca đang mất trí nhớ rồi lôi hắn về nhà. “Tiểu ca, đây là phòng anh nha, phòng đối diện là của tôi.” Nửa đêm, Ngô Tà đang mơ màng buồn ngủ bỗng mơ hồ cảm thấy một đôi bài tay mạnh mẽ ôm chặt lấy mình. “A, Tiểu ca, anh đi nhầm phòng rồi.” “Tôi lạnh.” “Lạnh thì về phòng trùm kín chăn vào là được.” “Chăn không ấm, tôi muốn Thiên Chân.” “A! Oa oa, tay anh sờ loạn ở đâu đó hả! Trương Khởi Linh con mẹ nó ngươi dám giả mất trí nhớ!”

.

3.

Ca cùng Ngô Tà ăn cơm trong nhà hàng, bỗng Ngô Tà sáp qua thì thầm: Hôm nay có phải tôi vô cùng đẹp trai không? Tiểu ca cũng không thèm ngẩng đầu lên khinh thường nhìn cậu, tiếp tục vùi đầu ăn. Anh nhất định đang đố kỵ với tôi đúng không! Ngô Tà vẫn chưa từ bỏ tiếp tục nói. Lần này, Tiểu ca ngay cả liếc mắt cũng lười. Anh nhất định đố kị, Ngô Tà tiếp tục nói, có rất nhiều người nhìn trộm tôi nha. Sau khi nghe xong, Tiểu ca rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn Ngô Tà, sau đó tung một câu: Trên mặt cậu có hạt cơm kìa…

.

4.

“Bàn Thừa tướng, ta vẫn cứ cảm thấy tân hoàng hậu có vấn đề nha.” “Ồ, Phan Thượng thư, mời chỉ giáo?” “Trương Tướng quân vừa từ quan về quê không lý do rõ ràng xong, hôm sau Hoàng thượng lập tức cưới phi tử.” “Tư thái, tướng mạo của Hoàng hậu, còn cả tính cách trầm mặc kia nữa, giống hệt Trương Tướng quân nha.” “Nhưng Thừa tướng thấy sao? Từ khi nàng tiến cung tới giờ, hôm nào Hoàng thượng cũng cần Vương Minh công công nâng vào Triều, hết đi lại tập tễnh lại tới đau lưng. Ta lo vị Hoàng hậu này biết yêu thuật đó.”

.

5.

Một chiều mùa hè, người qua đường Giáp chỉ vào cái quần đùi in hình gà con treo trên quạt điện bên cạnh hỏi: “Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền?” Tiểu ca: “Không bán, đồ của tôi, treo lên khoe chút thôi.” Người qua đường Giáp lại chỉ vào Hắc Kim Cổ Đao trên bàn hỏi: “Cái kia thì sao?” Tiểu ca: “Của tôi, không bán, bày ra khoe chút thôi.” Lúc này Thiên Chân đang ngủ trưa bị giật mình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng nở nụ cười với ông khách. Tiểu ca thẳng tay rút đao: “Cậu ta cũng là của tôi, đặt ở đây khoe chút thôi.”

.

6.

Ngô Tà phát hiện ra cả ngày Tiểu ca đều tản ra hơi thở nguy hiểm u ám, ăn cũng không chịu ăn. Ngô Tà sợ không dám qua hỏi, để Vương Minh đi. Vương Minh cẩn thận rón rén đến gần ghế dài “Tiểu ca, hôm nay anh làm sao vậy?” Tiểu ca liếc Vương Minh một cái, sau đó nhẹ nhàng thở dài “Ngô Tà có tình nhân bên ngoài..” – “Oa?” – “Tên là Muộn Du Bình, hai người đó gần đây rất nổi, có thiếp ba riêng trên bách độ, ngay cả tên cũng đặt rồi, gọi là Bình Tà…” – “….”

.

7.

“Tiểu ca, sau này anh có định kết hôn cưới vợ không?” – “…” – “Có hay không?” – “…” – “Trương Khởi Linh! Nếu còn không nói anh ra ngoài ngủ cho tôi!” – “Có.” Ngô Tà nghe đáp án xong, hai mắt rưng rưng, ra sức đẩy Bình ra ngoài: “Đi! Đi ngay! Anh đi mà ngủ với bà xã anh! Này!!! Buông tôi xuống! A! Anh làm trò gì đó??” – “Chính cậu bảo tôi ngủ với cậu mà…”

.

8.

Nửa đêm yên tĩnh, Ngô Tà bị người ta lay tỉnh, mở mắt ra liền nhìn thấy Tiểu ca. Đang tự hỏi hắn vào bằng cách nào, vừa liếc quanh nhà liền phát hiện ra trên sàn có một cái động lớn mới đào. “Muộn Du Bình chết dẫm kia, cửa chính không đi ngươi đào đạo động làm cái gì, khốn khiếp!” – “Vậy sao được, tôi đến trộm đồ mà.” – “A? Trộm cái… Làm gì đó! Mau buông tôi xuống ngay…” Giọng Ngô Tà dần dần chìm vào bóng đêm…

.

9.

“Muộn Du Bình, anh nói xem nếu tôi tỏ tình với Bàn Tử hắn sẽ thế nào?” “Sẽ chết.” “Vậy, vậy Phan Tử thì sao?” “Sẽ chết.” “Sao lại chết sạch nha! Vậy tôi phải đi với ai đây!” “Tôi.” “Tại sao anh không chết?” “Tôi sẽ không tự giết mình.”

.

10.

“Thiên Chân, tôi định chuẩn bị đi làm một hình xăm như của Tiểu ca.” “Cậu xăm vào còn không giống như dấu kiểm nghiệm thịt lợn người ta hay đóng vào sao. Hơn nữa diện tích lớn như vậy, đau lắm đấy.” “Đàn ông con trai còn sợ cái này? Không phải chỉ có ngực trái thôi sao.” “Lớn hơn nhiều, nửa người trên đều có.” “Sao tôi chưa thấy?” “Ừm, đến khi tâm trạng kích động, động tác khá kịch liệt, nhiệt độ cơ thể cực cao mới có thể hiện ra hết.” “Oa? Vậy làm sao mà cậu thấy được?” “….”

.

11.

Trương Tiểu Tà ngày đầu tiên đi học, đã khóc sướt mướt chạy về, vùi đầu vào lòng Trương Khởi Linh lau nước mũi cọ cọ, “Ba ba, đồng tính luyến ái là cái gì nha?” Trương Khởi Linh dùng hai ngón tay dài bất thường nhấc Trương Tiểu Tà ra khỏi quần áo mình, “Hỏi mẹ xem.” Trương Tiểu Tà ào ào lăn đi, lăn đến phòng bếp, ôm chân người đeo tạp dề hỏi, “Ngô Tà ma ma, tại sao mọi người đều nói con có hai ba ba vậy ạ?”

.

12.

Trong bệnh viện, Ngô Tà ôm Trương Tiểu Tà: “Trương Khởi Linh, anh đó, làm gì mà cho Tiểu Tà ăn nhiều bánh quy như thế! Nghẹn rồi thấy chưa?” Trương Khởi Linh ngồi bên cau mày, sờ sờ bụng con trai, “Là nó nói muốn ăn mà..” “Vậy anh cho con ăn tầm hai ba cái là được rồi, trẻ con mới tí tuổi anh lại để nó ăn hết một hộp!” Giọng Trương Khởi Linh hơi oan ức. “Nhưng lúc nó nói ‘con muốn’, ‘con muốn’ rất giống em… Anh không nhịn được…”

.

13.

Trương Tiểu Tà lười biếng nằm trong lòng Ngô Tà, làm nũng: “Ba ba là Muộn Du Bình, ma ma là Thiên Chân, hai người đều có hai tên, Tiểu Tà chỉ có một không. Ma ma ma ma, đặt tên cho người ta đi~~” Thuận tay ra sức cọ. Không đợi Ngô Tà nghĩ xong, đã thấy Tiểu Ca mặt lạnh như băng ôm Ngô Tà vào lòng, lạnh nhạt quay đầu nói với Trương Tiểu Tà: “Tha du bình!”
____
Tha du bình: con ghẻ, con rơi =))

.

14.

“Tiểu ca, tại sao máu em có khả năng đuổi trung lại không tác dụng với bánh tông?” “Hử?” “Lần trước em bắt một bánh tông ở Tứ Xuyên quỳ xuống, nó lại nhảy đè lên em! Ai… Tiểu ca anh làm gì vậy!” “Tiểu Thiên Chân đừng gọi nữa…” “Tên mập chết dẫm! Tiểu ca mang đao chạy đi không biết làm gì, còn không mau đuổi theo!” “Tám phần mười là đi giáo huấn cái bánh tông dám đè đại tẩu rồi.” “…..”

.

15.

Một ngày đang hạ đấu, lúc mở quan tài gỗ bánh tông bên trong đó phịch một tiếng ngồi dây, không ngờ lại môi chạm môi với Thiên Chân. Trong mộ nhất thời im lặng 5 giây, sau đó —– “Tiểu ca chờ đã, đó là Hắc Kim Cổ Đao không phải đao giết lợn a!” “Cái bánh tông này đã mấy trăm năm rồi đừng chém nữa, sắp thành tro luôn rồi!” “Tiểu ca bình tĩnh không chừng còn có cơ quan nha!!”

.

16.

Ngày Ngô Tà gả cho Trương Khởi Linh, là do Tiểu Hoa chịu trách nhiệm khóc giá. Chỉ thấy Tiểu cửu gia nhà họ Giải vẫy khăn tay lụa hồng, dùng tư thế đoan trang bắt đầu gào khóc: “Ai ya ya ca ca nhà họ Ngô của ta, chúng ta là thanh mai trúc mã vô thư ngây thơ người ở đầu hẻm ta ở cuối ngõ, thời thơ ấu trêu hoa không hiểu biết, xé áo lụa nói giỡn sẽ là thê tử người! Nhưng người lại gả làm phu quân người ta…” (*) Tiểu ca mặt lạnh nhảy xuống ngựa, một tay kéo lấy Ngô Tà đã hóa đá vào lòng: “Kết thúc buổi lễ, vào động phòng thôi.”
_______
_ Khóc giá: là một tập tục cưới của người TQ~
_ Đoạn (*) là anh Hoa hát kinh kịch, bạn dịch luôn cho đỡ phiền =))

.

17.

Vương Minh ngồi xuống trước mặt Ngô Tà “Tiểu ca, lần đầu lên mạng, có gì không hiểu không?” Tiểu ca suy nghĩ một chút, hỏi “Manh là ý gì?” “Chính là rất đáng yêu, rất hấp dẫn.” “Như Ngô Tà à?” “…Đúng.” “Vậy nhân thê?” “Ý là dịu dàng săn sóc, rất biết chiếu cố người khác.” “Như Ngô Tà?” “….. Đúng.” “Vậy H thì sao? Quỷ súc công nữa?” “Tiểu ca, thực ra anh xem cái gì trên mạng vậy…”

.

18.

Một lần đang chia của, Bàn Tử cầm một món Minh khí. “Cái này là Đường Tam Thải…” Tiểu ca nói tiếp. “Của Thiên Chân.” “Cái này là Hòa Thị Bích…” “Của Thiên Chân.” “… Thanh Hoa Từ kia.” “Của Thiên Chân.” “Trương Khởi Linh!!” “… Của Thiên Chân nốt.”
_______
Đường Tam Thải, Hòa Thị Bích, Thanh Hoa Từ: Tên đồ cổ :”>

.

19.

Một ngày, Tiểu ca kéo Thiên Chân ra cục dân chính, mặt không cảm xúc vứt Hắc Kim Cổ Đao lên bàn: “Kết hôn.” Nhân viên công tác: “Điều này, hai vị không phải đều là… nam sao?” Tiểu ca tiếp tục mặt không cảm xúc: “Kết hôn.” Nhân viên công tác: “Anh… Chứng minh thư đâu?” Tiểu ca vẫn mặt không cảm xúc: “Kết hôn.” Nhân viên công tác: “… Được rồi được rồi, tôi giúp hai anh kết hôn còn không được sao?” Thiên Chân: “Này, hai người…”

.

20.

“Cậu không cảm thấy có chút không công bằng sao?” “Gì?” Bàn Tử quay lại nhìn tôi. “Cậu nói xem, mấy người các cậu đều gọi Muộn Du Bình là Tiểu ca, lại gọi tôi là Thiên Chân, lẽ nào tôi không thể có một cái biệt hiệu hay ho một tí sao?” “Tiểu tam gia?” “… Đó là cách xưng hô.” Bàn Tử trầm tư một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “…Tẩu tử.”

.

21.

Ngô Tà bị ép phải hẹn hò với một tiểu thư nhà giàu, kết quả hôm sau Tiểu ca lại mất tích. Một tháng sau, Ngô Tà thần hồn phách lạc mở cửa phòng trọ nhỏ của mình, bị một căn phòng toàn minh khí dọa sợ đến ngây người! Muộn Du Bình toàn thân đầy thương tích, ngồi trên đống đồ cổ căng thẳng nhìn cậu: “Như vậy cậu không cần cùng cô gái kia kết hôn rồi đúng không?” Ngô Tà còn chưa hoàn hồn, Tiểu ca đã rầu rĩ cúi đầu: “Tôi chỉ biết làm thế này… vẫn không được sao?”

.

22.

Ngô Tà không chịu nổi lời đồn đại, thuê một căn nhà trọ riêng cho Tiểu ca, để hắn chuyển từ nhà mình ra ngoài. Trằn trọc suốt mấy buổi tối rốt cuộc không nhịn nổi nữa, hôm sau vác theo bao lớn bao nhỏ đến chơi. “Tiểu ca, mấy ngày không gặp, đã ở quen chưa, còn thiếu gì không? Thấy cái gì còn cần nữa thì cứ nói với tôi, tôi đi mua cho anh…” Còn chưa nói xong đã bị người nọ ôm lấy từ phía sau, thân thể cứng lại không dám động đậy, nghe người kia buồn bã nói: “Cậu.”

.

23.

“Tiểu Bình xem kìa! Bàn Tử lại tốc váy tiểu nữ sinh rồi!” “…?” “Ma ma bảo nam sinh không thể tốc váy người ta, tốc rồi phải chịu trách nhiệm, phải kết hôn với người ta.” Một hồi sau, Tiểu Bình kéo góc áo Tiểu Thiên Chân ấp úng nói: “Thiên Chân… Ngày mai cậu mặc váy được không…”

.

24.

“Chủ nhân mộ này giàu quá, nếu sau khi tôi chết cũng được an táng ở đây thì tốt quá.” Ngô Tà đi theo sau Trương Khởi Linh, không nhịn được mà cảm khái, “Đúng rồi Tiểu Ca, trước đây anh đã tới đây sao? Sao có vẻ quen thuộc với cái đấu này như vậy?” “Đây là tổ phần của nhà họ Trương.” Trương Khởi Linh kéo Ngô Tà đi nhanh hơn vài bước, mặt không chút biểu tình đẩy cửa phòng chủ mộ, “Đi ra hết đi, ta đưa con dâu mấy người về rồi đây.”

.

25.

Ngô Tà cầm thiếp cưới: “Chú Ba, Tiểu ca Muộn Du Bình sắp kết hôn, đây là thiệp cưới.” Ngô Tam Tỉnh: “Yo, chuyện vui của Tiểu Ca? Không biết đối tượng thế nào?” Ngô Tà: “Eh… Là dạng người tốt nhất trong số những người tốt, lại chung chí hướng với anh ấy, tình cảm rất tốt nữa.” Ngô Tam Tỉnh: “Một người vợ như vậy mày cũng nên tìm về đi! Muộn Tiểu ca tốt số thật, không biết hắn kết hôn với con cái nhà ai?” Ngô Tà đỏ mặt: “Nhà chú đó.”

—TBC—

Tác giả:

瓶邪教主 - 天下太平邪教发生 天真无邪教主 XD~

27 thoughts on “[Đạo mộ FF] Bình Tà vi tiểu thuyết – phần 1

  1. Đáng iu chết người í ~~~
    Anh Bình thiệt là ngầu ~ lại bá đạo, gian xảo nữa :”>
    Em Tà ngây thơ mà dễ thương kinh khủng luôn ~~
    Đọc cái này mà miệng cứ toe toét, ko ngậm lại dc =))
    Chết mất thôi ~~ càng ngày càng muốn vứt hết những pj còn dang dở để hớn Bình Tà là sao ~~~

      1. *lảo đảo* tôi cứ tưởng mọi ng xách đao ra chém tôi chứ =)))))
        Ko ngờ nhà mình bấn Bình Tà đến mức này rồi :”>~ người người Bình Tà, nhà ta Bình Tà =))
        A~~~~~~ Bình Tà vương đạo ~~~~~~

          1. Ừm, tôi cũng tính chờ xong chính văn quyển 1 rồi mới tung hàng :”>
            Để mai ôm thêm chính văn vậy :”>

  2. Xin lỗi cho tớ hỏi câu này hơi ngu ngốc một chút: cái tên “Tiểu Ca” của Muộn Du Bình là ntn mà tớ thấy mn lúc viết hoa lúc lại ko vậy? Tớ ko hiểu lắm ‘.’~

    1. Chậc, là lỗi đánh máy cậu ạ, thông thường là tên gọi thì phải viết Hoa rồi. Bọn tớ sẽ sửa dần lỗi trong các bài đã đăng. Cảm ơn cậu nha.

      1. Hóa ra là thế à? Vậy mà tớ cứ tưởng nó có 1 ý nghĩa nào đó nên mới viết thường chứ. Ko biết có phải do đọc ff nên biết cái tên này trc hay ko mà tự dưng khi đọc chính văn, tức là c16 ấy, mà ko cảm thấy lạ khi Du Bình được gọi là Tiểu Ca. H tự dưng tớ thấy tên gọi của anh chàng cứ loạn hết cả lên. Tớ cũng chưa hiểu cái tên Tiểu Ca này ntn mà đã chồi lên rồi.
        Xl cho sự chậm hiểu của tớ nhé :D

        1. Thì anh ấy lắm tên mà, tớ cũng loạn cào cào cả. Thôi thì cậu cứ nhớ:
          – Tên thật: Trương Khởi Linh
          – Biệt danh: Muộn Du Bình (riêng em Tà gọi)/ Tiểu Ca (tên thường được người khác gọi).
          Còn tớ thick Bình Gà (con) =)) nhưng đây là riêng tớ gọi chạ liên quan đến ai, không cần quan tâm, không cần quan tâm a *xua xua tay*

        2. Thực ra Tiểu ca không phải tên hay biệt danh gì cả, chỉ là cách gọi thôi. Như mọi người thường gọi anh hai gì gì ấy =)) Chẳng qua tớ (chỉ tớ thôi) chủ trương giữ nguyên vì:
          1. Nó dễ thương.
          2. Nó thú vị =))
          3. Nó được gọi thường xuyên đến nỗi thành biệt danh và nhiều khi cả fan Tàu nghe thấy cũng nghĩ đến anh.

          Thường thì tớ viết hoa chữ T đầu tiên “Tiểu ca”, hứng lên thì viết là “Tiểu Ca”, lười thì nhiều khi không viết hoa luôn. Nói chung là cái này bạn không cần quá để ý đâu :”>

          1. À, ra cái tên Tiểu ca là như vậy. Căn bản là tớ ko hiểu Tiểu ca là gì mà tự dưng đc gọi niều quá nên mới thắc mắc thôi, chứ ko phải bắt bẻ lỗi viết hoa hay gì hết đâu. Vậy thì tớ nghĩ là các cậu nên chú thích thêm nghĩa cái tên Tiểu ca này đi, như vậy mn đều có thể hiểu đây là một cách gọi, ko thì lại như tớ (hay chỉ mình tớ) là hiểu nhầm đây là biệt danh/tên khác của Du Bình. Tớ góp ý chút thế, hi ;D

  3. Pingback: dmbk | fraymoon

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s