Posted in Lòng ta nào phải đá (hoàn)

Ngã Tâm: Chương 9 – 10

Lòng ta nào phải đá

我心匪石

Tác giả: Nhàn Ngữ –闲语

 

Chương 9.

TÍN HỮU NHÂN GIAN HÀNH LỘ NAN

Hai người không kịp cáo từ Diệp Khinh Phong, vội vàng rời đi, tìm một nơi bí mật trên núi Lương Sơn đổi quần áo, bỏ đi diện cụ dịch dung. Đang chuẩn bị quay lại sơn đạo thì đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền xuống từ ngọn cây trên đầu. Cả hai cùng xuất thủ, vài đạo hàn quang hướng ngọn cây bắn tới.

Chỉ thấy “ôi” một tiếng rồi có bóng người xanh biếc lóe lên, chớp nhoáng rớt xuống cách đó mấy trượng. Hàn Chi – Cô Hồng hướng người nọ nhìn, đó là một thiếu niên xinh đẹp tuyệt luân. Thiếu niên thân mặc lục y, tóc dài tới eo, mắt phượng chu thần, sau lưng đeo một vật dài dài bọc kín.

Lục y thiếu niên vỗ vỗ tay, cười nói: “Hai vị thật sự hảo thân thủ, hảo tướng mạo, hảo dáng người!”. Khi nói tới phần “hảo dáng người” đặc biệt lướt mắt từ trên xuống dưới đánh giá hai người, ánh mắt như muốn xuyên thấu y phục đối phương.

Thạch Hàn Chi nghĩ vừa rồi thay đồ, tẩy dịch dung đều bị thiếu niên này ẩn trên ngọn cây nhìn nhất thanh nhị sở, trong lòng âm thầm nổi lên sát khí.

Thiếu niên kia thấy ánh mắt Hàn Chi chớp động, vội làm bộ cầu xin: “ Nhị vị mỹ nam, ta phát thệ quyết không tiết lộ chuyện các người dịch dung, ngươi động sát ý với ta là ngàn không nên vạn không phải a! Ta trên còn lão mẫu 80 tuổi, dưới còn nhi tử, mặt khác…”

“Đủ rồi!” Thạch Hàn Chi quát lạnh một câu, cắt ngang lời thiếu niên, thuận tay rút bích tiêu dự định tấn công thì Thạch Cô Hồng đứng bên cạnh ngăn lại: “Bỏ đi!”

Thạch Hàn Chi gạt tay hắn, âm thanh lạnh lùng: “Ngươi lại phát cái lòng từ bi nát?”. Nói rồi thu hồi bích tiêu, bước nhanh rời đi.

Lục y thiếu niên kia nhìn bóng lưng Thạch Hàn Chi giơ tay làm mặt quỷ, lẩm bẩm nói: “Tiểu mỹ nhân sao mà nóng tính! ừ, không sai, hợp khẩu vị a!”

Nói xong quay đầu hướng Thạch Cô Hồng sắc mặc đang âm lãnh đông cứng – cười quyến rũ: “Bất quá giống như ngươi, mỹ nam tử vừa lãnh vừa mạnh mẽ ta cũng thích”, vừa nói vừa làm bộ uốn éo lướt lại gần, Thạch Cô Hồng lập tức mặt một tầng sương lạnh, vài cái chớp mắt đã đi xa thật xa.

Nụ cười như hoa trên mặt lục y thiếu niên lập tức rớt xuống, thay thế bằng vẻ mặt âm lãnh. Hắn giương mắt nhìn xa xa bóng hai người sánh vai đi trên sơn đạo, khóe miệng dâng lên ý cười thâm sâu.

Lúc này phía sau lưng truyền tới một giọng nam trầm thấp: “Ngươi rốt cục cũng chịu xuất hiện”.

Nhãn châu thiếu niên xoay động, lập tức thay vào nụ cười như hoa, lúm đồng tiền khả ái trên má. Vẻ mặt tràn ngập kinh hỉ xoay người bổ nhào vào nam tử bạch y mới xuất hiện, tay chân như bạch tuộc cuốn trên người đối phương.

Bạch y nam tử kia cười nhẹ, đưa tay vuốt vuốt gò má phấn hồng của thiếu niên: “Từ Tiểu Hầu gia, hai năm không gặp người ngày càng tuấn tú đó. Mấy ngày trước nhận được tín của ngươi, ta ngày mong đêm ngóng, thật vất vả mới chờ được ngày ngươi đến đây”.

Lục y thiếu niên thu ba nhất chuyển, ha ha cười: “Ngươi chờ ta làm cái gì? A!”

Miệng đột nhiên bị hai phiến môi hồng chặn lại, thiếu niên lập tức mềm nhũn ngã vào lòng nam tử, cùng nam tử môi lưỡi giao triền, dây dưa không dứt. Mắt phượng khép hờ liếc thấy một ánh tím lóe qua bóng cây, lục y thiếu niên thầm cười lạnh trong lòng, bàn tay lần lần đưa sâu vào trong vạt áo nam tử.

***

Hàn Chi và Cô Hồng sau khi xuống núi liền thẳng tới bến đò, chuẩn bị lên thuyền hồi Kim Lăng. Không bao lâu có thuyền đến, trên thuyền đi xuống một thanh niên mày rậm mắt to, y phục mặc dù có mụn vá nhưng sạch sẽ ngay ngắn. Thanh niên nọ cứ chốc chốc lại liếc nhìn Thạch Hàn Chi, ánh mắt có tám phần là vẻ kinh ngạc. Hai người có chút ngạc nhiên, tuy rằng Thạch Hàn Chi tuấn tú xuất thần, mỗi khi đi đường thường thường bị người đi ngang nhìn chăm chăm nhưng người dùng ánh mắt kinh ngạc mà nhìn cũng không nhiều.

Hai người lên thuyền, thuyền nhỏ nên muốn kêu nhà đò rời đi, bất chợt có âm thanh trong trẻo gọi với xuống : “Nhà đò thỉnh chờ một chút”.

Hai người theo tiếng hô nhìn lên, trong lòng đều âm thầm kinh hãi. Nguyên lai người đứng trên sườn núi đúng là Diệp Khinh Phong, cho dù lúc này hai người đã khôi phục lại dáng vẻ thật nhưng vẫn lo lắng bị nhận ra.

Bấy giờ người thanh niên áo vải vừa mới rời bến đò bước lên ôm quyền hướng Diệp Khinh Phong nói : “Diệp huynh đã lâu không gặp a?”

Diệp Khinh Phong vội hoàn lễ : “Tư Mã huynh đại giá quang lâm, tất phải từ xa tiếp đón. Có điều trước mắt tại hạ có việc gấp cần đi  Kim Lăng một chuyến, khẩn cầu Tư Mã huynh tự hành lên núi. Mong Tư Mã huynh chớ trách tại hạ tiếp đón không chu toàn.”

Thanh niên họ Tư Mã vội nói:“Nói chi vậy, Diệp huynh đã có chuyện quan trọng trong người, tựu thỉnh tự tiện, đợi Diệp huynh trở về Thiên Cơ Viên sẽ cùng Diệp huynh tường tự.”

Hai người lại đơn giản hàn huyên vài câu, rồi một người lên núi người kia xuống núi. Diệp Khinh Phong chạy đến bên bến đò lên thuyền nhỏ, một bên hướng nhà đò nói:“ Cảm phiền Lý bá ngài đợi lâu.”

Nhà đò vội xua tay nói:“Diệp công tử quá khách khí, có thể được Diệp công tử ngồi thuyền của ta, đây chính là phúc khí của lão Lý ta a.”

Diệp Khinh Phong cười cười, lúc này mới ngồi xuống, một bên ngẩng đầu đánh giá Thạch Cô Hồng hai người, trên mặt hơi hơi lộ ra hoang mang. Hai người Thạch Cô Hồng trong lòng cả kinh, lo lắng sẽ bị Diệp Khinh Phong nhận ra. Đương khi nghĩ ngợi đối sách thì người lái đò đột nhiên mở miệng: “Diệp công tử, không phải tiểu nhân lắm miệng, ngài và vị công tử này bộ dạng thật đúng là như tạc” theo ánh mắt của nhà đò nhìn lại, nguyên lai người lão Lý nói là Thạch Hàn Chi.

Thạch Cô Hồng nghe vậy mới nhìn Hàn Chi, lại nhìn Diệp Khinh Phong, phát hiện quả đúng như thế. Bấy giờ mới hiểu tại sao vừa rồi Tư Mã nhìn Thạch Hàn Chi với vẻ kinh ngạc.

Diệp Khinh Phong cười nói:“Tại hạ còn tự hỏi sao nhìn vị huynh đài này lại quen mặt như vậy, nguyên lai là bởi duyên cớ này.”

Lão Lý ha ha cười, bàn tay lại chỉ chỉ Thạch Cô Hồng:“Kỳ thật ngay cả vị công tử này, nếu nhìn kỹ cũng thấy có mấy phần tương tự cùng Diệp công tử. Người ta nói « Thập niên tu đắc đồng thuyền độ » (Mười năm tu chắc chắn sẽ cùng chuyến đò ngang), ba vị công tử nhất định là hữu duyên a!”

Ba người nghe xong liền quay lại nhìn nhau, thật ra khi còn niên thiếu Cô Hồng đã phát hiện mình cùng Thạch Hàn Chi có vài phần tương tự, sau khi trưởng thành gương mặt, dáng người đều thay đổi, hắn hình dáng cao lớn mà Hàn Chi do hàn độc tắc thân nên gầy yếu, thoáng nhìn qua không còn thấy giống nữa vì thế dần dần cả hai cũng quên mất điểm này.

Diệp Khinh Phong mỉm cười, nhìn kỹ hai người: “Nhìn kỹ xem thật đúng là như vậy, chẳng lẽ nói diện mạo của chúng ta là quá phổ thông? Tại hạ cùng với sư đệ của một hảo hữu* (bạn tốt) cũng có tám phần giống nhau.”

Hảo hữu? Thạch Cô Hồng nghe lời này trong lòng run rẩy, lại nghe Diệp Khinh Phong nói tiếp: “Đáng tiếc vị hảo hữu kia của tại hạ vừa rời đi không lâu, nếu không hắn đồng thời gặp ba người chúng ta hẳn sẽ kinh ngạc không thôi.”

Thạch Hàn Chi kiềm chế không được lạnh lùng nói:“Thiên hạ to lớn là thế, diện mạo tương tự nhau cũng có nhiều người, huynh đài không cần ngạc nhiên.”

Diệp Khinh Phong cười cười, có hơi lộ vẻ xấu hổ,“Tại hạ hàng năm chỉ quanh quẩn  trong nhà, có lẽ thật sự là ếch ngồi đáy giếng , hai vị huynh đài chớ chê cười.”

Chiếc thuyền nhỏ xuôi theo dòng nước, hai bên bờ sông quần sơn xanh biếc, sơn hoa như cẩm, thực cũng không khiến người ta buồn tẻ. Chỉ có thời tiết mưa dầm thì đỏng đảnh như tâm tình thiếu nữ tuổi tròn đôi tám, biến ảo khó lường. Vừa mới đó trời trong nắng đẹp, vạn lý không mây, chớp mắt đã thành mây đen vần vũ. Trong khoảnh khắc mưa to như trút nước. Thuyền không có mái che cho nên thoáng chốc bốn người ngồi trên truyền đã ướt đẫm.

Hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống mặt sông làm từng màn nước tóe lên, hòa cùng mưa thành lớp màn dày đặc, tầm nhìn của ba người sớm mờ ảo mông lung. Thuyền nhỏ chao nghiêng trong mưa, cảm tưởng như tùy thời có thể lật úp mà bầu trời vẫn âm trầm nặng nề đè ép xuống, thật khiến cho người ta cảm thấy áp lực thập phần nặng nề.

Bất chợt ông lão lái đò nghiêng người rớt xuống nước lập tức mặt nước nổi lên một tầng huyết loang. Ba người trên thuyền chấn động, Diệp Khinh Phong vội đưa tay hướng nơi nhà đò rơi xuống lại bị Thạch Cô Hồng giữ chặt: “Cẩn thận trong nước có độc, ngươi xem nơi kia máu loãng đã biến thành màu đen.”

Diệp Khinh Phong cả kinh, nhìn lại nơi đó quả nhiên vết huyết loang hơi ngả sang sắc đen sẫm. Lúc này thuyền nhỏ đã trôi cách xa nơi ông lão lái đò rơi xuống chừng mấy thước, Thạch Cô Hồng đột ngột hô to : “Đáy thuyền thủng rồi, chúng ta nhanh rời đi!”

Diệp Khinh Phong “A” một tiếng kinh hoảng, vẻ mặt đầy khó xử chần chờ liếc Thạch Cô Hồng. Thạch Cô Hồng mở to hai mắt: “Chẳng lẽ.. …. Ngươi không biết bơi?”

Diệp Khinh Phong vội vàng gật đầu, con thuyền nhỏ lúc này đã bắt đầu chìm xuống.

Thạch Hàn Chi nhảy xuống nước đầu tiên, Cô Hồng thì vẫn giữ chặt Diệp Khinh Phong, một tay rút trường kiếm chém xuống thân tàu xẻ ra một khối gỗ. Diệp Khinh Phong hiểu ý vội vàng ôm lấy tấm ván gỗ, một tay bám lấy hông Thạch Cô Hồng, cứ như vậy ngã xuống chìm vào trong nước. Mưa to quất vào mặt ran rát khiến tầm nhìn phía trước mơ hồ, bốn bề sông nước mịt mù, phương hướng không sao phân biệt được rõ ràng.

Diệp Khinh Phong thoáng nghe Thạch Cô Hồng: “Nếu ta là kẻ ám toán hẳn sẽ không để cho chúng ta dễ dàng tránh thoát mới đúng”

Lời còn chưa dứt, liền nghe thấy “Vù, vù” vài tiếng phác diện* (đập vào mặt) mà đến.

Thạch Cô Hồng một chưởng phóng về phía mặt nước, một cột nước lăng không dựng lên, sau vài âm thanh “Phác phác” trầm đục, mấy ám khí này đều bị cột nước chặn đứng, rớt xuống nước.

Diệp Khinh Phong ngày thường cơ trí linh mẫn vậy mà lúc này dường như chết sững, Cô Hồng vừa thấy sắc mặt người bên cạnh, liền biết hắn cực kỳ sợ nước.

Bấy giờ Hàn Chi cũng dần bơi lại gần hơn, Thạch Cô Hồng bất ngờ gọi to:“Cẩn thận phía sau!”

Thạch Hàn Chi nghe tiếng ngụp đầu ẩn vào nước. Vừa lúc vài tia hàn quang chuẩn xác xuyên qua nơi y vừa tại, hướng Cô Hồng, Diệp Khinh Phong hai người bay tới.

Thạch Cô Hồng vội vàng sử kiếm ngăn cản, khoảng eo nơi Diệp Khinh Phong bám vào cũng lỏng ra. Đợi những ám khí đó bật ngược trở lại rơi vào nước rồi, Cô Hồng cúi đầu nhìn lại, Diệp Khinh Phong đã tiêu thất chỉ còn lại một vệt huyết tuyến mảnh kéo dài trong nước.

Cô Hồng cực kỳ hoảng sợ, âm thầm quơ quào tay rốt cục chạm được vào một thân người. Hắn đem người nọ ôm nổi lên mặt nước, đúng là Diệp Khinh Phong. Lúc này người ấy đã hai mắt nhắm nghiền, ngất xỉu, mà ấn đường lại cắm một cây ngân châm, tia huyết châu không ngừng rỉ ra từ đó.

Thạch Hàn Chi theo dòng nước bơi xuôi lại gần, mưa cũng dần dần tạnh. Hai người kéo Diệp Khinh Phong lên bờ, nhìn lại dòng sông đã muốn sóng yên gió lặng. Có lẽ kẻ ám toán đã lặn xuống nước bỏ đi.

Thạch Cô Hồng thấy máu ở ấn đường Diệp Khinh Phong dần chuyển sang màu đen biết độc tính ngân châm bắt đầu phát tác. Hai người một đường tìm đến sơn động bí mật, đem Diệp Khinh Phong đặt trên mặt đất.

Cô Hồng lòng nóng như lửa hướng Hàn Chi: “Ngươi có biết đây là loại độc gì ? Làm sao hắn vừa trúng một châm liền lập tức hôn mê ?”

Thạch Hàn Chi xem xét kỹ lưỡng : “ Độc này hình như là ‘Yên ba túy’ – Đường Môn thất truyền đã lâu”

“Đường Môn? Đường Môn cùng Thiên Cơ Viên xưa nay giao hảo, như thế nào lại ám toán hắn?”

Thạch Hàn Chi nói:“Có thể là có người giả danh nghĩa Đường Môn dụng độc này hại nhân, loại độc này Đường Môn thất truyền dễ đã hai mươi năm .”

Y lấy từ trong ngực ra một bình nhỏ đổ xuống một viên thuốc đưa cho Thạch Cô Hồng: “Mau hấp độc cho hắn, sau đó cho ăn viên thuốc này. Bất quá làm như vậy cũng chỉ duy trì sinh mạng cho hắn chừng ba năm, về sau không có biện pháp cứu chữa”

Thạch Cô Hồng cũng không rảnh nghĩ, dùng góc áo bao độc châm – rút ra, lại cúi người đem miệng hút độc từ ấn đường Diệp Khinh Phong.

Nhìn cái cảnh ái muộn này Hàn Chi nhíu nhíu mày, đứng dậy tìm một góc vận công làm quần áo khô ráo lại.

Ước chừng khoảng thời gian một nén hương, huyết trên ấn đường Diệp Khinh Phong mới chuyển thành hồng, Cô Hồng phun ra ngụm máu đen cuối cùng mới phát hiện môi chính mình vừa sưng vừa sẫm tối. Cầm viên thuốc nhét vào miệng Diệp Khinh Phong, nghiêng đầu nhìn sang thấy Thạch Hàn Chi đang tựa vào thạch bích nghỉ ngơi, liền qua lay tỉnh.

“Ngươi xem đã ổn chưa?”

Hàn Chi hướng Diệp Khinh Phong nhìn nhìn, gật đầu: “Có thể, Yên Ba Túy thuộc tính chí hàn, hiện tại hắn hẳn là rất lạnh, ngươi giúp hắn thoát y phục, hong khô!”

“Này…” Thạch Cô Hồng do dự, Hàn Chi nghe vậy ngẩng đầu nhìn hắn

“Đều là nam nhân với nhau, ngươi sợ cái gì? Ngươi không đi ta đi” – Nói xong đứng dậy hướng Diệp Khinh Phong đi tới.

Thạch Cô Hồng đi theo y, nhìn thấy y thoát y phục trên người Diệp Khinh Phong. Lúc sau Hàn Chi đem Diệp Khinh Phong trên người không mảnh vải ném vào lòng Cô Hồng: “Ôm hắn, giúp hắn sưởi ấm, ta đem y phục hắn hong khô”

Thạch Cô Hồng chính là đang xấu hổ, đột nhiên lại thấy một luồng khí lạnh dội vào, nơi tiếp xúc giống như chạm vào khối băng. Hắn cúi đầu nhìn Diệp Khinh Phong, thấy đôi môi người ấy lạnh tím ngắt, nhất thời mọi khởi niệm* (ý nghĩ lung tung – nếu là văn hiện đại tớ sẽ tương ý nghĩ xiên xẹo :P) tiêu thất, vươn tay ôm chặt hơn nữa.

Bóng tối thật nhanh buông xuống, Thạch Hàn Chi nhóm một đống lửa xong liền bỏ ra ngoài kiếm đồ ăn. Thạch Cô Hồng ôm Diệp Khinh Phong đến bên ngọn lửa sưởi ấm, hắn cúi đầu nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, khuôn mặt này với khuôn mặt Lãnh Châu trong trí nhớ giống nhau như đúc. Nhất thời hoảng hốt đưa bàn tay vuốt gò má Diệp Khinh Phong: “Lãnh Châu”

Một tiếng hừ lạnh vang lên, hắn vội vàng rút tay về. Ngẩng đầu thì thấy Thạch Hàn Chi cầm theo một con thỏ hoang, bước lại gần.

Hàn Chi thấy mặt hắn đỏ lên, quăng con thỏ trên tay xuống đất: “ Hữu tâm vô đảm, thật sự là vô dụng”

Nói tới đây mâu quang lóe sáng, tới gần Thạch Cô Hồng, từ từ ngồi xuống: “Không bằng…” Y ngẩng đầu nhìn Cô Hồng “Không bằng tối nay ngươi cùng hắn đem gạo nấu thành cơm.” (Hu Hu, tiểu Hàn Hàn ơi, sao em nỡ lòng xúi chồng đi bồ bịch vậy *oa oa khóc to*)

___________

Tựa đề chương trích từ thơ Đỗ Phủ:

杜甫

  常苦沙崩损药栏, 也从江槛落风湍。
新松恨不高千尺, 恶竹应须斩万竿!
生理只凭黄阁老, 衰颜欲付紫金丹。
三年奔走空皮骨, 信有人间行路难。

Phiên âm

Thường khổ sa băng tổn ước lan, dã tùng giang hạm lạc phong thoan。

Tân tùng hận bất cao thiên xích, ác trúc ưng tu trảm vạn can!

Sinh lý chỉ bằng hoàng các lão, suy nhan dục phó tử kim đan。

Tam niên bôn tẩu không bì cốt, tín hữu nhân gian hành lộ nan。

 

Chương 10

DUY TƯƠNG CHUNG DẠ TRƯỜNG KHAI NHÃN

– Chỉ biết chong mắt suốt đêm dài –

Edit : Lẳng

Thạch Cô Hồng sửng sốt giây lát mới hiểu rõ, cả giận: “Ngươi nói bậy bạ gì đó?”

Thạch Hàn Chi cười lạnh: “Đối với loại ra vẻ đạo mạo đệ tử chính phái này ngươi mộng tưởng một ngày nào đó hắn cam tâm tình nguyện đón nhận tình cảm của ngươi, chỉ e đợi đến bạc đầu cũng không thành. Đối với người như thế, biện pháp tốt nhất chính là thượng hắn trước, bày tỏ sau. Lúc đó cho dù không chịu nhận cũng khả dĩ áp chế ngạo khí của hắn vài phần”

Thấy Thạch Cô Hồng biểu cảm hơi dịu xuống, Hàn Chi lấy từ trong ngực một bình sứ trắng: “Đây là bình xuân dược, cho hắn ăn một ít. Sau đó nói là độc châm có dính, nếu không cùng hắn như vậy thì lập tức độc công tâm mà tử vong. Mà ngươi thì vì cứu hắn mới cố làm, hắn nghe xong lời này nhất định vừa thẹn vừa cảm kích”

Cô Hồng cúi đầu suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng ngẩng đầu nói: “Như vậy cả đời hắn sẽ trốn tránh ta”.

Hàn Chi lạnh lùng: “Vậy ngươi để cho hắn thượng ngươi, có được không? Hắn tự xưng là danh môn chính phái, tổng sẽ không dưng tiếp nhận điều trái đạo. Nếu ngươi không đẩy hắn một phen, hắn thà chết cũng sẽ không tiếp nhận ngươi. Đừng quên ngươi có thân phận gì, chờ hắn ta biết được chân tướng có lẽ nhận ngươi làm bằng hữu bình thường cũng là không thể”.

“Không được!” Thạch Cô Hồng sắc mặc kịch biến, cắn răng nói: “Ta sớm thề đời này quyết không bao giờ lại bị nam nhân đặt dưới thân.”

Thạch Hàn Chi đem mị dược ném vào lòng hắn: “Thì ngươi áp hắn đi. Đừng ở đó mà lề mề, ngươi nếu không nghe ta cả đời này cũng đừng nghĩ với được mâm son. Dù sao chúng ta vốn là đường ngang ngõ tắt, bất chấp thủ đoạn miễn có thể đạt tới mục đích là tốt rồi”.

Nói tới đây y đứng lên: “Cơ hội này muốn có lần thứ hai có thể nói khó hơn lên trời. Ta đi ra ngoài, xong việc nhớ gọi ta một tiếng”. Nói rồi phủi phủi y phục, ly khai sơn động.

***

Hoàng hôn trời mới mưa một trận nhưng đêm nay không trung trong trẻo, trăng sáng sao thưa. Thạch Hàn Chi đi đến dưới một bóng cây nằm xuống, trên mặt đất cỏ còn ướt sũng khiến một luồng hơi lạnh xuyên thấu qua y phục, chạm vào da thịt, chạm vào cõi lòng băng giá khôn cùng.

Y mở to mắt nhìn bầu trời, trong lòng thầm nhẩm đếm sao đêm, một sao, hai sao, ba sao… lại chẳng làm thế nào đếm hơn được nữa. Hình như một vì sao hướng y âm lãnh nháy nháy, chớp mắt lại như hút hết ánh sáng của bầu trời, tất cả chỉ còn là một màn ảm đạm vô thường.

Bứt rứt rút bích tiêu lặng lẽ dưới tàng cây huy vũ, đập nát một tảng đá lớn. Ngực làm sao lại quá đau, lòng làm sao lại quá xót. Trận trận hàn ý đánh tới, ngàn ngàn mũi kim buốt nhói châm khắp người. Nhẹ buông tay, bích tiêu rớt xuống đất, thân người cũng tựa vào cây mà cuộn thành một khối.

Gần đây hàn độc phát tác ngày càng thường xuyên, thời gian càng lúc càng kéo dài. Mỗi lần hàn độc phát tác y lại loại hoài nghi liệu rằng bản thân có thể sống qua được không?

Dưới tàng cây lăn lộn, cố nén tiếng rên rỉ phát ra, trong khoảnh khắc quần áo đều đã đẫm mồ hôi lạnh.

“Cô Hồng…… Cô Hồng……” Trong lòng nhẹ nhàng gọi, kỳ vọng như ngày còn nhỏ, mỗi lần như thế này gọi hắn, hắn đều chạy tới ôm mình, dịu dàng an ủi. Chỉ là đã sớm qua, chỉ là bản thân hiểu được có rất nhiều chuyện đã không thể quay lại như trước. Chỉ là chưa bao giờ từng hối hận đã giết Thạch Lãnh Châu, việc đã rồi, hối hận có ích gì nữa đâu?

“Nương… Nương…” Lại bắt đầu gọi một người, người không có khả năng xuất hiện. Hận làm sao, hận chính mình quá yếu ớt, yếu ớt đến thảm thương.

Nếu sống, sống khổ như thế, chi bằng cứ như thế này mà chết đi, chết thật là tốt.

Nghĩ tới đây lòng đột nhiên thoải mái, đúng vậy! Chính mình đến tột cùng là vì điều gì mà đau khổ chống đỡ đến tận bây giờ? Tại sao cứ phải một mực vùng vẫy tìm kiếm con đường sống hiểm nguy cận kề, cheo leo miệng vực trong tinh phong huyết vũ?

Giữa lúc hoảng hốt lại thấy thân mình lọt vào vòng ôm ấm áp, vội đưa tay gắt gao nắm chặt, chỉ sợ tuột tay lập tức sẽ mất đi. Bên tai là tiếng gọi trầm trầm: “Hàn Chi, mau tỉnh lại, mau tỉnh lại……”, một luồng chân khí ấm áp không ngừng theo huyệt đạo bên hông tràn vào cơ thể, nhất thời dễ chịu thật nhiều.

Khó khăn chớp mở hai mắt, thấy phía trên là khuôn mặt lo lắng của Thạch Cô Hồng đang gọi mình, Thạch Hàn Chi giễu cợt một tiếng: “Ngươi không phải không khỏe a- nhanh như vậy đã xong!”

Thạch Cô Hồng lắc đầu: “Kỳ thật ta chưa làm gì, ta hiểu được những điều ngươi nói, bất quá cũng không nghĩ sẽ đem những khuất nhục chính mình từng chịu đặt lên người hắn. Nếu ta làm như vậy, ta cùng với tên cầm thú Truy Thạch Lệnh Chủ kia có gì khác nhau?”

“Nhưng lệnh chủ làm vậy là trừng phạt ngươi chống lệnh, còn ngươi là bởi vì thương hắn.”

“Lấy danh nghĩa yêu để cường bạo người khác thì sẽ không còn là cường bạo sao?” Hắn dừng một chút, biểu cảm kiên định trên mặt càng thêm quả quyết: “Ta sẽ cố gắng theo đuổi, nếu ta dùng hết toàn lực vẫn không chiến được tâm của hắn, như vậy ta cũng không tiếc nuối”.

Thạch Hàn Chi mệt mỏi nhắm mắt, trong lòng thầm mắng “Ngu xuẩn”, sau một lúc lâu thở dài nói: “Ngươi tội gì làm vậy? Người tốt đời này nhất định ngươi làm không được, người xấu ngươi cũng không cam lòng. Chân không đến đất, cật chẳng tới trời, sống như thế có bao nhiêu là thống khổ, vì sao không dứt khoát chọn một cho thoải mái?”

Thạch Cô Hồng cười khổ: “Ta hiểu được cứ thế này chỉ ngập tràn uất ức, chỉ là ta không cam lòng lâm vào vạn kiếp bất phục. Ta làm sát thủ, hai tay vấy máu hoàn toàn là bị bức. Thân thể dơ bẩn cũng không phải là nguyện ý, ta chỉ cố gắng không chủ động làm chuyện xấu để tâm tự vấn có thể không hổ thẹn.”

Thạch Hàn Chi nghe câu này đưa tay vuốt vuốt hai gò má người đối diện, dần dần có đôi phần hiểu được tâm tư người ấy, y than nhẹ: “Ai nói thiện ác không phải trời sinh? Ngươi đây vùi trong bùn lầy tăm tối đã hơn mười năm, lòng vẫn tinh khiết. Còn ta? Aiiii…”

Thạch Cô Hồng biến sắc, thân thể cũng cứng ngắc lên, Thạch Hàn Chi nhận thấy được tâm tình của người kia biến hóa, liền lạnh lùng đẩy hắn ra: “Ta trời sinh chính là kẻ ích kỷ, nếu có sự tình nghiêm trọng phát sinh, ta vẫn sẽ như ngày đó, lựa chọn đổi Thạch Lãnh Châu đổi lấy sinh cơ”.

Thạch Cô Hồng sắc mặt nặng nề đứng lên, giọng khàn khàn: “Về sau đừng đề cập đến chuyện này”. Nói xong xoay người vào sơn động.

Nhìn bóng lưng người vừa quay đi, Thạch Hàn Chi lẩm bẩm tự nói: “Ngươi dù ngoài miệng không nhắc nhưng vẫn là vĩnh viễn để trong lòng. Chẳng lẽ một bước lỡ chân thành thiên cổ hận? Cô Hồng, Cô Hồng, bốn năm này ta trả giá đại giới chẳng lẽ không đủ để bù lại sai lầm giết chết Lãnh Châu?”

Khi Hàn Chi bước vào sơn động thì Cô Hồng đang ôm Diệp Khinh Phomg ngồi bên đống lửa, liền đi tới nói: “Hắn sắp tỉnh lại, nếu không muốn bại lộ thân phận liền lập tức đi thôi”

Thạch Cô Hồng chần chờ một chút, gật gật đầu: “Cũng tốt”, bèn cởi ngoại bào, trải xuống rồi cẩn thận đặt Diệp Khinh Phong nằm lên.

Thạch Hàn Chi lẳng lặng nhìn, đột nhiên nói: “ Hóa ra ngươi cũng là một người thực dịu dàng a”.

Thạch Cô Hồng ho nhẹ một tiếng, đứng lên nói lảng đi: “Hắn nằm ở nơi này có thể có nguy hiểm không?”

Thạch Hàn Chi nở nụ cười nhạt: “Nguyên lai ngươi chẳng những dịu dàng mà lại thực săn sóc, tại sao đối với ta ngươi thực hung dữ?”

Thạch Cô Hồng bình tĩnh liếc y một cái: “Ngươi đối với ta chẳng lẽ không hung? Ta còn nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp mặt ta đã bị ngươi đá ngã vào nước, sau lại bị phong hàn. Thiếu chút nữa toi mạng”

Thạch Hàn Chi trong chớp mắt tim mạnh mẽ loạn nhịp, cuối cùng lớn tiếng cười: “Nguyên lai ngươi cũng thù dai, vậy hôm nay ta tặng ngươi một cái nhân tình. Chúng ta tránh trong góc tối, chờ tiểu tình nhân của ngươi tỉnh lại rồi mới rời đi”

“Cái gì…… Tiểu tình nhân? Ngươi nói chuyện tại sao càng lúc càng khó nghe?”

Ngay lúc này mi mắt Diệp Khinh Phong đột nhiên giật giật, Thạch Hàn Chi đưa ngón trỏ lên môi “suỵt” một tiếng, hai thân ảnh lóe lên, dời thân tới một nơi bí mật ngoài động.

Không bao lâu, Diệp Khinh Phong bước khỏi sơn động, trong miệng khẽ gọi vài tiếng nhưng chỉ thấy bốn bề vắng lặng, do dự một hồi rồi lắc lắc đầu bỏ đi.

Một lát sau đó, thân ảnh Cô Hồng Hàn Chi xuất hiện, Cô Hồng đột nhiên nhớ ra: “Nguy rồi, quên nói cho hắn biết hắn đã bị trúng độc”

Thạch Hàn Chi khinh thường nhíu mi: “Còn muốn nói gì? Chỉ cần độc chưa được tiêu trừ hết trên mi gian của hắn sẽ có điểm đỏ. Đường Kinh là người biết dụng độc Đường Môn, tất nhiên liếc mắt liền biết nguyên do, mà nói không chừng hắn sẽ có biện pháp trừ độc.”

“Chính là độc này nói không chừng đúng là do Đường Kinh sắp đặt. Hắn ta dùng Đường Môn thất truyền chi độc ám toán, hư giả thật chi, thật giả hư chi, ngược lại sẽ không làm cho người hoài nghi. Nhưng động cơ đầu độc Diệp Khinh Phong của Đường kinh đến tột cùng là gì đây?”

Thạch Hàn Chi trầm tư một lát,“Có lẽ là vì luận kiếm đại hội, nghe nói bát đại môn phái từng có hiệp định bất thành văn rằng, bất luận là đệ tử môn phái nào đoạt quán quân trên đài luận kiếm, hơn nữa tại trận đấu tiết Trùng Cửu đả bại truyền nhân Ma Tâm Cốc thì sẽ được suy tôn làm thống lĩnh bát đại môn phái còn tên đệ tử đó sẽ trở thành Minh Chủ Võ Lâm”.

Thạch Cô Hồng ngẩn ra: “Nói như vậy bát đại môn phái cũng có tâm tư riêng”.

Thạch Hàn Chi lại cười lạnh: “Đó là đương nhiên, nghe nói Ma Tâm Cốc là do một đám nữ tử tạo thành, võ công cũng không lấy gì làm đặc sắc. Như thế nào mười tám năm trước lại có tài năng đảo loạn giang hồ chướng khí mù mịt. Nếu không là bát đại môn phái bằng mặt chứ không bằng lòng, làm thế nào Ma Tâm Cốc có cơ hội?”

 

_____

Tựa đề của chương được trích từ bài thơ Khiển bi hoài số 3 – Nguyên Chẩn

Nguyên tác:

遣悲懷其三

元稹

閒坐悲君亦自悲,
百年都是幾多時。
鄧攸無子尋知命,
潘岳悼亡猶費詞。
同穴窅冥何所望,
他生緣會更難期。
唯將終夜長開眼,
報答平生未展眉。

Phiên âm:

Nhàn toạ bi quân diệc tự bi,
Bách niên đô thị kỷ đa thì.
Đặng Du* vô tử tầm tri mệnh,
Phan Nhạc* điệu vong do phí từ.
Đồng huyệt diểu minh hà sở vọng,
Tha sinh duyên hội cánh nan kỳ.
Duy tương chung dạ thường khai nhãn,
Báo đáp bình sinh vị triển my.

Đặng Du: Người thời Lục Triều, trong lúc chạy loạn bất đắc dĩ ông đã hy sinh con để cứu cháu, về sau lại tuyệt tự. Người đời nhắc đến như nói về lẽ trời bất công.

Phan Nhạc: Nhà thơ đời Tấn, tự An Nhân – Cũng còn gọi là Phan An (èo – các sắc nữ còn lạ gì nữa nhỉ :P) – ông có ba bài thơ “Điệu vong” khóc vợ rất nổi tiếng.

Dịch nghĩa:

Lúc rỗi ngồi thương nàng lại tự thương mình,
Trăm năm cũng chẳng là mấy chốc.
Đặng Du không có con mới biết thiên mệnh,
Phan Nhạc làm thơ địêu vong cũng chỉ lời suông.
Chung một nấm mồ trong cõi u minh thì có chi mà mong ước,
Kiếp sau đoàn tựu càng khó lòng hò hẹn.
Ta chỉ còn biết chong mắt mãi súôt đêm dài,
Để báo đáp ân tình của nàng suốt đời chưa hề được tươi nét mặt.

Dịch Thơ:

Giải Nỗi Sầu Nhớ 3

Ngồi rỗi thương em, anh tự thương
Trăm năm trần thế được bao nhường ?
Đặng Du con mất biết do mệnh
Phan Nhạc thơ buồn điếu vợ suông
Chung huyệt cùng em e vọng tưởng
Lai sinh với bạn khó hẹn thường
Nhớ em chỉ biết đêm đêm ngóng
Báo đáp tình em mắt lệ vương.

—Bản dịch: Trương Đình Tín—

Nguyên Chẩn, một trong những nhà thơ Đường tên tuổi, hàng đầu, sinh trưởng trong môt gia đình không hẳn nghèo khổ nhưng cũng không sung túc. Vợ ông là con gái nhà quan, nàng chịu cực khổ với chồng khi chồng nàng hàn vi nhưng nàng vắn số, không sống để hưởng vinh hoa, phú quí cùng chồng. Nàng qua đời khi Nguyên Chẩn ba mươi tuổi, còn giữ một chức quan nhỏ. Năm năm sau Nhà Thơ làm Tể Tướng. Ngày giỗ vợ ông làm bài thơ: Khiển Bi Hoài có ba phần, đây là trích phần thứ 3.

Dịch: QTrans

Biên tập: Cô Nương Lẳng & Tiểu Lộc Lộc

Tác giả:

Gọi em là đóa hoa sầu

3 thoughts on “Ngã Tâm: Chương 9 – 10

  1. 1. Hình minh họa đẹp quá *ngẩn ngơ*, có phải chăng là Hàn Chi của ta *cắn khăn*
    2. “Lấy danh nghĩa yêu để cường bạo người khác thì sẽ không còn là cường bạo sao?”. Từ đầu đến giờ bạn Cô Hồng mới nói được một câu hay ho, cơ mà mình ưng quá thể, ấn tượng về bạn cũng khá lên một chút haha.
    3. Bé Hàn Chi thật tội nghiệp, đây chắc là tâm trạng của chính thê giục phu quân cưới tiểu thiếp? Tưởng tượng một tiếng bé gọi Khinh Phong là “tiểu tình nhân của ngươi” kia chắc hẳn trong lòng vừa tự trào vừa bi ai, xót bé quá T^T

    1. 1. Hàn Chi của chúng ta chứ, *dậm chân*, của tớ nữa mà.
      2. Nooooooooo… chúng ta phải quán triệt rằng tên Cô Hồng là một tên đầu đất, thằng ku đần >.<
      3. *bưng mặt* Người ta cũng xót xa lắm mà, hix hix… tại sao em cứ dúi chồng vào móng vuốt "bồ" thế chứ. Não nề.
      *thở dài*, Nhàn Ngữ không viết Phiên Ngoại nhỉ? Là sao? Là sao chứ? đẻ ra được cả cái chính văn dài như thế mà k ráng nốt vài cái phiên ngoại cho bà con tưng bừng là sao. ức chết được, cứ mỗi lúc đọc những đoạn ấm ức như thế này tớ lại muốn đập đầu vào gối gào lên: "cho tôi pn, pn đi" *oa oa*

Gửi lời yêu thương ♥

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s