Posted in Đoản văn

[đv] Bóng Lưng

Bóng lưng

背影

08 – 08 – 2008

 By: Hình Thức型式

Trans: QT & Lingoes.

Edit: Cô Nương Lẳng.

Boyslove, hiện đại, 1 vs 1, BE

Nhưng rồi từng ngày dài, từng năm tháng, và từng vết đau…
đã đắp bồi như lớp rêu mọc lên sau mỗi mùa mưa đến
khép lại những cánh cửa bình yên và mở ra những cánh cửa mỏi mệt
chúng ta giờ nhìn thấy nhau trong len lén nghi ngờ

– Phong Việt –
.

Vì rằng tất cả mọi thứ đều rất mong manh.

Vì rằng chúng ta luôn: Chỉ nghĩ về bóng lưng lạnh băng của nhau mà quên đi mất buổi ban sơ đã đã từng yêu nhau như thế nào.

 

 

Cạch – Thanh âm khô khốc vang lên, cửa chính mở rồi lại đóng.

Hà Triệt vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bóng lưng của Phó Hiểu Đình cứng ngắc trước máy tính, anh ta còn chẳng buồn quay lại nhìn người mới về. Anh cau có, tiện tay quăng bộ chìa khóa lên mặt bàn trà, đi vào phòng ngủ đóng cửa sầm một tiếng.

Hiểu Đình bình thản quay lại, khuôn mặt vô cảm nhìn nhìn theo hướng âm thanh vừa nãy rồi mới tiếp tục công việc trên máy tính. Bên ngoài tiếng còi xe, tiếng ồn ào, tiếng lao xao của người người đi lại. Trong phòng lặng yên chỉ vang tiếng lách cách gõ bàn phím nho nhỏ.

Sáng sớm, Hà Triệt chỉn chu, cầm lấy chìa khóa treo trên móc trước tủ giày, đi làm.

Mới khoảng trên dưới tám giờ gì đó Hà Triệt đã bước vào công ty. Pha một ly cafe, anh nhìn tập tư liệu trên bàn đến ngẩn người. Ngay cả chính anh cũng không hiểu tự bao giờ mình thà ở công ty nhìn mấy thứ giấy tờ vô cảm hơn là trở về nhà.

Tận tới 8 rưỡi mọi người mới lục tục tới. Hà Triệt bị tiếng trêu chọc của ai đó mới giật mình bừng tỉnh

–          Sếp Hà ơi là sếp Hà, sếp không chỉ quản lý tốt mà còn là mẫu mực đạo đức a, sếp thế này làm sao nhân viên chúng em dám láo nháo tí chút đây.

Mấy lời đó thốt ra từ miệng nhân viên trẻ măng, cậu chàng này nổi tiếng tinh nghịch của phòng, Hà Triệt chỉ cười cười cho qua, cũng không để bụng hay quát mắng cậu ta vô lễ với cấp trên.

Vào những buổi họp Hà Triệt luôn là người được biểu dương. Chẳng có gì lạ, anh luôn đến sớm về muộn, tác phong đúng mực, chỉn chu, công việc hoàn thành xuất sắc… Tuy nhiên Hà Triệt với mấy sự khen thưởng không có gì vui sướng, với anh những việc đó chẳng qua là kết quả của việc giết thời gian nhàn rỗi.

Người trong công ty luôn nói Hà Triệt tuyệt đối là một mẫu đàn ông perfect. Điều đáng tiếc duy nhất là đã gần năm mươi mà vẫn chưa lập gia đình, đến cả bạn gái cũng chưa từng có. Gừng càng già càng cay, sức quyến rũ của người đàn ông thành đạt đứng tuổi đối với phụ nữ mà nói quả đúng thanh nam châm với từ trường cực mạnh. Anh không chỉ trở thành đích mơ ước của các chị đứng tuổi mà vô số các thanh nữ mới đi làm cũng bất chấp tuổi tác mà theo đuổi. Không chỉ các bác gái ngày ngày giới thiệu đối tượng nọ kia mà có những cô gái sẵn sàng “tự mình ra trận” bám riết anh, tiếc rằng chưa ai trong số họ thành công.

Bởi thế trong mắt mọi người đều nhất trí cho rằng Hà Triệt “già kén kẹn hom”, đặt tiêu chuẩn bạn đời quá cao, cộng thêm tháng năm, càng già càng khó tính (bệnh chung của xã hội) cho nên dần dần cái sự “độc thân vĩnh viễn” của anh cũng thành hiển nhiên, không ai bàn luận thêm nữa.

Thực tế Hà Triệt cũng chẳng phải tiêu chuẩn cao hay khó tính gì gì đó, đơn giản anh không thích phụ nữ.

Giờ tan tầm, Hà Triệt nhìn nhìn sắc trời tối dần ngoài khung cửa, nghĩ tới về nhà trong lòng lại buồn bực. Cậu nhân viên bắng nhắng hồi sáng chạy tới, hồn nhiên vỗ vai anh:

–          Sếp Hà ôi, hôm nay mừng thọ em này, đi chúc mừng tí tẹo đi sếp!

Hà Triệt ngây ngốc vài giây, hỏi:

–          Hôm nay ngày mấy!

–          Mười ba tháng chín!

Hà Triệt quay đầu, phía sau một dàn nhân viên đứng hàng ngang, mắt chớp chớp long lanh chờ mong, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào anh lại gật đầu.

Toàn bộ đám nhân viên vỗ tay vang trời, cậu chàng nhí nhố còn hò dô đòi sếp Hà chủ chi toàn bộ bữa nay nha.

Hà Triệt cười gượng, bỗng nhiên lại thấy niềm vui là lạ. Nhẹ nhõm.

Phó Hiểu Đình nhìn đồng hồ, kim đồng hồ chỉ đúng 22h, điện thoại trong tay xoay xoay nhưng rồi vẫn không bấm số. Trước mặt một bàn tiệc nguội ngắt, lạnh tựa nhiệt độ ngôi nhà.

Gắp một miếng bỏ vào miệng, lạnh tới Hiểu Đình nổi gai ốc.

“xoạch!”, đôi đũa bị quăng xuống bàn.

Hiểu Đình rút túi đựng rác từ ngăn tủ, trút toàn bộ thức ăn, buộc chặt rồi bỏ trước cửa.

Hà Triệt trở về, tới trước cửa thì dừng lại một lúc. Mùi thức ăn thoang thoảng khắp hành lang, nhìn quanh quất mới thấy túi nhựa đen bị vất chơ vơ cạnh cửa.

Anh lần tìm chìa, run rẩy tra vào ổ, vặn khóa.

Âm thanh cửa chính mở khiến bóng lưng căng thẳng của Hiểu Đình thả lỏng. Đúng lúc cánh cửa mở ra, Hiểu Đình quay đầu, ánh mắt đối diện với Hà Triệt.

Hà Triệt mới uống rượu, mặt đỏ bừng bừng, khi bước vào cửa anh không vào hẳn nhà mà tựa vào cánh cửa, bất ngờ nhận được ánh mắt của Hiểu Đình. Nhìn cánh môi mới hơi nhếch lên của người đối diện, không chờ đối phương lên tiếng Hà Triệt đã chặn giọng:

–          Tiền không thấy kiếm chỉ thấy hoang phí, còn đổ bừa đồ ăn!

Lời vừa ra khỏi miệng lập tức hối hận. Bệnh tim của Hiểu Đình vốn không chịu được các xúc cảm mạnh, anh biết, nhưng mà người kia chỉ tái mặt một chút rồi liền quay mặt đi, tiếp tục cắm cúi trước máy tính.

Hà Triệt nhẹ nhàng thở phào, rồi lại bực mình cuồn cuộn. Anh xiêu xiêu vẹo vẹo bước về phòng, tiện tay đóng sập cửa.

Hiểu Đình lúc này mới đưa tay ôm ngực trái, hơi thở hào hển, đôi mày cau chặt lại, thái dương hột hột mồ hôi lạnh. Thật lâu sau ngón tay căng đến trắng bệnh mới chậm rãi buông xuống.

Trong phòng Hà Triệt đã ngủ, không gian ngoài tiếng tích tắc của đồng hồ và cpu chạy rè rè thì hoàn toàn yên tĩnh. Phó Hiểu Đình nhìn màn hình, nhìn từng con số nhảy múa, tận tới khi dãy số trở về 00:00 anh ta mới đứng dậy, đưa tay rút phực ổ cắm. Màn hình tắt phụt, CPU đột ngột im tiếng. Toàn bộ căn phòng như lênh đênh trong một khúc nhạc đứt gãy, khô khốc.

Hà Triệt thực sự trở thành một người cuồng việc –  đây là đánh giá mới nhất của mọi người đối với anh.

Gần đây giờ làm việc của anh chuyển từ khoảng 8h lên tới 7h, buổi tối cũng thường xuyên ra ngoài xã giao cùng khách hàng. Người công tác thâm niên trong công ty thường chép miệng nói với đám mới vào rằng sếp Hà có lẽ mới bị cú shock nào đó chứ hồi đầu sếp luôn đúng giờ đến công ty, hết giờ là về nhà, không có chuyện sớm bảnh mắt đã tới và tối nhọ mặt người còn chưa rời công sở như bây giờ đâu.

Có người cũng đem thắc mắc đó tới hỏi anh nhưng chỉ nhận được nụ cười trừ.

Hà Triệt quả thực cảm thấy nhà riêng giờ đây chẳng khác gì tù ngục với nhiệt độ của ngăn đông đá tủ lạnh.

Với chuyện Hà Triệt gần như đi suốt cả ngày, Hiểu Đình cũng chẳng nói gì. Thảng có đôi phút Hà Triệt để ý, dường như thời gian Hiểu Đình ngồi trước máy tính càng lúc càng lâu, ngón tay cứ lướt trên bàn phím liên tục.

Tình cảnh này càng khiến Hà Triệt mệt mỏi, Hiểu Đình thờ ơ không phản ứng lại như lửa đổ thêm dầu.

Mà Hiểu Đình cũng rút cuộc không hiểu được mình sai ở đâu, chẳng biết phải làm thế nào. Mỗi lần nhìn thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, phiền chán của Hà Triệt thì lời nói lên đến miệng lại cay đắng nuốt trở lại. Hiểu Đình biết mình thành gánh nặng trong tâm lý Hà Triệt, nhưng không biết phải làm sao.

Có mấy lần Hà Triệt cố tình về nhà với áo chemise có dính vệt son môi, quăng tại nơi dễ thấy. Ngày hôm sau cũng chỉ nhận được câu nói thản nhiên của Hiểu Đình:

–          Áo giặt sạch rồi đó!.

Vì thế Hà Triệt không thể không hoài nghi rằng Hiểu Đình có thực sự nhu nhược như mình vẫn tưởng hay không?

Chán nản ngồi trong quán bar ồn ào lộn xộn, nhân lúc khách rời ra ngoài Hà Triệt nhìn đồng hồ: 10h 23p, giờ này mà về nhà có lẽ chỉ thấy bóng lưng Hiểu Đình cặm cụi trước máy tính. Trên sàn nhảy ánh đèn laser nhấp nhóa, chẳng thiếu thanh niên thiếu nữ cuồng say, Hà Triệt đột nhiên cảm thấy cuộc sống hiện tại như lâm vào tử cục.

Bế tắc.

Nghĩ đi nghĩ lại không hiểu rõ ngày xưa tại sao lại chọn một người yếu ớt đến nhu nhược như thế để gắn bó làm bạn đời, cuộc sống xung quanh thiếu gì những người trẻ tuổi nhựa sống hừng hực? Bây giờ hồi tưởng lại không thể nhớ được ngày đó con người nhu nhược, nhàm chán, lạnh lùng đó có gì mà hấp dẫn mình nữa…

Oán hận dốc tuột ly rượu mạnh vào họng.

Phải chăng đã đến lúc tách rời????

Từ Bar trở về nhà, Hà Triệt lập tức ngã xuống giường ngủ say như chết. Hiểu Đình nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng, một lúc sau mới từ từ đứng dậy. Mới đứng lên đã bị cơn choáng váng khiến thân hình lảo đảo vài cái mới đứng vững, mọi vật trước mắt bỗng chốc nhòe nhoẹt.

Hiểu Đình cố gắng trấn tĩnh, bước tới trước cửa, nhẹ nhàng xoay khóa mở ra. Đứng một lúc mới quen được bóng tối trong phòng. Nhìn thân hình đổ dài trên giường, khẽ chạm tay xuống phát hiện anh vẫn đang mặc tây trang bèn quay người lấy từ tủ đồ ra bộ quần áo ngủ.

Tới khi Hiểu Đình chật vật thay xong cho người kia bộ đồ ngủ thì thân mình đã toàn mồ hôi. Ngồi cạnh giường tạm nghỉ, ánh mắt vô tình chạm vào tap đầu giường riêng của mình bỗng cả người chao động như bị phỏng, vội vàng dời tầm mắt.

Mệt mỏi đứng lên thu dọn bộ y phục còn sặc mùi rượu, đem bỏ vào máy giặt. Không hiểu sao tới khi đứng trước máy giặt anh lại thủy chung không thể buông tay. Một lúc Hiểu Đình ôm toàn bộ túm quần áo đó, chậm chậm ngồi bệt xuống, úp mặt thật sâu vào chúng cố gắng hít thật mạnh, một mùi hỗn tạp của rượu cùng hương vị riêng của người ấy tràn đầy mũi.

Chiếc gương treo trên máy giặt phản chiếu hình ảnh Phó Hiểu Đình cùng một túm quần áo hỗn độn, bả vai run run, đơn côi.

Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ lễ năm mới càng khiến người ta lề mề tới công sở. Ngược lại, Hà Triệt sáng sớm đã có mặt, đang chuẩn bị tài liệu cho hội nghị. Tới lúc gần tới phòng họp mới nhớ ra điện thoại nằm trong túi áo liền bỏ ra chỉnh về chế độ rung rồi vội vàng quên luôn trên bàn thư ký.

Anh vừa bước vào phòng họp được một phút di động rung dữ dội, rung liên tục, rung đến khi pin hết sạch.

Đợi tới lúc hội nghị kết thúc Hà Triệt mới tìm thấy máy để đem đi sạc. Kể từ lúc điện thoại bắt đầu rung tới khi anh bật được máy trở lại đã quá 2h. Nhìn dãy số lưu lại, hơn 30 cuộc gọi đều đến từ một số. Trái tim Hà Triệt bỗng nhiên như ngừng đập, hốt hoảng.

Khi Hà Triệt nhìn thấy Hiểu Đình.

Hiểu Đình yên tĩnh, tựa đang ngủ.

Máy theo dõi điện tim bên cạnh chạy một đường thẳng tắp.

Hà Triệt đứng đó, nhìn Hiểu Đình nằm kia. Xa lạ. Xa lạ với cả người nằm đó và xa lạ với chính bản thân mình.

Hà Triệt nhớ ra dường như lâu lắm rồi anh chưa thực sự nhìn người ấy.

Cặp mắt hoa đào khép lại, rèm mi phủ rợp xuống. Dịu dàng.

Cặp môi tái nhợt. Từng sợi tóc mềm mại vương xõa, vài sợi buông trên làn da trắng, trắng tới trong suốt. Dịu mềm.

Chỉ có vòng băng trắng xóa lấm tấm vết máu quấn quanh trán là sắc nhọn, đâm thẳng vào mắt anh.

Vị bác sĩ vẫn lặng lẽ đứng đằng sau Hà Triệt từ khi anh bước vào phòng đi lên, khe khẽ vỗ lên vai anh, an ủi.

–          Anh nén bi thương, dù sao không gặp tai nạn giao thông này thì bệnh nhân cũng không duy trì được lâu. Khối u trong não bắt đầu không kiểm soát được, như thế này, âu cũng coi như sự giải thoát.

Hà Triệt không có phản ứng, bác sĩ cùng y tá cùng âm thầm thở dài, lui ra ngoài. Ra khỏi cửa cô y tá khẽ khàng đóng kín cửa. Thế giới còn lại hai người.

Hà Triệt kỳ thực nghe trọn vẹn lời nói của bác sĩ, chỉ có điều anh không hiểu.

Khối u nào?

Tai nạn nào?

Anh chỉ biết Hiểu Đình vốn có bệnh tim nhẹ thôi. Bệnh đã cũ. Lâu lắm rồi.

Hà Triệt không phân minh được mình đang có cảm giác gì?

Trước mắt là một vùng mơ hồ, trong người là cả vùng không trọng lượng.

Văng vẳng câu nói: Như thế này, âu cũng là giải thoát…?

Anh đưa tay lên má. Lạnh lẽo. Khô sạch… không một giọt nước mắt.

Về tới nhà đã tối khuya, Hà Triệt như mất hết sức, tựa như chưa từng bao giờ mệt như thế. Theo bản năng ánh mắt tìm về chiếc ghế trước máy tính.

Trống rỗng.

Không có ai.

Theo quán tính, anh cởi áo khoác quăng xuống sopha, tiện tay quăng chìa khóa lên bàn trà, sập cửa phòng ngủ, rửa mắt, chải đầu. Ngủ.

Trong mộng, theo quán tính, anh vẫn mơ thấy bóng lưng một người nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh. Yên tâm.

Buổi sáng, 6h. Hà Triệt tỉnh giấc theo phản xạ, không nhìn lại chiếc giường trống. Vệ sinh cá nhân, thay đồ, đi làm.

Tới cửa, chuẩn bị đi giày, tiện tay với chìa khóa treo trước móc trên tủ giày, không có. Anh giật mình, ngây ngẩn một hồi mới nhớ lại hôm qua về nhà hình như quăng nó trên bàn trà phòng khách.

Hà Triệt hốt hoảng, bắt đầu sợ hãi. Anh hoài nghi trí nhớ của mình, ngẫm lại lại thấy mờ mịt, không nhớ được đã từng làm gì. Run run một hồi anh lảo đảo quay lại phòng khách, chùm chìa khóa lặng im trên bàn trà. Cả người dường như mất hết sinh lực, Hà Triệt quỳ rạp xuống thảm. Có cái gì gờn gợn dưới đầu gối, anh cầm lên.

Một chiếc khóa đồng thau, đỏ au.

Anh biết, đó là chìa khóa tap đầu giường của Hiểu Đình. Anh chưa bao giờ nghĩ tới Hiểu Đình có bí mật gì trong cuộc sống chung của hai người, cũng chưa từng quan tâm bên trong tủ cá nhân đó, Hiểu Đình cất gì.

Xoay xoay chìa khóa trong tay, Hà Triệt cảm giác như mình bị một cơn tăng huyết áp. Cứ nắm chìa khóa trong tay như thế, nửa ngày mới tra vào ổ khóa, lại ngần ngừ một khoảng dài mới có thể xoay mở. Ngăn tủ cũng chỉ có bốn món đồ: cuốn sổ tiết kiệm kẹp một tờ chi phiếu, phong thư và tờ lịch cũ nát, dưới ngày – tháng: 13/9 còn có dòng chữ viết tay của Hà Triệt – Sinh Nhật Hiểu Đình thân yêu.

Sổ tiết kiệm có hơn năm vạn, bên trong còn có mã số tài khoản.

Lá thư mỏng manh. Hà Triệt phải dùng toàn lực mới gắng gượng mở ra.

Không biết qua bao lâu, lá thư bay xuống. Ánh nắng rạng rỡ chiếu trên mặt giấy phản xạ lại từng chữ, đã bị nước làm nhòe, chỉ còn một câu rõ ràng:

…. Chúng ta chỉ nhớ bóng lưng lạnh lẽo của nhau mà lại quên đi thủa ban sơ đã từng yêu nhau như thế nào.

 

Hà Triệt cảm thấy như thời gian vùn vụt ngược về ngày đầu tiên ấy.

Anh vụng về đứng trong cửa hàng ăn nhanh, luống cuống sờ soạng trong túi áo rỗng tuếch. Trước mặt là  ánh mắt khinh thường của người bán hàng, sau lưng hàng dài người thúc giục. Bên tai đột nhiên vang lên thanh âm trầm thấp dịu dàng:

–          Để tôi thanh toán hộ anh nhé.

Hà Triệt ngẩng đầu nhìn người trước mặt, một cặp mắt hoa đào ấm áp và cánh môi hơi cong.

Khi ấy anh nhận ra trên đời này thật sự có Thiên Thần.

——–oOo——–

Cuộc sống luôn vội vã, với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã, đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.

Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.

Tác giả:

Gọi em là đóa hoa sầu

11 thoughts on “[đv] Bóng Lưng

  1. Tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng tình yêu là vĩnh cửu
    Tôi đã không tin, mặc dù tôi tin vào thứ gọi là vĩnh viễn
    Tôi không biết mọi người nghĩ thế nào nhưng tôi luôn xem đó là hai từ khác nhau
    Lúc đầu đọc đoản văn này, cảm thấy nó cũng như mô típ thông thường hay xuất hiện trong văn chương: nỗi tiếc nuối vì đã để lỡ những điều tốt đẹp (tôi hay gọi là thế)
    Nhưng nỗi đau trong đây lại không như thông thường
    Tôi đọc nó hai lần và cuối cùng ảm ảnh tôi nhất vẫn là chi tiết nay:
    “Giờ tan tầm, Hà Triệt nhìn nhìn sắc trời tối dần ngoài khung cửa, nghĩ tới về nhà trong lòng lại buồn bực. Cậu nhân viên bắng nhắng hồi sáng chạy tới, hồn nhiên vỗ vai anh:

    – Sếp Hà ôi, hôm nay mừng thọ em này, đi chúc mừng tí tẹo đi sếp!

    Hà Triệt ngây ngốc vài giây, hỏi:

    – Hôm nay ngày mấy!

    – Mười ba tháng chín!

    Hà Triệt quay đầu, phía sau một dàn nhân viên đứng hàng ngang, mắt chớp chớp long lanh chờ mong, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào anh lại gật đầu.

    Toàn bộ đám nhân viên vỗ tay vang trời, cậu chàng nhí nhố còn hò dô đòi sếp Hà chủ chi toàn bộ bữa nay nha.

    Hà Triệt cười gượng, bỗng nhiên lại thấy niềm vui là lạ. Nhẹ nhõm.”
    và chi tiết này:
    “tờ lịch cũ nát, dưới ngày – tháng: 13/9 còn có dòng chữ viết tay của Hà Triệt – Sinh Nhật Hiểu Đình thân yêu.”
    Đó có lẽ là hai chi tiết tác giả miêu tả đối lập giữa hiện tại và quá khứ, và rõ ràng hơn có thể là giữa bóng lưng lạnh léo của hiện tại và tình cảm ban đầu mành liệt của họ
    Tôi tin rằng họ vẫn còn yêu nhau, và có lẽ còn sâu sắc những gì họ thể hiện ra bên ngoài
    Chỉ là tình cảm ấy không còn tìm được phương tiện để truyền đạt nữa mà thôi
    Thời gian và có lẽ là chính cách ứng xử của họ đã khiến kênh dẫn thông tin ấy bị lỗi thời mất rồi
    Cảm ơn bạn vì những đoản văn rất tuyệt vời mà bạn đem đến.Chúng thật sự rất hay và có ý nghĩa. Hãy luôn tiếp tục nhé.

    1. Mình đã đọc cmt của bạn rất lâu. Cảm ơn bạn, điều bạn viết đúng là những gì mình suy nghĩ trong suốt khi biên tập truyện. Một nỗi đau khác, đau của tình yêu không có kết nối. Đau vì tình yêu chết bởi chính họ.
      Có lẽ tình yêu họ đã trải qua thời gian dài, chìm dưới lớp lớp thói quen và mệt mỏi, chán chường.
      Với mình, nó có ý nghĩa như một sự nhắc nhở bản thân, rằng, tình yêu luôn cần sự kết nối… có điều, đôi khi mình cũng quên, cũng vô tình làm tổn thương sợi dây ấy…
      Vậy đó, đôi khi BE cũng không hẳn là sự tự ngược phải không?
      Cảm ơn bạn vì sự động viên này. Cmt của bạn làm mình thấy hạnh phúc và cảm thấy những điều mình đã làm có chút ý nghĩa sẻ chia. Cảm ơn bạn. (Đã nghĩ nhiều sao viết lại lung tung quá :”>)

  2. Lỗi có lẽ từ hai phía, còn yêu nhưng không biết thẻ hiện
    – ghen, làm nũng, tâm sự nó cũng là gia vị cho tình yêu
    – chịu đựng chỉ càng làm tình iu thêm vỡ nát

    BE không phải tự ngược, mà BE nào cũng nuối tiếc, vậy có tự ngược chặng :))
    giá như Hà Triệt chịu nói ra những khuất mắt trong lòng, giá như HIểu Đình ghen một chút, đừng tự chịu đựng … nhưng phải nói nữa là nếu tác giả đừng cho HIểu Đình bị ung thư não :)) … thì mới có kết thúc HE :D

  3. k còn nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình vào đây đọc lại đoản này nữa
    cứ mỗi lúc cảm thấy mất phương hướng mình lại muốn quay về đây, muốn cảm nhận sự nhu nhược mà mạnh mẽ của Hiểu Đình, sự vô tâm và tiếc nuối của Hà Triệt
    thủa ban đầu ai cũng vậy
    đến với nhau bằng những kỷ niệm đẹp đẽ và xa nhau vì 1 phút đánh rơi
    thấy trân trọng những gì đang có và cảm ơn quá khứ nhiều lắm

  4. Thật sự mình ko định gửi cmt, chỉ giữ trong lòng thôi vì đến tận hôm nay mình mới được đọc đoản này. Quá chậm trễ! Nhưng mà, nói ra cho nhẹ người, những khúc mắc, những dằn vặt về chuyện tình của 2 người.
    Có lẽ nếu tai nạn đó không xảy ra, Hiểu Đình sẽ còn đau khổ và dằn vặt hơn thế nữa, kéo dài cho đến lúc cậu mất vì khối u não..Cậu không còn gì cả, cậu chỉ còn mỗi Hà Triệt mà thôi, và hiển nhiên cậu không muốn anh phải chịu đựng hay cảm nhận sự mất mát khi một ngày nào đó, cậu nhất định sẽ ra đi. Có lẽ bóng lưng mà cậu trao về phía Hà Triệt là để che dấu đi tất thảy yêu thương, nhung nhớ trên từng nét mặt, cử chỉ của cậu dành cho anh. Thứ cậu chờ đợi ngay lúc ấy, sẽ là yêu thương, dỗ dành của Hà Triệt? Mình nghĩ là không, cái cậu đang chờ là lời chia tay, là sự kết thúc cho cuộc tình này. Cậu chủ động thờ ơ để khiến anh ghét bỏ, cậu muốn giải thoát cho anh khỏi con người bệnh tật, và yếu đuối là cậu. Nhưng vì quá yêu, vì ko đủ dũng cảm để tự mình nói ra lời chia tay nên cậu phải lạnh nhạt để khiến anh giúp cậu nói ra lời chia tay đó, để anh tự do và cậu ra đi trong yên lặng, ko dính dáng, ko khiến anh đau khổ. Nhưng rồi, cậu vẫn ko đợi được, ko thực hiện được nguyện vọng cuối của đời mình. Thật đáng tiếc và đáng thương biết nhường nào!
    Còn về phần Hà Triệt, anh chắc chắn còn yêu và hơn nữa có lẽ là yêu sâu sắc Hiểu Đình. Vậy nên mới có sự tức giận và ghét bỏ cái lạnh nhạt mà cậu đưa đến anh. Nhưng anh sai rồi, sai khi lựa chọn cách thử lửa cho tình yêu của mình bằng một cách đơn phương và tiêu cực như vậy. Để rồi anh mất-mất một người yêu anh hơn sinh mệnh! Có lẽ anh cũng hơi ích kỉ, vì anh có tất cả, tự do, sự nghiệp, anh có thể một mình nhưng anh ko nhận ra sao? Hiểu Đình, cậu ấy ngoài bệnh tật, nỗi niềm thì chỉ còn có anh?
    Cả 2 người đều yêu đối phương đến chân thành, đến đau đớn. Họ đều có những nỗi niềm và suy nghĩ riêng, nhưng một điểm chung và điểm sai của cả 2 là hành động riêng lẻ và im lặng. Để rồi, chúng ta ngậm ngùi và dằn vặt.
    Đáng thương hay đáng trách? Và lớp bảo vệ của tình yêu, thật sự chỉ mong manh đến vậy?

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.